MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 1: Bóng ma từ đại dương

Em không thoát được tôi

Chương 1: Bóng ma từ đại dương

2,275 từ · ~12 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trên trần đại sảnh khách sạn Grand Hyatt tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa đến lóa mắt. Tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa cùng tiếng va chạm khe khẽ của những ly rượu vang đỏ tạo nên một bầu không khí thượng lưu đầy giả tạo. Trong bộ váy lụa màu xanh rêu đơn giản nhưng ôm sát những đường cong mềm mại, Khả Vy đứng ở một góc khuất của ban công, hít hà chút không khí se lạnh của buổi đêm Kinh Thành để xua tan cảm giác ngột ngạt bên trong.

Ba năm. Đó là một khoảng thời gian đủ dài để một thành phố thay đổi diện mạo, và cũng đủ dài để một người con gái tưởng chừng đã chết như cô có được một cuộc đời mới. Bây giờ, cô không còn là Khả Vy – con búp bê bị giam cầm trong dinh thự họ Tri, mà là Lâm Hạ, một chuyên viên phục chế cổ vật vừa trở về từ Pháp. Cô đã học cách đi đứng điềm tĩnh hơn, ánh mắt không còn vẻ sợ hãi né tránh, và quan trọng nhất, cô đã học được cách che giấu hơi thở của mình trước thế giới.

Khả Vy nhìn xuống ly rượu trong tay, màu chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh khiến cô bất giác rùng mình. Màu đỏ đó gợi nhắc cô về đêm mưa ba năm trước, khi cô gieo mình xuống biển sâu từ mạn thuyền, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét điên cuồng của một người đàn ông. Cô đã đánh đổi cả mạng sống để lấy sự tự do, một sự tự do cô độc nhưng thanh thản.

"Lâm Hạ, sao cô lại ở đây? Giám đốc đang tìm cô để giới thiệu với các nhà đầu tư đấy."

Tiếng gọi của người đồng nghiệp cắt đứt dòng hồi ức của cô. Khả Vy mỉm cười nhạt, gật đầu rồi chỉnh lại tà váy, sải bước trở vào sảnh tiệc. Cô không biết rằng, ngay khoảnh khắc cô bước qua cánh cửa kính, một đôi mắt đen thẳm như hố sâu địa ngục đã đóng đinh lên bóng lưng cô từ phía đối diện căn phòng.

Ở khu vực VIP, nơi bóng tối bao phủ lên những bộ sofa da đắt tiền, một người đàn ông đang ngồi đơn độc. Hắn mặc bộ âu phục đen tuyền, từng đường may thủ công ôm sát bờ vai rộng và cơ thể cường tráng nhưng toát ra hơi lạnh thấu xương. Trên tay hắn là một chiếc bật lửa bằng vàng ròng, nắp bật lên đóng xuống tạo ra những âm thanh "tạch, tạch" khô khốc, đều đặn như nhịp đếm của tử thần.

Đó là Tri Giác.

Người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thành, kẻ mà người ta vẫn rỉ tai nhau rằng đã hóa điên sau cái chết của vợ chưa cưới ba năm trước. Nhưng không ai thấy hắn điên. Họ chỉ thấy hắn tàn nhẫn hơn, im lặng hơn và độc tài hơn. Hắn giống như một con dã thú bị thương, không còn gào thét nhưng lại có thể cắn đứt cổ họng bất cứ kẻ nào lại gần.

Ánh lửa từ chiếc bật lửa lóe lên, soi rõ khuôn mặt với những đường nét sắc sảo như tạc tượng, đôi lông mày lưỡi kiếm hơi nhíu lại. Đôi mắt hắn không rời khỏi người phụ nữ mặc váy xanh rêu đang đứng cạnh vị giám đốc bảo tàng. Hắn nhìn cách cô mỉm cười, nhìn cách cô khẽ nghiêng đầu khi trò chuyện, và nhìn cả cách cô đưa tay vén lọn tóc mai ra sau tai.

Từng cử động đó, dù đã được ngụy trang bằng một phong thái hoàn toàn khác, vẫn quen thuộc đến mức khiến trái tim đã nguội lạnh của Tri Giác bắt đầu đập loạn nhịp một cách đau đớn.

Lồng ngực hắn phập phồng, hơi thở nặng nề dần. Hắn nhớ rõ mùi hương trên cổ cô, nhớ rõ cảm giác khi những ngón tay mình lướt trên làn da mịn màng ấy, và nhớ cả tiếng nức nở tuyệt vọng của cô khi bị hắn ép vào vách giường.

"Vy Vy... là em sao?" giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, tựa như tiếng thì thầm của một bóng ma bám đuổi theo con mồi đến tận cùng thế giới.

