Bình minh của ngày thứ ba sau khi tái ngộ không mang đến sự khởi đầu mới mà lại tựa như một bản án chung thân đang lừ lừ tiến tới. Khả Vy đứng trước cửa sổ, nhìn xuống cổng khu chung cư. Đúng tám giờ sáng, chiếc Rolls Royce đen tuyền bóng loáng như một con thú săn mồi đang kiên nhẫn phục kích đã đỗ sẵn ở đó. Hai người đàn ông mặc vest đen đứng nghiêm nghị bên cạnh cửa xe, sự hiện diện của họ lạc lõng và đầy đe dọa giữa không gian sinh hoạt bình thường của những người dân lao động xung quanh.
Khả Vy nhìn lại căn hộ nhỏ của mình một lần cuối. Những chậu cây nhỏ ngoài ban công, những cuốn sách phục chế cô tâm huyết mua từ Paris, tất cả bỗng chốc trở nên xa xôi lạ lẫm. Cô hiểu rằng khi bước chân vào chiếc xe kia, danh tính Lâm Hạ sẽ chỉ còn là một lớp vỏ mục nát. Cô cầm lấy hộp dụng cụ chuyên dụng, siết chặt quai xách đến mức đầu ngón tay trắng bệch, rồi bước ra cửa.
Quãng đường từ trung tâm thành phố đến ngoại ô, nơi tọa lạc của dinh thự họ Tri, dài hun hút. Khả Vy ngồi ở ghế sau, mắt dán chặt vào cảnh vật đang lùi dần qua khung kính màu khói. Cô cố gắng điều hòa nhịp thở, ép bản thân phải giữ được sự bình tĩnh tối thiểu. Người tài xế và tay vệ sĩ phía trước không nói một lời nào, sự im lặng của họ bao trùm lấy không gian xe, đặc quánh và ngột ngạt.
Khi cánh cổng sắt nặng nề của dinh thự Tri gia mở ra, trái tim Khả Vy như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ba năm trôi qua, nơi này chẳng hề thay đổi. Vẫn là những dãy hành lang dài dằng dặc lát đá cẩm thạch trắng, vẫn là những bụi hoa hồng gai được cắt tỉa cầu kỳ nhưng mang theo vẻ lạnh lẽo của sự đơn độc. Đối với thế giới bên ngoài, đây là lâu đài của sự giàu sang, nhưng đối với cô, đây là nấm mồ chôn vùi thanh xuân và nước mắt.
Chiếc xe dừng lại trước sảnh chính. Quản gia lâu năm của họ Tri, người mà Khả Vy từng gọi là bác Lâm, đã đứng đợi sẵn. Nhìn thấy cô, ông lão thoáng sững sờ, đôi mắt già nua hiện lên sự kinh ngạc xen lẫn xót xa, nhưng rất nhanh sau đó ông đã cúi đầu cung kính:
"Chào cô Lâm, chủ tịch đang đợi cô ở thư phòng tầng ba. Mời cô đi theo tôi."
Khả Vy khẽ gật đầu, không đáp lại. Cô bước đi trên những tấm thảm dày đến mức tiếng bước chân bị triệt tiêu hoàn toàn. Cảm giác hẫng hụt dưới chân khiến cô thấy mình như đang bước trên mây, không có điểm tựa, không có đường lùi.
Tầng ba của dinh thự là khu vực cấm địa, nơi Tri Giác dành phần lớn thời gian để làm việc và nghỉ ngơi. Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, hé lộ một không gian rộng lớn tràn ngập mùi sách cũ và hương đàn hương đặc trưng. Tri Giác đang đứng bên cửa sổ sát đất, tấm lưng rộng lớn của hắn che khuất một phần ánh sáng tràn vào phòng. Hắn không quay lại, nhưng giọng nói trầm thấp đã vang lên ngay khi cô vừa bước vào:
"Em đến muộn năm phút."
"Đường tắc, và tôi cũng cần chuẩn bị một số dụng cụ đặc thù." Khả Vy lạnh lùng đáp, cô đặt hộp dụng cụ lên bàn trà, giữ khoảng cách xa nhất có thể với hắn.
Tri Giác từ từ xoay người lại. Dưới ánh sáng ban ngày, những đường nét trên gương mặt hắn càng thêm sắc sảo và lãnh khốc. Hắn không mặc âu phục chỉnh tề như tối qua mà chỉ diện một chiếc sơ mi đen mở hai cúc trên cùng, tay áo xắn cao lộ ra đôi cánh tay săn chắc với những mạch máu ẩn hiện. Hắn tiến lại gần cô, ánh mắt dã thú lại bắt đầu cuộc hành trình xâm lược trên gương mặt cô.
"Tôi cứ ngỡ em sẽ chọn cách nhảy cửa sổ để trốn chạy một lần nữa chứ." Hắn đứng lại cách cô chỉ nửa bước chân, hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát nhưng lại khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng.
