Màn đêm buông xuống bao trùm lấy dinh thự họ Tri, mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của vùng ngoại ô Kinh Thành. Khả Vy ngồi bất động trên chiếc giường nệm êm ái, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không gian tối mờ trước mặt. Cả ngày hôm nay, cô không bước ra khỏi cửa phòng, cũng không đụng vào một miếng thức ăn nào mà người làm mang tới. Cơn đói đã cồn cào từ lâu, nhưng nỗi ghê tởm và sự uất hận trong lòng cô còn mạnh mẽ hơn thế.
Tám giờ tối, tiếng gõ cửa vang lên, khô khốc và đầy tính kỷ luật. Quản gia Lâm đứng bên ngoài, thanh âm mang theo sự dè dặt:
"Tiểu thư Khả Vy, chủ tịch đang đợi cô ở phòng ăn tầng một. Ngài ấy dặn nếu cô không xuống, ngài ấy sẽ trực tiếp lên đây đưa cô đi."
Khả Vy siết chặt tấm chăn mỏng trong tay. Lời đe dọa ẩn ý đó khiến cô rùng mình. Cô biết Tri Giác nói được làm được. Nếu để hắn lên đây, cô sẽ không biết hắn sẽ dùng cách thức thô bạo nào để ép buộc cô. Chậm chạp và mệt mỏi, cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy lụa mỏng manh rồi mở cửa bước ra ngoài.
Phòng ăn của dinh thự được thiết kế theo phong cách tân cổ điển, lộng lẫy và xa hoa đến mức nghẹt thở. Một chiếc bàn dài bằng gỗ gụ đỏ bóng loáng có thể chứa đến hai mươi người, nhưng hiện tại chỉ có một người đàn ông ngồi ở đầu bàn. Tri Giác đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa tối màu, mái tóc hơi rủ xuống trán khiến vẻ ngoài của hắn trông có vẻ ôn hòa hơn, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao mổ khi nhìn thấy cô.
"Ngồi xuống đi." Hắn ra lệnh, tay cầm chiếc khăn ăn lau nhẹ khóe môi.
Khả Vy chọn vị trí xa hắn nhất, nhưng Tri Giác lập tức nhướng mày, một tia nguy hiểm lóe lên: "Tôi nói là ngồi xuống đây, ngay bên cạnh tôi."
Cô nghiến răng, đôi chân như mang chì bước lại gần và ngồi xuống vị trí bên tay phải của hắn. Người làm nhanh chóng mang lên những món ăn tinh tế nhất, từ gan ngỗng Pháp đến súp bào ngư, nhưng mùi hương của chúng chỉ khiến Khả Vy cảm thấy buồn nôn.
"Ăn đi. Em đã nhịn cả ngày rồi." Tri Giác gắp một miếng thức ăn đặt vào đĩa của cô.
"Tôi không đói." Cô trả lời, giọng nói khản đặc vì cả ngày không giao tiếp.
Tri Giác buông nĩa xuống, tiếng va chạm của kim loại lên đĩa sứ vang lên chói tai trong không gian im lặng. Hắn xoay người sang, một tay đặt lên lưng ghế của cô, thu hẹp khoảng cách: "Vy Vy, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Em định dùng cách tuyệt thực để phản kháng sao? Trẻ con quá đấy. Em có biết rằng chỉ cần một cuộc điện thoại của tôi, dự án bảo hiểm y tế của cha em ở quê sẽ bị đình chỉ ngay lập tức không?"
Khả Vy run lên, cô quay sang nhìn hắn, ánh mắt đong đầy sự căm phẫn: "Anh chỉ biết dùng họ để uy hiếp tôi thôi sao? Tri Giác, anh hèn hạ đến thế từ khi nào vậy?"
"Từ khi em chọn cách giả chết để rời bỏ tôi." Hắn thản nhiên đáp, ngón tay dài lướt nhẹ trên vành tai cô, một sự đụng chạm mang tính chiếm hữu rõ rệt. "Tôi đã học được một điều, đó là muốn giữ một con chim không chịu nghe lời, không chỉ cần lồng đẹp, mà còn phải bẻ gãy ý chí bay lượn của nó. Ăn đi, trước khi tôi mất bình tĩnh."
