MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 6: Bức tường câm lặng

Em không thoát được tôi

Chương 6: Bức tường câm lặng

2,201 từ · ~12 phút đọc

Bóng tối bao phủ căn phòng ngủ chính của dinh thự họ Tri, chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc đèn ngủ ở góc tường hắt lên trần cao. Khả Vy nằm bất động, cơ thể cô rã rời sau những trận cuồng phong mà Tri Giác đã trút xuống vào đêm muộn. Hơi thở của người đàn ông bên cạnh đã trở nên đều đặn, nhưng cánh tay rắn chắc của hắn vẫn vắt ngang eo cô, một cái ôm ngay cả trong giấc ngủ cũng mang đậm tính chiếm hữu, như thể chỉ cần hắn lỏng tay một chút, cô sẽ lại tan biến vào hư không như bọt biển ba năm trước.

Khả Vy nhìn trân trân vào khoảng không. Làn da cô vẫn còn cảm giác bỏng rát từ những nụ hôn mang tính trừng phạt của hắn. Tri Giác muốn dùng dục vọng để lấp đầy khoảng trống của ba năm xa cách, muốn dùng sự va chạm thể xác để ép cô phải thừa nhận sự hiện diện của hắn. Nhưng hắn không biết rằng, hắn càng thô bạo, tâm hồn cô càng lùi sâu vào một vỏ ốc kiên cố, nơi mà ngay cả hắn cũng không thể chạm tới.

Sáng hôm sau, khi Tri Giác tỉnh dậy, hắn thấy Khả Vy đã ngồi bên cửa sổ. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng dài, mái tóc xõa ngang vai, bóng dáng gầy gò của cô dưới ánh nắng ban mai trông mỏng manh như một cánh hoa sắp tàn. Hắn tiến lại gần, định ôm cô từ phía sau, nhưng ngay khi tay hắn vừa chạm vào vai, cơ thể cô khẽ run lên một cách vô thức. Sự bài xích bản năng đó khiến đôi mắt Tri Giác tối sầm lại.

"Em tỉnh sớm thế? Sao không ngủ thêm chút nữa?" Hắn hỏi, giọng nói trầm thấp cố gắng kiềm chế sự khó chịu.

Khả Vy không đáp. Cô không quay đầu lại, cũng không có bất kỳ phản ứng nào cho thấy cô đã nghe thấy tiếng hắn. Cô chỉ lặng lẽ nhìn xuống khu vườn phía dưới, nơi những người làm đang tỉ mỉ chăm sóc những khóm hồng gai.

Tri Giác xoay vai cô lại, ép cô phải đối diện với mình. "Tôi đang hỏi em đấy, Vy Vy."

Vẫn là sự im lặng. Đôi mắt Khả Vy trong vắt nhưng trống rỗng, cô nhìn hắn như nhìn một vật thể vô hình, không hận thù, không oán trách, cũng không có chút cảm xúc nào. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả những lời lăng mạ hay những tiếng khóc lóc tuyệt vọng. Nó giống như một bức tường kính dày cộm, ngăn cách hắn khỏi thế giới nội tâm của cô.

"Em lại định dùng trò này sao?" Tri Giác cười lạnh, bàn tay hắn siết chặt lấy cằm cô. "Im lặng để phản kháng? Em tưởng rằng như vậy là có thể khiến tôi chán nản mà buông tay? Sai rồi, Vy Vy. Em càng im lặng, tôi sẽ càng có nhiều cách để khiến em phải lên tiếng."

Hắn buông cô ra, bực bội đi vào phòng tắm. Khả Vy vẫn ngồi đó, tư thế không thay đổi. Cô đã nhận ra một sự thật cay đắng: trong cuộc chơi này, cô không có vũ khí nào khác ngoài chính sự hiện hữu câm lặng của mình. Hắn có thể chiếm đoạt cơ thể cô, có thể giam cầm tự do của cô, nhưng hắn không thể ép cô nói, cũng không thể ép cô nhìn hắn bằng ánh mắt của ngày xưa.

Tại tập đoàn Tri Thị, không khí làm việc căng thẳng đến mức nghẹt thở. Các cấp dưới không ai dám thở mạnh khi thấy vị chủ tịch của mình mang một gương mặt u ám suốt cả ngày. Tri Giác ngồi trong văn phòng rộng lớn, nhưng tâm trí hắn lại bị đóng đinh vào hình bóng người phụ nữ bên cửa sổ kia. Hắn lật giở những tập tài liệu, nhưng những con số và biểu đồ đều biến thành khuôn mặt lạnh nhạt của Khả Vy.

