MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 5: Những mảnh vụn ký ức

Em không thoát được tôi

Chương 5: Những mảnh vụn ký ức

2,171 từ · ~11 phút đọc

Sáng sớm, không khí trong dinh thự họ Tri vẫn mang theo cái tĩnh lặng đến gai người. Khả Vy thức dậy trong căn phòng cũ, cảm giác như mình chưa từng rời đi, chưa từng có ba năm tự do tại Paris, tất cả chỉ là một giấc chiêm bao thoáng chốc. Cô đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh toát, tiến về phía bàn trang điểm. Trong gương, một khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt thâm quầng nhìn ngược lại cô. Đây không còn là Lâm Hạ đầy nhiệt huyết với những bảng màu và bút vẽ cổ vật, mà lại trở về làm một Khả Vy không có linh hồn.

Đúng tám giờ, một người hầu mang vào cho cô bộ đồ bảo hộ chuyên dụng và hộp dụng cụ phục chế. Không có lời chào hỏi, không có sự hỏi han, chỉ có sự phục tùng tuyệt đối theo mệnh lệnh của chủ nhân ngôi nhà này. Khả Vy hiểu rằng, sự hiện diện của cô ở đây là một bí mật không được phép rò rỉ, và cô cũng không khác gì một cổ vật bị hư hại đang chờ được bàn tay chính mình sửa chữa.

Tri Giác không xuất hiện vào buổi sáng, nhưng sự hiện diện của hắn bao trùm khắp nơi thông qua những ống kính camera đặt ở góc trần và sự im lặng đáng sợ của những người làm. Khả Vy bị đưa đến phòng làm việc riêng tại tầng ba, nơi bức chân dung rách nát đang đứng đợi. Cô hít một hơi sâu, đeo găng tay và bắt đầu quan sát kỹ những vết rạch.

Đó là những đường dao dứt khoát, mang theo sự phẫn nộ cùng cực. Tri Giác đã không chỉ muốn phá hủy bức tranh, hắn đã muốn băm vằn ký ức về cô. Khả Vy đưa ngón tay lướt nhẹ trên mép vải bị rách, lòng đau thắt lại. Từng thớ vải bị đứt lìa giống như những sợi dây liên kết giữa cô và thế giới thực tại đã bị hắn dùng quyền lực cắt đứt hoàn toàn.

Cô bắt đầu công đoạn làm sạch bề mặt. Đây là một quá trình đòi hỏi sự tập trung cao độ, nhưng tâm trí cô lại không ngừng trôi dạt về những ngày đầu tiên gặp hắn. Khi đó, cô còn là một sinh viên mỹ thuật nghèo với ước mơ chạm tay vào những báu vật của thời gian. Tri Giác xuất hiện như một vị cứu tinh, một nhà tài trợ hào phóng, và rồi nhanh chóng trở thành một thợ săn lão luyện. Hắn cho cô tất cả, rồi lại dùng chính những thứ đó để giam cầm cô.

"Em đang nghĩ gì?"

Giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát sau lưng khiến Khả Vy giật mình, chiếc cọ vẽ trên tay suýt chút nữa đã rơi xuống. Tri Giác đã đứng đó từ lúc nào, hắn không tiếng động như một bóng ma. Hắn đã thay bộ đồ âu phục chỉnh tề, chuẩn bị cho một ngày làm việc tại tập đoàn, nhưng trước khi đi, hắn vẫn không quên ghé qua để kiểm tra con mồi của mình.

"Tôi đang tập trung làm việc. Mong anh không làm phiền." Khả Vy không quay đầu lại, cô tiếp tục dùng tăm bông thấm dung dịch hóa chất nhẹ nhàng lau đi lớp bụi bẩn trên mặt tranh.

Tri Giác tiến lại gần hơn, hắn đặt một tay lên thành ghế của cô, cúi người nhìn vào bức chân dung. Ánh mắt hắn khi nhìn vào hình ảnh Khả Vy trong tranh có một sự mâu thuẫn kỳ lạ, vừa si mê, vừa hận thù.

"Nhìn đi, Vy Vy. Em của lúc này và em trong tranh thật sự khác biệt quá lớn. Người con gái này có ánh mắt tràn đầy hy vọng, còn em hiện tại... trong mắt em chỉ toàn là sự chết chóc." Hắn đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rơi trên vai cô, hơi thở hắn phả vào cổ cô lạnh lẽo.