Dưới áp lực vô hình nhưng nặng nề của hắn, Khả Vy run rẩy cầm thìa lên. Từng miếng thức ăn trôi xuống cổ họng cô đắng ngắt như thuốc độc. Hắn hài lòng theo dõi từng cử động của cô, giống như một vị vua đang quan sát thần dân phục tùng mệnh lệnh.
Bữa tối diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng dao nĩa và tiếng hơi thở nặng nề của Khả Vy. Khi bữa ăn kết thúc, Tri Giác không cho cô về phòng ngay. Hắn đứng dậy, nắm lấy cổ tay cô và kéo về phía thư phòng.
"Anh làm gì thế? Buông tôi ra!" Cô cố gắng giãy giụa nhưng sức mạnh của hắn là tuyệt đối.
Hắn ném cô xuống chiếc ghế sofa da trong thư phòng, nơi bức tranh rách nát vẫn đang đứng đó như một nhân chứng cho sự tàn bạo. Tri Giác đi đến tủ rượu, rót hai ly whisky rồi đưa cho cô một ly.
"Tôi không uống."
"Uống đi, để em tỉnh táo mà nhận thức được thực tại." Hắn nhấp một ngụm rượu lớn, ánh mắt trở nên tối tăm hơn dưới ánh đèn mờ. "Em có biết ba năm qua tôi đã sống thế nào không? Tôi đã lặn xuống vùng biển đó không dưới một trăm lần. Tôi đã mua lại toàn bộ vùng biển ấy chỉ để tìm kiếm một dấu vết của em. Mỗi đêm nhắm mắt lại, tôi đều thấy em chìm trong nước, đôi mắt em nhìn tôi đầy hận thù."
Hắn tiến lại gần, cúi thấp người, đôi mắt dán chặt vào đôi môi đang run rẩy của cô: "Nhưng rồi tôi tìm thấy em ở Paris. Em cười nói vui vẻ với những người đàn ông khác, em sống một cuộc đời rực rỡ mà không có tôi. Vy Vy, em nhẫn tâm thật đấy. Em khiến tôi phát điên, rồi em lại ung dung sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
"Vì anh không phải là cuộc đời của tôi!" Khả Vy hét lên, nước mắt giàn giụa. "Anh chỉ là một cơn ác mộng mà tôi muốn quên đi! Tôi đã cố gắng hết sức để trở thành Lâm Hạ, để có một tương lai bình thường. Tại sao anh không thể buông tha cho tôi?"
Tri Giác cười, nụ cười mang theo sự vặn vẹo đau đớn. Hắn đặt ly rượu xuống bàn, rồi bất thình lình ép cô vào góc sofa. Bàn tay hắn luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đối diện với sự điên cuồng trong mắt mình.
"Buông tha? Từ điển của Tri Giác không có từ đó. Em là của tôi, từ sợi tóc đến linh hồn. Em muốn cuộc đời bình thường? Được, tôi sẽ cho em một cuộc đời bình thường trong chính dinh thự này, với tư cách là người đàn bà của tôi. Em sẽ phục chế bức tranh kia, mỗi ngày nhìn vào khuôn mặt của chính mình để nhắc nhở bản thân rằng em không bao giờ thoát được."
"Anh không thể ép tôi yêu anh bằng cách này!"
"Tôi không cần em yêu tôi." Hắn thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. "Tôi chỉ cần em ở đây. Hận cũng được, sợ hãi cũng được, miễn là em vẫn nằm trong tầm mắt của tôi, trong vòng tay của tôi. Vy Vy, sự kiên nhẫn của tôi tối nay đã cạn kiệt rồi."
Hắn cúi xuống, nụ hôn của hắn mang theo mùi rượu whisky nồng nặc và sự trừng phạt. Khả Vy kịch liệt phản kháng, cô dùng tay đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn, dùng răng cắn vào môi hắn đến mức bật máu. Mùi máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng điều đó chỉ càng kích thích sự dã thú trong lòng Tri Giác.