"Chủ tịch, đây là báo cáo về các hoạt động của Lâm tiểu thư... à, của phu nhân trong thời gian ở Pháp." Trợ lý dè dặt đặt một tệp hồ sơ lên bàn.

Tri Giác mở ra xem. Trong đó ghi chép tỉ mỉ việc cô đã học tập chăm chỉ như thế nào, cô đã phải làm thêm ở những tiệm bánh nhỏ để trang trải cuộc sống ra sao. Hắn thấy những tấm hình cô cười rạng rỡ bên cạnh các bạn học trong buổi lễ tốt nghiệp. Nụ cười ấy là thứ mà ba năm qua hắn không bao giờ thấy, và từ khi đưa cô trở về đây, nó lại càng trở thành một thứ xa xỉ phẩm.

Hắn vò nát tấm ảnh trong tay. Tại sao khi ở bên cạnh người khác, cô lại có thể rực rỡ đến thế, còn khi ở bên hắn, cô lại héo úa như một nhành cây khô? Sự ghen tuông điên cuồng trỗi dậy, hắn muốn hủy hoại tất cả những gì thuộc về khoảng thời gian không có hắn trong đời cô.

"Điều tra cho tôi tất cả những người trong những tấm ảnh này. Tôi muốn biết họ là ai, có quan hệ gì với cô ấy." Hắn ra lệnh, giọng nói lạnh lùng như băng.

Khi trở về dinh thự vào chiều tối, Tri Giác mang theo một món quà. Đó là một chiếc vòng cổ kim cương lộng lẫy, trị giá bằng cả một căn biệt thự. Hắn bước vào phòng phục chế ở tầng ba, nơi Khả Vy vẫn đang miệt mài với bức chân dung rách nát. Những vết khâu trên mặt tranh đã dần hoàn thiện, lớp sơn lót mới bắt đầu được phủ lên để che đi những tổn thương cũ.

"Dừng tay lại, Vy Vy. Nhìn xem tôi mang gì về cho em này."

Tri Giác mở hộp nhung, ánh sáng từ những viên kim cương lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt của Khả Vy, nhưng cô chỉ liếc nhìn một cái rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc. Sự thờ ơ của cô giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt hắn.

Tri Giác mất kiên nhẫn, hắn giật lấy cây cọ vẽ trên tay cô, ném mạnh xuống sàn. Hắn tiến lại gần, thô bạo quàng chiếc vòng cổ vào cổ cô. "Tôi đang tặng quà cho em đấy! Em có biết bao nhiêu người phụ nữ thèm khát thứ này không?"

Hắn khóa chốt vòng, những viên đá quý lạnh lẽo chạm vào làn da cô, tạo cảm giác như một chiếc xiềng xích sang trọng. Khả Vy vẫn im lặng. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng, rồi bỗng nhiên cô bật cười. Một nụ cười không có tiếng động, chỉ có đôi vai run rẩy và ánh mắt đầy vẻ châm biếm.

"Em cười cái gì?" Tri Giác gầm lên, hắn túm lấy bả vai cô, lắc mạnh.

Khả Vy nhìn thẳng vào mắt hắn, lần đầu tiên sau hai ngày, cô cất tiếng nói. Giọng cô khàn đặc, nhỏ đến mức gần như tan biến vào không khí: "Tri Giác... anh thật đáng thương."

"Em nói cái gì?"

"Anh nghĩ dùng những thứ này là có thể mua lại được những gì anh đã phá hủy sao? Anh nhìn bức tranh này đi." Cô chỉ vào bức chân dung. "Dù tôi có vá khéo đến đâu, dấu vết của những vết rạch vẫn còn đó. Trái tim của người con gái trong tranh đã chết rồi, anh có dát vàng lên nó cũng không làm nó đập lại được nữa."

Tri Giác sững sờ. Hắn nhìn bức tranh, rồi nhìn khuôn mặt tiều tụy của người phụ nữ trước mặt. Một cảm giác thất bại chưa từng có tràn ngập tâm trí hắn. Hắn là kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một thành phố, hắn có thể xoay chuyển tiền tệ, có thể điều khiển vận mệnh của hàng ngàn người, nhưng hắn lại không thể khiến người phụ nữ duy nhất hắn yêu mỉm cười với mình.

"Em hận tôi đến thế sao?" Hắn hỏi, giọng nói có chút run rẩy mà chính hắn cũng không nhận ra.