"Chẳng phải đó là điều anh muốn sao? Anh đã bóp chết mọi hy vọng của tôi, giờ lại quay sang than phiền về sự thay đổi đó?" Khả Vy cười nhạt, tay cô vẫn không ngừng cử động nhưng nhịp tim đã bắt đầu loạn nhịp vì sự kề cận của hắn.

Tri Giác siết chặt vai cô, khiến cô phải đối diện với hắn. Đôi mắt hắn híp lại, ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người: "Tôi không bóp chết hy vọng của em. Tôi chỉ muốn em đặt hy vọng đó vào tôi, chứ không phải vào những thứ hão huyền bên ngoài kia. Ba năm qua, em ở Pháp có gặp ai không? Có kẻ nào đã chạm vào làn da này chưa?"

Câu hỏi của hắn đầy tính chiếm hữu và ghen tuông bệnh hoạn. Hắn không quan tâm cô đã học được gì, cô đã trưởng thành ra sao, hắn chỉ quan tâm đến việc cơ thể này có còn là sở hữu độc quyền của hắn hay không.

"Đó là chuyện riêng của tôi. Anh không có quyền can thiệp."

Tri Giác đột ngột gia tăng lực tay, Khả Vy đau đớn nhăn mặt. Hắn gằn giọng qua kẽ răng: "Chuyện riêng? Khả Vy, em nên nhớ rõ, từ lúc em bước chân vào lại căn nhà này, em không còn cái gọi là chuyện riêng nữa. Mọi tấc da thịt, mọi suy nghĩ của em đều thuộc về tôi. Nếu tôi phát hiện ra có kẻ nào từng chạm vào em... tôi sẽ khiến hắn ước rằng mình chưa từng được sinh ra."

Hắn buông cô ra một cách thô bạo, khiến cô lảo đảo suýt ngã vào giá vẽ. Tri Giác chỉnh lại măng sét áo, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày nhưng sát khí vẫn chưa hề tan biến.

"Hôm nay tôi sẽ về muộn. Buổi tối sẽ có người mang cơm lên đây cho em. Nếu khi tôi về mà vết rạch trên lồng ngực bức tranh vẫn chưa được xử lý, em biết tôi sẽ trừng phạt em thế nào rồi đấy."

Hắn xoay người bước ra khỏi phòng, tiếng giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc. Khả Vy ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Nước mắt không rơi, nhưng lồng ngực cô đau thắt như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Sự chiếm hữu của Tri Giác đã đạt đến mức điên cuồng, hắn không chỉ muốn giữ cô bên cạnh, mà muốn kiểm soát cả quá khứ và những ký ức mà cô đã cố gắng chắt chiu.

Cô nhìn lại vết rạch trên lồng ngực của mình trong tranh. Một đường dao chí mạng, chia cắt trái tim người thiếu nữ ra làm hai. Cô cầm lấy kim và sợi tơ chuyên dụng, bắt đầu công việc vá lại. Từng mũi khâu xuyên qua lớp vải bố thô ráp, tỉ mỉ và cẩn trọng. Mỗi một mũi khâu giống như một lời khẩn cầu tuyệt vọng, cô muốn vá lại bức tranh, và cũng muốn vá lại những kẽ hở trong cuộc đời mình để hắn không thể len lỏi vào được nữa.

Thời gian trôi qua lặng lẽ. Trong phòng phục chế chỉ còn tiếng kim chỉ sột soạt và tiếng thở dài của người con gái đơn độc. Khả Vy làm việc quên ăn quên ngủ, không phải vì cô đam mê, mà vì cô muốn dùng công việc để lấp đầy khoảng trống kinh hoàng trong tâm trí. Cô sợ hãi bóng tối, sợ hãi khoảnh khắc Tri Giác trở về và đòi hỏi những thứ mà cô không muốn trao đi.

Khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu tràn vào phòng, Khả Vy mới dừng tay. Vết rạch trên lồng ngực đã được khâu lại một cách khéo léo, dù vẫn còn dấu vết nhưng ít nhất nó không còn toác ra đầy đau đớn như trước. Cô nhìn vào đôi mắt của mình trong tranh, đôi mắt đã được khâu lại nhưng trông vẫn đầy vẻ u sầu.

Cửa phòng bật mở, không phải là người hầu mang cơm, mà là Tri Giác. Hắn về sớm hơn dự kiến. Trên người hắn vẫn còn vương mùi rượu vang nhạt và mùi gió lạnh của buổi đêm. Hắn tiến lại gần, nhìn vào thành quả lao động của cô suốt một ngày.