Bên kia sảnh tiệc, Khả Vy chợt cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ, thôi thúc cô phải rời khỏi đây ngay lập tức. Cô cảm thấy có một ánh nhìn không hề thiện chí, một ánh nhìn đầy tính xâm lược và chiếm hữu đang khóa chặt lấy mình.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, cáo lỗi với vị giám đốc rồi bước nhanh về phía lối ra. Cô không dám ngoảnh lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô tự trấn an mình: "Không sao đâu, Lâm Hạ. Mọi dấu vết đã xóa sạch rồi. Anh ta không thể ở đây được. Anh ta sẽ không nhận ra mình."

Nhưng khi cô vừa bước vào hành lang vắng lặng dẫn ra bãi đỗ xe, một bóng đen cao lớn đã chắn ngang lối đi.

Khả Vy khựng lại, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc hòa lẫn với mùi thuốc lá đắt tiền xộc vào mũi cô, mang theo ký ức của những năm tháng tăm tối nhất đời cô.

"Cô Lâm, định đi đâu mà vội vã thế?"

Giọng nói ấy không cao, nhưng uy lực của nó đủ để khiến mặt đất dưới chân Khả Vy như sụp đổ. Cô từ từ ngước mắt lên. Tri Giác đứng đó, dưới ánh đèn mờ ảo của hành lang, đôi mắt hắn rực cháy một thứ ánh sáng điên cuồng và khát máu. Hắn không nhìn cô như nhìn một người phụ nữ xa lạ, hắn nhìn cô như thể đang nhìn một món đồ chơi đã mất tích từ lâu nay vừa tìm lại được.

"Tôi... tôi cảm thấy không khỏe, muốn về trước. Xin lỗi, anh là ai?" Khả Vy cố giữ giọng nói không run rẩy, đôi mắt cô hiện lên sự xa cách giả tạo.

Tri Giác không trả lời ngay. Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể hắn. Khả Vy lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường đá lạnh buốt. Hắn chống một tay lên tường, giam cô vào giữa lồng ngực mình và vách đá.

Hắn cúi thấp đầu, hơi thở phả vào tai cô, âm hiểm và lạnh lẽo: "Giả vờ giỏi lắm. Ba năm ở nước ngoài đã dạy em cách đóng kịch sao? Lâm Hạ? Hay là... Tri phu nhân quá cố?"

"Tôi không hiểu anh đang nói gì. Mong anh tránh ra cho, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ." Cô đẩy vai hắn, nhưng hắn cứng như một tảng đá, không hề suy suyển.

Bàn tay to lớn của Tri Giác bất thình lình bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của mình. Ngón tay cái của hắn miết mạnh lên làn môi mọng của cô, một sự đụng chạm mang đầy tính kiểm soát và đe dọa.

"Gọi đi. Để xem ở thành phố này, ai dám ngăn cản Tri Giác tôi lấy lại đồ của mình." Hắn gằn giọng, ánh mắt dã thú quét qua khuôn mặt cô, như muốn xé toạc lớp mặt nạ Lâm Hạ kia ra để lôi tâm hồn Khả Vy bên trong về lại lồng giam.

Khả Vy run rẩy, nỗi sợ hãi mà cô tưởng đã chôn vùi dưới đáy đại dương giờ đây bùng phát dữ dội. Ánh mắt của Tri Giác lúc này không chỉ là sự giận dữ, nó là sự chiếm hữu điên cuồng của một kẻ đã mất tất cả và giờ đây sẵn sàng đốt cháy cả thế giới để giữ lấy thứ hắn muốn.

"Tri thiếu gia, anh nhận nhầm người rồi." Cô cố gắng thốt lên, nhưng giọng nói đã lạc đi.

Tri Giác cười lạnh, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn đột ngột buông cằm cô ra, nhưng thay vào đó là bàn tay luồn vào tóc cô, quấn chặt lấy những sợi tóc dài rồi kéo nhẹ về phía sau, buộc cô phải ngửa cổ lên.

"Nhận nhầm? Vy Vy, nốt ruồi đỏ sau gáy em, vết sẹo nhỏ ở eo em do lần trốn chạy trước đó để lại... mỗi một tấc da thịt trên cơ thể em đều được khắc tên Tri Giác. Em nghĩ em thay cái tên, đổi cái mặt là có thể thoát khỏi tôi sao?"

Khả Vy nhắm mắt lại, nước mắt bắt đầu chực trào. Cô biết, cơn ác mộng của cô không hề kết thúc ở biển khơi ba năm trước. Nó chỉ vừa mới bắt đầu một chương mới, tàn khốc hơn và tuyệt vọng hơn.

