972 từ
Ánh sáng mờ ảo từ chiếc điện thoại nhỏ trong tay Vy run rẩy theo từng nhịp tim của cô. Minh Triết nằm bên cạnh, hơi thở đều đặn nhưng nặng nề sau một cuộc hoan lạc cuồng nhiệt và dư vị của rượu mạnh. Cánh tay anh vẫn đặt ngang eo cô như một xiềng xích bằng xương thịt không thể phá vỡ.
Vy khẽ khàng nhấc tay anh ra, từng milimet một. Tim cô đập mạnh đến mức cô tưởng như anh sẽ thức giấc vì âm thanh đó. Khi đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh lẽo, Vy nín thở. Cô nhanh chóng vơ lấy chiếc áo khoác dày, nhét chiếc điện thoại vào túi rồi bò về phía cửa.
Phòng ngủ không khóa. Minh Triết đã quá tự tin vào sự phục tùng của cô.
Vy lẻn xuống lầu, bóng tối của căn biệt thự ôm trọn lấy cô. Theo bản đồ, cô phải đi qua lối cửa thông từ hầm rượu ra khu vườn phía sau, nơi có một góc chết của camera mà người của bà Kim đã xử lý.
Cạch.
Cửa hầm rượu mở ra. Vy chạy lao đi giữa những hàng cây thông đen thẫm trong màn đêm. Gió rít qua tai như tiếng gào thét của Minh Triết trong những cơn say máu chiếm hữu.
"Tiểu thư, bên này!" – Tiếng thầm thì của gã phục vụ ban nãy vang lên sau bụi rậm. Một chiếc xe đen tắt đèn gầm đang chờ sẵn.
Vy vừa định bước lên xe thì đột ngột, tiếng còi báo động của biệt thự vang lên xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Một loạt đèn pha cực mạnh từ tầng hai hắt xuống, rọi thẳng vào vị trí của cô.
"Vy! Đứng lại đó!" – Giọng Minh Triết gầm lên từ ban công. Anh không đuổi theo ngay mà cầm trên tay một thiết bị điều khiển.
Ngay lập tức, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính. Bà Kim đã cho người tông sập cổng để xông vào cứu Vy. Cuộc hỗn chiến nổ ra giữa vệ sĩ của Minh Triết và những kẻ lạ mặt. Trong bóng tối, ánh đèn flash và tiếng va chạm chát chúa vang lên liên hồi.
Minh Triết lao xuống cầu thang, gương mặt anh biến dạng vì cơn cuồng nộ và nỗi sợ hãi mất mát. Anh không để tâm đến những kẻ đang xông vào nhà, mắt anh chỉ dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang chạy về phía chiếc xe đen.
"Mày không được mang cô ấy đi!" – Minh Triết hét lên, anh lao ra giữa sân, đúng lúc một chiếc xe tải của phe bà Kim lao tới với tốc độ kinh hoàng để yểm trợ cho Vy.
"Triết! Cẩn thận!" – Vy hét lên.
Thời gian như ngừng trôi. Theo bản năng, Vy buông tay cửa xe, cô quay đầu lại. Trước mắt cô, Minh Triết không hề tránh né chiếc xe đang lao tới, anh vẫn cố rướn người về phía cô, đôi tay vươn ra như muốn bắt lấy ảo ảnh cuối cùng.
Rầm!
Minh Triết bị hất văng ra xa, cơ thể anh đập mạnh xuống thảm cỏ đẫm sương đêm. Vy chết lặng. Tiếng hét của cô tắc nghẹn nơi cổ họng. Chiếc xe đen định kéo cô đi nhưng Vy vùng vẫy thoát ra, cô chạy điên cuồng về phía bóng dáng đang nằm bất động trên cỏ.
"Triết! Anh tỉnh lại đi! Anh làm sao vậy?" – Vy quỳ xuống, nâng đầu anh lên. Máu từ trán anh chảy dài, nhuộm đỏ cả bàn tay cô.
Trong cơn hấp hối, Minh Triết từ từ mở mắt. Đôi bàn tay run rẩy của anh vẫn cố bấu chặt lấy vạt áo của cô. Anh không oán trách, không giận dữ, chỉ có một sự van nài đến tội nghiệp hiện lên trong ánh mắt mờ đục:
"Đừng đi... Vy... Anh xin lỗi..."
Vy khóc nức nở. Sự căm thù, nỗi khát khao tự do và cả những uất hận trong những ngày bị giam cầm bỗng chốc tan biến trước sự yếu ớt của người đàn ông này. Cô nhận ra một sự thật cay đắng: Anh đã dùng cả tính mạng để chiếm hữu cô, và giờ đây, anh lại dùng cái chết để xích cô lại bên mình mãi mãi.
Người của bà Kim chạy đến định kéo Vy đi, nhưng cô đẩy mạnh họ ra.
"Gọi cấp cứu! Gọi cấp cứu mau lên!"
Bà Kim bước xuống từ một chiếc xe sang trọng, nhìn cảnh tượng trước mắt với sự kinh hoàng. Kế hoạch đào thoát đã biến thành một thảm kịch máu và nước mắt.
Đêm đó, trong bệnh viện, Vy đứng trước phòng hồi sức tích cực. Cả người cô vẫn còn vương máu của Minh Triết. Bà Kim tiến lại gần, giọng bà lạnh lùng: "Đây là cơ hội cuối cùng của con. Máy bay đã sẵn sàng. Đi ngay bây giờ, con sẽ tự do."
Vy nhìn qua lớp kính, thấy Minh Triết nằm giữa đống dây rợ, hơi thở thoi thóp. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn vào chiếc vòng kim cương vẫn còn trên cổ — thứ xiềng xích mà anh đã trao cho cô.
"Con không đi được." – Vy thì thầm, giọng nói chứa đựng một sự phục tùng định mệnh. "Nếu con đi lúc này, anh ấy sẽ chết. Và nếu anh ấy chết, con cũng không thể sống yên ổn với sự tự do này."
Vy nhận ra, cô không thể thoát khỏi Minh Triết. Không phải vì sợi xích vàng, mà vì một thứ tình cảm bệnh hoạn đã bén rễ quá sâu trong tâm hồn cô. Cô chọn ở lại, chọn bước vào một chiếc lồng khác – một chiếc lồng được xây bằng sự hối hận và nợ nần máu thịt.