Hắn buông môi cô ra, nhìn vệt máu trên môi mình rồi cười lạnh. Hắn túm lấy hai tay cô, bắt chéo lên đỉnh đầu và đè chặt. "Em thích bạo lực sao? Được, tôi sẽ chiều em."
Hắn bắt đầu hôn xuống cổ cô, những nụ hôn mạnh bạo như muốn để lại dấu vết vĩnh viễn trên làn da trắng ngần ấy. Khả Vy nấc nghẹn, cảm giác nhục nhã dâng trào. Cô nhận ra rằng mọi lời nói, mọi sự phản kháng của mình lúc này đều vô nghĩa trước sức mạnh và sự chiếm hữu cực đoan của người đàn ông này.
"Tri Giác... cầu xin anh... đừng làm vậy..." Cô thầm thì trong tuyệt vọng.
Hắn dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của cô. Có một thoáng xao động hiện lên trong mắt hắn, nhưng rất nhanh đã bị thay thế bởi sự lạnh lùng. Hắn buông tay cô ra, đứng dậy và chỉnh lại quần áo.
"Tối nay tôi tha cho em. Nhưng đừng tưởng rằng sẽ có lần sau. Ngày mai, tôi muốn thấy em bắt đầu công việc phục chế. Nếu bức tranh không có tiến triển, em biết hậu quả đối với gia đình mình là gì rồi đấy."
Hắn quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Khả Vy ngồi sụp xuống sàn nhà, quần áo xộc xệch và tâm hồn vụn vỡ. Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập những nhịp yếu ớt. Cô nhìn lên bức tranh rách nát, thấy mình trong đó thật thảm hại.
Sự truy đuổi của Tri Giác không chỉ dừng lại ở việc đưa cô về, mà là từng bước bóp nghẹt sự tự tôn của cô. Hắn dùng thức ăn, dùng người thân, dùng cả những ký ức đau đớn để xích cô lại. Cô cảm thấy mình như một con cá bị mắc cạn, dù có cố gắng quẫy đạp thế nào cũng chỉ khiến bản thân thêm kiệt sức và đau đớn.
Khả Vy bò dậy, lê bước về phòng mình. Cô khóa chặt cửa lại, nhưng sự an toàn giả tạo đó không làm cô thấy khá hơn. Hắn có chìa khóa của mọi cánh cửa trong ngôi nhà này, và hắn cũng có chìa khóa để mở ra địa ngục trong tâm trí cô.
Đêm đó, cô lại thức trắng. Tiếng mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng sự ẩm ướt lạnh lẽo vẫn bao trùm lấy không gian. Khả Vy biết, ngày mai sẽ còn tồi tệ hơn. Cô phải bắt đầu vá lại bức tranh kia, vá lại bằng đôi tay run rẩy và trái tim rướm máu. Mỗi đường kim, mỗi vết sơn sẽ là một lần cô phải đối mặt với nỗi đau của quá khứ.
Trong bóng tối, cô tự hỏi, liệu có bao giờ gương vỡ có thể thực sự lành lại? Hay những mảnh vỡ ấy sẽ chỉ mãi mãi găm sâu vào cơ thể cả hai, khiến họ không bao giờ có thể ôm nhau mà không thấy đau đớn? Tri Giác yêu cô, hay hắn chỉ đang yêu cái cảm giác được thống trị một linh hồn không chịu khuất phục?
Câu hỏi đó không có lời giải, chỉ có sự im lặng đáng sợ của dinh thự họ Tri đáp lại cô. Khả Vy cuộn tròn người lại, hơi thở mỏng manh như sương khói. Cô bắt đầu hiểu rằng, cuộc chiến này không phải là ai thắng ai thua, mà là ai sẽ là người sụp đổ trước trong vòng xoáy của sự chiếm hữu điên cuồng này.
Ánh trăng cuối tháng nhợt nhạt chiếu qua cửa sổ, in hình bóng cô đơn của cô lên bức tường trắng. Một chương mới của sự giam cầm đã bắt đầu, và lần này, Tri Giác sẽ không bao giờ để bất cứ kẽ hở nào cho cô trốn chạy. Hắn đã biến thành một bóng ma bao trùm lấy cuộc đời cô, và cô, chính là vật tế thần cho tình yêu vặn vẹo của hắn.