"Khéo léo lắm." Hắn nhận xét, nhưng ánh mắt lại không dừng lại trên bức tranh mà chuyển sang nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang run rẩy vì mệt mỏi của Khả Vy.

Hắn nắm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy. Khả Vy kiệt sức, cô không còn hơi sức để phản kháng, cả người dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Tri Giác vòng tay ôm lấy eo cô, một cái ôm đầy tính thống trị nhưng cũng mang theo một sự khát khao không thể che giấu.

"Em có biết không, Vy Vy... nhìn em làm việc, tôi lại thấy em quyến rũ nhất. Sự tập trung của em, cách em tỉ mỉ với từng sợi vải... tôi muốn em cũng dùng sự tâm huyết đó để đối xử với tôi." Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn mang theo sự chiếm đoạt âm thầm.

"Tôi mệt rồi. Cho tôi về phòng." Cô thầm thì, mắt nhắm nghiền.

"Về phòng? Phòng của em hay là phòng của tôi?" Tri Giác cười khẽ, âm thanh đó khiến Khả Vy rùng mình tỉnh táo lại ngay lập tức.

Hắn không đợi cô trả lời, bế xốc cô lên. Khả Vy hốt hoảng đập vào vai hắn: "Tri Giác, anh đã hứa sẽ để tôi yên nếu tôi làm việc mà!"

"Tôi chỉ hứa sẽ không trừng phạt em nếu em làm việc tốt. Còn việc yêu thương em... đó là quyền của tôi." Hắn sải bước dài về phía phòng ngủ chính, nơi mà bóng tối đang chờ chực nuốt chửng mọi sự phản kháng cuối cùng của cô.

Tri Giác đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn, đôi mắt hắn lúc này rực cháy một thứ ánh sáng điên dại. Hắn cởi bỏ áo khoác, từ từ tiếp cận cô như một con hổ đã dồn được con mồi vào hang đá. Khả Vy lùi lại, đôi tay quờ quạng tìm kiếm một điểm tựa nhưng xung quanh chỉ toàn là lụa là và sự xa hoa lạnh lẽo.

"Đừng... Tri Giác, làm ơn... tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý..."

"Ba năm là quá đủ để em chuẩn bị rồi." Hắn ép sát cô xuống nệm, bàn tay thô bạo xé toạc một bên vai áo của cô, để lộ làn da trắng nõn nà dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. "Tôi sẽ khiến em nhớ lại, cơ thể này thuộc về ai. Tôi sẽ khắc ghi cái tên Tri Giác vào từng tế bào của em, để dù em có đi đến đâu, em cũng không thể quên được cảm giác này."

Nước mắt Khả Vy trào ra, cô quay mặt đi, không muốn nhìn thấy gương mặt đầy dục vọng của hắn. Sự chiếm hữu của Tri Giác là một cơn bão tố, nó cuốn phăng mọi nỗ lực tự tôn của cô, biến cô thành một món đồ chơi tiêu khiển trong tay hắn. Hắn không cần cô đồng ý, hắn chỉ cần cô hiện diện, chỉ cần cô rên rỉ dưới thân thể hắn để thỏa mãn cái tôi bị tổn thương của mình.

Đêm đó, dinh thự họ Tri lại vang lên những âm thanh trầm đục của sự va chạm và tiếng nức nở nghẹn ngào. Tri Giác dùng quyền thế và sức mạnh của mình để ép cô phải phục tùng, để cô hiểu rằng mọi sự trốn chạy đều là vô ích. Hắn giống như một bóng ma bám đuổi cô tận cùng địa ngục, và giờ đây, hắn đã bắt được cô, khóa chặt cô trong vòng tay đầy tội lỗi của mình.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bức tranh chân dung rách nát trong thư phòng vẫn lặng lẽ đứng đó. Vết khâu trên lồng ngực như một vết sẹo mới, chứng kiến sự sụp đổ của một linh hồn thêm một lần nữa. Gương vỡ có thể lành bằng những mối chỉ khâu, nhưng những vết nứt trong tâm hồn thì làm sao có thể xóa nhòa?

Khả Vy nằm đó, giữa những tấm drap giường xộc xệch, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Cô cảm nhận được hơi thở đều đặn của Tri Giác bên cạnh, người đàn ông vừa mới tàn nhẫn chiếm đoạt cô giờ đây lại ôm chặt cô như sợ cô sẽ tan biến. Một sự chiếm hữu điên cuồng, một tình yêu vặn vẹo đến mức đáng sợ. Cô biết, mình đã thực sự rơi xuống vực thẳm, và lần này, sẽ không có đại dương nào cứu rỗi cô nữa.