MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 2: Lồng giam vô hình

Em không thoát được tôi

Chương 2: Lồng giam vô hình

2,220 từ · ~12 phút đọc

Cơn mưa đêm qua kéo dài đến tận tờ mờ sáng, để lại trên mặt đường nhựa những vũng nước đọng phản chiếu bầu trời xám xịt của Kinh Thành. Khả Vy tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp và một tâm trạng nặng nề như chì đổ. Cả đêm cô không dám chợp mắt, mỗi tiếng gió rít qua khe cửa hay tiếng mèo hoang gào rú ngoài ban công đều khiến cô giật mình, tưởng chừng như bàn tay lạnh lẽo của Tri Giác đang vươn ra từ bóng tối để bóp nghẹt lấy cổ họng mình.

Cô đứng trước gương trong nhà tắm, vốc nước lạnh lên mặt để tìm chút tỉnh táo. Nhìn vào hình ảnh phản chiếu, cô thấy một Lâm Hạ đầy xa lạ với mái tóc cắt ngắn ngang vai và khí chất điềm đạm đã dày công rèn luyện. Thế nhưng, chỉ một câu nói của người đàn ông ấy tối qua đã đủ để đánh sập mọi lớp phòng vệ mà cô tự xây dựng. Hắn nhận ra cô. Hắn vẫn luôn biết cách tìm thấy cô, dù cô có lặn xuống tận cùng đáy biển hay lẩn khuất giữa hàng triệu người xa lạ.

Khả Vy hít một hơi thật sâu, tự nhủ rằng mình phải bình tĩnh. Cô không thể cứ thế mà bỏ chạy ngay lập tức, điều đó chỉ càng chứng minh cô chính là Khả Vy mà hắn đang tìm kiếm. Cô cần phải duy trì vỏ bọc Lâm Hạ, hoàn thành nốt dự án tại bảo tàng rồi tìm cách rời khỏi thành phố này vĩnh viễn.

Tám giờ sáng, Khả Vy có mặt tại văn phòng phục chế cổ vật. Không khí làm việc vẫn bận rộn như thường lệ, nhưng cô cảm nhận được sự khác thường ngay khi bước qua cửa. Những đồng nghiệp vốn dĩ luôn ồn ào nay lại im lặng một cách kỳ lạ, ánh mắt họ nhìn cô đầy vẻ tò mò pha lẫn e dè.

"Lâm Hạ, cô đến rồi sao? Giám đốc đang đợi cô trong phòng họp, có đối tác quan trọng muốn gặp riêng cô." Một đồng nghiệp nữ tiến lại gần, thì thầm vào tai cô với vẻ mặt đầy kịch tính.

Trái tim Khả Vy hẫng đi một nhịp. Một linh cảm không lành dâng lên trong lòng. Cô siết chặt quai túi xách, cố giữ cho đôi chân mình không run rẩy khi bước về phía phòng họp. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa xộc thẳng vào khứu giác, khiến cô suýt chút nữa là đứng không vững.

Bên trong phòng họp, Tri Giác đang ngồi thong dong trên chiếc ghế chủ tọa, vị trí vốn dĩ thuộc về giám đốc bảo tàng. Hắn đang lật xem một tập hồ sơ, ngón tay dài gõ đều đặn xuống mặt bàn gỗ. Thấy cô bước vào, hắn không ngước mắt lên ngay, nhưng không khí trong phòng dường như đặc quánh lại dưới sự hiện diện của hắn. Giám đốc bảo tàng đứng bên cạnh, mồ hôi lấm tấm trên trán, vội vàng lên tiếng:

"Lâm Hạ, đây là ngài Tri Giác, chủ tịch tập đoàn Tri Thị. Ngài ấy vừa quyết định tài trợ một khoản kinh phí khổng lồ cho dự án phục chế bộ sưu tập cổ vật triều đình mà cô đang phụ trách. Hơn nữa, ngài Tri có một yêu cầu đặc biệt."

Khả Vy đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi mím chặt. Cô nhìn người đàn ông đang ngồi kia, hắn trông vẫn điềm tĩnh và cao quý như một vị thần, nhưng cô biết bên dưới lớp da ấy là một con quỷ dữ sẵn sàng nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.

"Yêu cầu gì ạ?" Cô nghe thấy giọng mình vang lên, mỏng manh và lạc lõng.

Lúc này, Tri Giác mới từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn sắc lẹm, khóa chặt lấy khuôn mặt đang cố tỏ ra bình thản của cô. Hắn khép tập hồ sơ lại, thanh âm trầm thấp vang lên, mang theo một sự áp đặt không thể chối từ:

"Tôi muốn cô Lâm đây trực tiếp đến dinh thự của tôi để phục chế một bức tranh cổ bị hư hại. Đó là báu vật gia truyền của họ Tri, tôi không yên tâm khi để nó được vận chuyển đi nơi khác."