"Tri thiếu gia nói đùa rồi. Tôi là người có đạo đức nghề nghiệp, đã nhận việc thì sẽ hoàn thành." Cô ngước mắt nhìn hắn, cố ý dùng danh xưng xa cách nhất để nhắc nhở hắn về vị thế hiện tại giữa hai người.
Tri Giác cười khẩy, hắn bất ngờ vươn tay ra, nhưng không phải để chạm vào cô mà là để lấy một phong bì đặt trên bàn. Hắn ném nó về phía cô, những tấm ảnh bên trong vương vãi ra mặt bàn. Khả Vy cúi xuống nhìn, và rồi toàn thân cô đông cứng lại. Đó là ảnh chụp cô tại Pháp trong suốt ba năm qua. Ảnh cô đi học, ảnh cô đứng dưới tháp Eiffel, ảnh cô cười đùa với những người bạn cùng lớp, thậm chí có cả ảnh cô đang ngủ trên xe buýt.
"Em nghĩ em đã thoát sao?" Tri Giác ghé sát tai cô thì thầm, giọng điệu mang theo sự đắc thắng đầy bệnh hoạn. "Mỗi bước chân em đi, mỗi người em gặp, mỗi bữa ăn em nuốt vào bụng... tôi đều biết rõ. Vy Vy, em chưa bao giờ rời khỏi tầm mắt của tôi cả. Ba năm qua, tôi để em chơi đùa ở bên ngoài là vì tôi muốn xem em có thể mạnh mẽ đến mức nào khi không có tôi. Nhưng có vẻ như... em vẫn chỉ là một con chim nhỏ yếu ớt cần sự che chở của tôi mà thôi."
Khả Vy run rẩy, sự thật này còn đáng sợ hơn cả việc hắn bắt giữ cô. Hắn đã đứng trong bóng tối, nhìn cô sống, nhìn cô nỗ lực gầy dựng lại cuộc đời mới với sự thỏa mãn của một kẻ đang xem một vở kịch hài. Sự tự do mà cô hằng nâng niu, hóa ra chỉ là một sợi dây thừng dài mà hắn cố tình nới lỏng để cô tưởng rằng mình đã bay cao.
"Anh là đồ điên! Tại sao anh không giết tôi luôn đi?" Cô hét lên, sự kiềm chế cuối cùng đã đổ vỡ. Cô cầm lấy một tấm ảnh vò nát trong tay, nước mắt uất ức trào ra.
Tri Giác không giận dữ, hắn thản nhiên đưa tay lau đi giọt nước mắt trên má cô, nhưng bàn tay hắn lại siết chặt lấy gáy cô, kéo cô về phía mình. "Giết em? Không, cái chết quá dễ dàng với em, và quá cô đơn với tôi. Tôi muốn em sống, sống để nhìn thấy tôi mỗi ngày, sống để biết rằng dù em có chạy đến chân trời góc bể, em vẫn là người của Tri Giác."
Hắn đẩy cô ngồi xuống ghế sofa, rồi thong thả bước đến một góc phòng, nơi có một bức tranh lớn được phủ khăn lụa đen. Hắn giật tấm khăn xuống, lộ ra một bức chân dung khổ lớn. Khả Vy bàng hoàng khi nhìn thấy chính mình trong tranh. Đó là cô của ba năm trước, trong bộ váy trắng tinh khôi, ngồi giữa vườn hoa hồng của dinh thự này. Ánh mắt cô trong tranh mang một vẻ buồn xăm xắp, như thể đã tiên liệu được số phận của mình.
Nhưng điều kinh khủng nhất là, bức tranh đã bị rạch nát bởi nhiều đường kiếm hiểm ác ngay tại vị trí lồng ngực và đôi mắt. Những vết rạch thô bạo khiến hình ảnh người con gái xinh đẹp trở nên dị dạng và đáng sợ.
"Đây là báu vật mà em cần phục chế." Tri Giác nói, giọng hắn bỗng trở nên dịu dàng một cách bất thường, nhưng sự dịu dàng đó lại khiến người ta nổi da gà. "Đêm đó, sau khi em nhảy xuống biển, tôi đã tự tay rạch nát nó. Vì tôi nghĩ nếu em đã chết, thì ký ức về em cũng không nên vẹn toàn. Nhưng bây giờ em đã về rồi, Vy Vy... em phải tự tay vá lại những vết thương này. Vá lại bức tranh này, và vá lại cả trái tim đang rướm máu của tôi nữa."
Khả Vy nhìn bức tranh rách nát, cô thấy bản thân mình trong đó. Cô chính là bức tranh ấy, bị hắn yêu đến điên cuồng rồi cũng chính hắn hủy hoại không thương tiếc. Bây giờ, hắn lại bắt cô phải phục hồi lại vẻ đẹp giả tạo ấy để hắn tiếp tục ngắm nhìn, tiếp tục giam cầm.