Sự hiện diện của Tri Giác lúc này giống như một bóng ma khổng lồ bao phủ lấy cuộc đời cô. Hắn không cần dùng xiềng xích, chỉ bằng ánh mắt và khí thế của mình, hắn đã phong tỏa mọi con đường sống của cô.

"Em tưởng em chết rồi, tôi sẽ buông tha cho em sao?" Tri Giác thì thầm, môi hắn gần như chạm vào môi cô, nhưng hắn lại không hôn, hắn chỉ thưởng thức sự sợ hãi của cô như một kẻ sành sỏi thưởng thức rượu quý. "Dù em có thành tro bụi, tôi cũng sẽ gom từng nắm tro ấy lại để giữ bên mình. Huống hồ... em vẫn còn sống sờ sờ ở đây."

Hắn buông tóc cô ra, lùi lại một bước, chỉnh lại cổ áo của mình một cách thanh lịch như thể sự thô bạo vừa rồi chưa từng xảy ra. Nhưng ánh mắt hắn vẫn găm chặt lấy cô, đầy vẻ đắc thắng của một thợ săn đã dồn con mồi vào bẫy.

"Lâm tiểu thư, tối nay hãy ngủ một giấc thật ngon. Vì từ ngày mai, thế giới của em sẽ chỉ có một cái tên duy nhất: Tri Giác."

Nói rồi, hắn xoay người bước đi, bóng lưng cao lớn dài dặc dưới ánh đèn hành lang, để lại Khả Vy đứng đó, đôi chân mềm nhũn khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ôm lấy bờ vai đang run bần bật của mình, hơi thở dồn dập trong sự bàng hoàng.

Cô đã cố gắng chạy trốn xa đến thế, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi bàn tay của định mệnh. Tri Giác là một cơn bão, và cô chỉ là một con thuyền nhỏ đã kiệt sức sau nhiều năm lênh đênh. Bây giờ, cơn bão ấy đã tìm thấy cô, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi cuốn phăng tất cả những gì cô đang có, kéo cô về lại hầm ngục tăm tối mà hắn gọi là "tình yêu".

Trong bóng tối của bãi đỗ xe, Tri Giác ngồi trong chiếc Rolls-Royce màu đen, nhìn qua cửa sổ kính màu khói. Hắn nhìn thấy dáng vẻ thất thần của Khả Vy khi cô bước ra từ sảnh khách sạn. Đôi mắt hắn híp lại, một ngọn lửa dục vọng và sự chiếm hữu bùng lên dữ dội trong lòng.

"Chủ tịch, có cần đưa phu nhân về ngay không ạ?" trợ lý ngồi phía trước dè dặt hỏi.

Tri Giác nhấp một ngụm rượu mạnh, chất lỏng cay nồng đốt cháy cuống họng hắn nhưng không làm dịu đi cơn khát trong lòng. Hắn nhìn bóng cô biến mất trong chiếc xe taxi, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong tàn nhẫn.

"Cứ để cô ấy tận hưởng nốt sự tự do cuối cùng đi. Mèo vờn chuột, phải để chuột chạy thêm một chút thì lúc bắt được mới thú vị."

Hắn siết chặt ly rượu trong tay, cho đến khi những đầu ngón tay trắng bệch.

Ba năm qua, hắn đã sống trong địa ngục của sự nhớ thương và dằn vặt. Hắn đã đào bới cả đại dương để tìm một thi thể không tồn tại. Và giờ đây, khi định mệnh trả cô lại cho hắn, hắn sẽ không dùng sự dịu dàng nữa. Hắn sẽ dùng sự chiếm hữu tuyệt đối, dùng quyền lực và sự tàn bạo để trói buộc cô.

Em không thoát được tôi, Khả Vy. Dù là thiên đàng hay địa ngục, em cũng phải đi cùng tôi.

Đêm đó, Kinh Thành đón một trận mưa rào bất chợt. Tiếng mưa rơi trên cửa kính như tiếng vỗ cánh của những con chim bị nhốt trong lồng. Khả Vy nằm trong căn hộ nhỏ của mình, không dám bật đèn. Cô ngồi co ro trong góc phòng, nhìn ra bóng tối mịt mùng bên ngoài. Cô biết, bóng ma ấy đang ở ngoài kia, đang quan sát cô, đang chờ đợi thời khắc để nghiền nát cô một lần nữa.

Sự yên bình ba năm qua vỡ tan như bong bóng xà phòng. Gương vỡ dù có nhặt lại cũng chỉ thấy những mảnh sắc nhọn làm người ta đau đớn. Và Tri Giác, hắn chính là mảnh kính sắc lẹm nhất, đâm sâu vào trái tim cô, khiến cô không sao thở nổi.

Cuộc chơi trốn tìm đã thực sự kết thúc, và lần này, cái giá phải trả có lẽ là cả linh hồn cô.