"Tôi xin lỗi, nhưng quy tắc của chúng tôi là cổ vật phải được xử lý trong môi trường tiêu chuẩn của phòng thí nghiệm bảo tàng. Tôi không thể làm việc tại nhà riêng." Khả Vy đáp trả, hy vọng quy tắc nghề nghiệp có thể trở thành tấm khiên bảo vệ cô.

Tri Giác khẽ nhếch môi, nụ cười của hắn không mang chút hơi ấm nào. Hắn đứng dậy, chiều cao vượt trội của hắn tạo ra một bóng đen phủ lên người cô. Hắn thong thả tiến lại gần, mỗi bước chân của hắn như dẫm đạp lên dây thần kinh của Khả Vy.

"Quy tắc?" Hắn dừng lại trước mặt cô, cúi người xuống để hơi thở nóng hổi của mình phả lên làn da tái nhợt của cô. "Ở thành phố này, Tri Giác tôi chính là quy tắc. Giám đốc của cô đã ký vào hợp đồng rồi. Nếu cô từ chối, không chỉ cô mất việc, mà cả dự án này cũng sẽ bị đình chỉ vĩnh viễn. Em nghĩ xem, những đồng nghiệp của em sẽ nhìn em thế nào?"

Khả Vy trừng mắt nhìn hắn, sự căm phẫn bùng lên trong lòng. Hắn vẫn vậy, vẫn luôn dùng điểm yếu của những người xung quanh để ép cô vào đường cùng. Hắn không bao giờ chinh phục ai bằng tình cảm, hắn chỉ biết dùng quyền lực để bẻ gãy ý chí của họ.

"Anh không thể quá đáng như vậy." Cô nghiến răng nói, chỉ đủ để hai người nghe thấy.

Tri Giác đưa tay ra, định chạm vào lọn tóc của cô nhưng cô đã kịp lùi lại. Hắn không giận, ngược lại ánh mắt càng thêm phần hứng thú. "Em vẫn bướng bỉnh như ngày nào. Nhưng Vy Vy à, em càng phản kháng, tôi lại càng muốn thuần phục em hơn. Ngày mai, xe của tôi sẽ đến đón em đúng tám giờ. Đừng để tôi phải chờ lâu, tôi vốn dĩ là người rất thiếu kiên nhẫn."

Hắn bước qua người cô để đi ra ngoài, nhưng khi đến ngang vai cô, hắn dừng lại, nói khẽ bằng tông giọng chỉ có bóng tối mới hiểu được: "Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn. Sân bay, nhà ga, các cửa ngõ ra vào thành phố đều đã có người của tôi. Em chỉ có thể chọn giữa việc tự nguyện đi cùng tôi, hoặc bị tôi trói lại mang đi. Kết quả đều như nhau thôi."

Cánh cửa phòng họp đóng sầm lại, để lại Khả Vy đứng đó giữa sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Cô nhìn qua cửa sổ, thấy chiếc xe đen sang trọng của hắn từ từ lăn bánh khỏi khuôn viên bảo tàng. Hắn không bắt giữ cô ngay lập tức, hắn đang giăng một tấm lưới vô hình, thu hẹp không gian sống của cô từng chút một, khiến cô cảm thấy nghẹt thở ngay cả khi đang đứng dưới bầu trời rộng lớn.

Suốt buổi chiều hôm đó, Khả Vy như người mất hồn. Cô cố gắng tập trung vào công việc nhưng những dòng ghi chú về cổ vật cứ nhòe đi trước mắt. Cô nhận ra rằng mọi ngóc ngách trong cuộc sống hiện tại của cô đã bị hắn thọc tay vào. Căn hộ cô thuê, số điện thoại cô dùng, cả công việc cô yêu thích... tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

Khi tan làm, Khả Vy không về nhà ngay. Cô đi lang thang trên những con phố nhộn nhịp, cố gắng tìm kiếm một lối thoát. Nhưng đi đến đâu, cô cũng cảm thấy có những đôi mắt đang dõi theo mình từ trong những chiếc xe lạ đậu ven đường. Sự chiếm hữu của Tri Giác không chỉ là giam giữ thể xác, mà là sự thống trị về mặt tinh thần, khiến con mồi luôn cảm nhận được sự hiện diện của thợ săn dù hắn không ở đó.

Cô ghé vào một quán cà phê nhỏ ven đường, ngồi ở một góc tối và lấy điện thoại ra. Cô đã nghĩ đến việc liên lạc với những người bạn ở Pháp, nhưng rồi cô lại thôi. Cô không muốn kéo bất cứ ai vào vũng lầy này. Tri Giác là một gã điên, một gã điên có tiền và có quyền, hắn sẵn sàng hủy hoại bất cứ ai ngáng đường mình.