"Tôi không làm được. Những vết rạch này quá sâu, lớp sơn dầu đã bị bong tróc hoàn toàn. Tôi không phải là thần thánh để cứu vãn một thứ đã bị chính tay anh phá hủy." Cô nói trong hơi thở đứt quãng.
Tri Giác tiến lại, quỳ một chân xuống trước mặt cô. Hắn nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô, đặt lên đó một nụ hôn lạnh lẽo. "Em làm được. Em có cả đời này để làm điều đó. Từ hôm nay, em sẽ ở lại đây, trong căn phòng cũ của em. Mọi dụng cụ em cần sẽ được mang tới. Mỗi ngày, em phải dành mười hai tiếng đồng hồ để nhìn vào bức tranh này, để nhớ lại em đã từng thuộc về nơi này như thế nào."
"Anh định giam cầm tôi một lần nữa sao? Tri Giác, anh không sợ tôi sẽ lại tìm cách chết sao?"
Tri Giác ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút gợn sóng. Hắn từ từ đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn trên quần tây. "Em chết một lần, tôi sẽ khiến gia đình họ Lâm ở thành phố S phải chôn cùng em. Em biết tôi có đủ khả năng làm điều đó mà, đúng không?"
Khả Vy lịm đi. Đây chính là đòn chí mạng. Hắn biết rõ điểm yếu duy nhất của cô chính là cha mẹ và đứa em trai đang sống yên bình ở quê nhà. Hắn dùng tính mạng của những người thân yêu nhất để xây nên một lồng giam không có chấn song nhưng lại kiên cố hơn bất cứ nhà tù nào trên thế giới.
"Tri Giác... anh thật sự không có trái tim." Cô thầm thì, cảm giác sức lực trong cơ thể đang rút cạn.
"Trái tim tôi đã chìm xuống biển cùng em từ ba năm trước rồi." Hắn đáp lại, thanh âm băng lãnh không một chút cảm xúc. "Giờ đây, tôi chỉ có em. Và tôi sẽ giữ em theo cách của tôi."
Hắn vẫy tay, quản gia Lâm bước vào. "Đưa tiểu thư về phòng. Từ giờ trở đi, không có sự cho phép của tôi, cô ấy không được bước ra khỏi cổng dinh thự nửa bước. Nếu cô ấy mất tích một lần nữa, tất cả mọi người ở đây đều phải trả giá."
Khả Vy bị đưa đi như một cái xác không hồn. Khi đi ngang qua hành lang, cô nhìn thấy những lẵng hoa hồng vừa mới được thay mới, sắc đỏ rực rỡ như máu tươi. Cô nhớ lại câu nói của hắn tối qua. Sự chiếm hữu của hắn là đam mê, nhưng cũng chính là tổn thương sâu sắc nhất.
Trở về căn phòng cũ, mọi thứ vẫn y nguyên như ngày cô ra đi. Trên bàn trang điểm vẫn còn lọ nước hoa cô yêu thích, trong tủ quần áo vẫn là những bộ váy đắt tiền mà cô chưa từng muốn mặc. Khả Vy ngồi xuống giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm nệm lụa nhưng trong lòng chỉ thấy một sự ghê tởm tột độ. Đây không phải là nhà, đây là lồng kính. Và cô chính là tiêu bản xinh đẹp nhất mà Tri Giác đã dày công sưu tập lại lần thứ hai.
Bên ngoài cửa sổ, trời lại bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa rơi trên mái hiên như nhịp gõ của định mệnh, nhắc nhở cô rằng trò chơi trốn tìm đã thực sự kết thúc. Tri Giác đứng ở ban công tầng ba, nhìn xuống hướng phòng cô. Hắn châm một điếu thuốc, làn khói trắng mờ ảo che lấp gương mặt đầy dục vọng và sự kiểm soát.
"Vy Vy, lần này, dù em có biến thành tro, tôi cũng sẽ ép tro ấy phải ở trong bình sứ của họ Tri."
Khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ là một tầng lầu, nhưng trái tim lại là hai thái cực của sự hận thù và chiếm hữu điên cuồng. Khả Vy nhắm mắt lại, cô biết những ngày tháng sắp tới sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, nơi mà mỗi sự chạm mặt đều sẽ mang theo sự đau đớn thấu xương. Cô phải sống, không phải vì bản thân, mà vì sự an toàn của gia đình. Nhưng sống như thế này, liệu có khác gì một linh hồn đã chết trong một cơ thể vẫn còn hơi thở?
Trong bóng tối của căn phòng, bức tranh rách nát hiện lên như một lời nguyền. Cô phải vá lại nó, cũng như phải đối mặt với người đàn ông đã tự tay hủy hoại cuộc đời mình. Một chu kỳ của sự chiếm hữu, trừng phạt và dằn vặt chính thức bắt đầu lại từ đây.