Bất chợt, điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Uống cà phê đen không tốt cho dạ dày của em đâu. Về nhà đi."

Khả Vy bàng hoàng nhìn ra ngoài cửa kính quán cà phê. Giữa dòng người qua lại, cô không thấy ai khả nghi, nhưng cái cảm giác bị rình rập khiến cô rùng mình lẩy bẩy. Hắn đang quan sát cô. Ngay lúc này. Từng hành động, từng hơi thở của cô đều nằm dưới sự kiểm soát của hắn.

Cô vội vã thanh toán tiền rồi bắt một chiếc taxi về nhà. Khi bước vào căn hộ, cô lập tức chốt chặt cửa, kéo rèm che kín mọi ô cửa sổ. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà, ôm lấy đầu mình. Sự yên bình của Lâm Hạ đã thực sự chết rồi. Người đàn ông tên Tri Giác đó là một bóng ma không thể xua đuổi, hắn muốn dìm cô xuống vực thẳm một lần nữa, nơi mà cô không có tiếng nói, không có tự do, chỉ có sự phục tùng tuyệt đối.

Cô nhớ về những ngày tháng ở dinh thự họ Tri ba năm trước. Hắn yêu cô theo cách vặn vẹo nhất. Hắn mua cho cô những bộ váy đắt nhất nhưng lại không cho cô ra ngoài. Hắn tặng cô những viên kim cương lộng lẫy nhưng lại khóa tay cô bằng những lời đe dọa. Mỗi lần hắn chạm vào cô, cô đều cảm thấy mình như một món đồ sứ tinh xảo được hắn lau chùi tỉ mỉ, nhưng chỉ cần cô có ý định rời xa giá trưng bày, hắn sẽ sẵn sàng đập vỡ cô để không ai có được.

"Tại sao anh không thể để tôi yên?" Cô nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào tan biến trong không gian tĩnh mịch của căn phòng.

Đêm đó, Khả Vy nằm trên giường nhưng không sao chợp mắt nổi. Cô nhìn lên trần nhà, mường tượng về bức tranh cổ mà hắn nói. Chắc chắn chẳng có bức tranh nào cả, đó chỉ là cái cớ để hắn đưa cô trở lại lãnh địa của mình. Dinh thự họ Tri – cái lồng chim vàng mà cô đã phải dùng mạng sống để thoát ra, giờ đây lại đang mở rộng cửa chờ đợi cô bước vào.

Ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua kẽ rèm, in lên sàn nhà những vệt sáng run rẩy. Khả Vy biết, ngày mai sẽ là một cột mốc kinh hoàng. Cô không có lựa chọn nào khác. Sự chiếm hữu của Tri Giác là một vòng xoáy không đáy, và cô đang bị cuốn vào đó một lần nữa.

Ba năm trước, cô chọn cái chết để được tự do. Nhưng bây giờ, khi cái chết cũng không thể ngăn cản hắn, cô phải làm gì? Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ đang kiệt sức, đôi cánh đã rướm máu vì va đập vào những thanh sắt vô hình.

Trong bóng tối, chiếc điện thoại lại lóe sáng. Một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình: "Ngủ ngon, Vy Vy của tôi. Hẹn gặp em vào sáng mai."

Khả Vy ném chiếc điện thoại sang một bên, cuộn tròn người lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cảm giác bị giữ lấy mà không được yêu, bị chiếm hữu mà không có sự trân trọng... đó là nỗi đau còn lớn hơn cả cái chết. Cô biết, khi mặt trời mọc, cô sẽ phải đối mặt với con quỷ ấy, và lần này, hắn sẽ không bao giờ để cô có cơ hội biến mất một lần nữa.

Ánh mắt hắn tối qua, cái nhìn của một dã thú nhìn thấy con mồi sau nhiều năm đói khát, vẫn còn lởn vởn trong trí não cô. Đó là ánh mắt của sự hủy diệt. Hắn không muốn cô sống tốt, hắn chỉ muốn cô sống bên cạnh hắn, dù cô có héo mòn hay tàn tạ đến thế nào đi chăng nữa.

Tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp nặng nề trong đêm vắng. "Tạch, tạch, tạch..." nghe như tiếng bật lửa của Tri Giác trong buổi tiệc. Một âm thanh của sự đếm ngược cho sự tự do cuối cùng của cô. Khả Vy nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài xuống gối, thấm đẫm một nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Cô không thoát được, thực sự không thoát được người đàn ông tên Tri Giác ấy.