"Tôi không hận anh." Khả Vy khẽ nói, ánh mắt cô lại trở về vẻ trống rỗng thường thấy. "Hận là một loại cảm xúc rất mãnh liệt. Với anh... tôi chỉ thấy mệt mỏi. Tri Giác, anh đã thắng rồi, anh đã bắt được tôi về đây, anh đã giam tôi trong lồng. Vậy thì xin anh, hãy để tôi được im lặng. Đó là thứ duy nhất còn lại mà anh chưa thể tước đoạt."

Nói xong, cô cúi xuống nhặt cây cọ vẽ lên, lẳng lặng lau sạch bụi bẩn rồi tiếp tục phủ màu lên bức tranh. Tri Giác đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay hắn siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Hắn cảm thấy mình như một kẻ đứng bên ngoài một pháo đài kiên cố, dù có dùng đại bác bắn phá thế nào, hắn cũng chỉ thấy được lớp vỏ bọc bên ngoài, còn trái tim bên trong đã sớm nguội lạnh như tro tàn.

Sự im lặng của Khả Vy tiếp tục kéo dài trong những ngày sau đó. Cô không phản kháng khi hắn chạm vào mình, cô không khóc lóc khi hắn thô bạo trong phòng ngủ, cô thậm chí còn ngoan ngoãn ăn hết những món ăn hắn gắp cho. Nhưng cô không nói, không nhìn, và không biểu cảm. Cô biến mình thành một con búp bê bằng sứ thực thụ – xinh đẹp, phục tùng nhưng vô hồn.

Tri Giác bắt đầu phát điên. Hắn đập phá đồ đạc trong thư phòng, hắn uống rượu đến say khướt rồi lại lao vào phòng cô để tìm kiếm một chút phản ứng, dù là sự giận dữ hay tiếng hét thất thanh. Nhưng không, Khả Vy chỉ nhìn hắn bằng đôi mắt chứa đựng cả một đại dương u buồn, mặc cho hắn làm gì thì làm.

"Nói đi! Vy Vy, em chửi tôi đi! Đánh tôi đi!" Tri Giác gào lên trong một đêm say, hắn quỳ dưới chân giường cô, vùi mặt vào đôi bàn tay gầy yếu của cô. "Đừng im lặng như thế... làm ơn, đừng đối xử với tôi như một người dưng."

Một giọt nước mắt nóng hổi của người đàn ông quyền lực ấy rơi xuống mu bàn tay Khả Vy. Cô khẽ rụt tay lại, ánh mắt thoáng qua một tia dao động nhưng rồi nhanh chóng tắt lịm. Cô biết, nếu cô mềm lòng một lần, cô sẽ bị hắn nhấn chìm mãi mãi. Sự chiếm hữu của Tri Giác là một con độc dược bọc đường, nếu cô chấp nhận sự dịu dàng hiếm hoi này, cô sẽ quên mất nỗi đau mà hắn đã gây ra cho mình.

"Mời anh ra ngoài. Tôi muốn ngủ."

Câu nói lạnh lùng của cô như một nhát dao cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của hắn tối nay. Tri Giác lảo đảo đứng dậy, hắn nhìn cô lần cuối trước khi bước ra khỏi phòng. Bóng dáng hắn cô độc và tàn tạ dưới ánh đèn hành lang, trái ngược hoàn toàn với vẻ kiêu ngạo thường ngày.

Bên trong phòng, Khả Vy cuộn người lại trong bóng tối. Cô đưa tay lên sờ chiếc vòng cổ kim cương vẫn còn nằm trên cổ mình. Nó nặng trề trệ, nó lấp lánh, và nó nhắc nhở cô về địa vị của một tù nhân cao cấp. Cô đã xây dựng được bức tường câm lặng để bảo vệ mình, nhưng cô cũng biết, Tri Giác không phải là người sẽ bỏ cuộc dễ dàng. Hắn sẽ tìm cách phá sập bức tường này, bằng cách này hay cách khác.

Trận chiến giữa sự chiếm hữu và sự im lặng cứ thế diễn ra trong lòng dinh thự họ Tri, u ám và đầy dằn vặt. Không ai thắng, không ai thua, chỉ có hai tâm hồn đang tự hành hạ lẫn nhau trong một vòng xoáy không lối thoát. Gương đã vỡ, và những mảnh vỡ đang găm sâu hơn vào da thịt của cả hai người, khiến máu vẫn không ngừng chảy dưới lớp áo lụa là xa xỉ.

Tri Giác đứng ở ban công, điếu thuốc trên tay cháy dần đến tận ngón tay nhưng hắn không thấy đau. Nỗi đau trong lòng hắn lúc này lớn hơn gấp vạn lần. Hắn đã có được người, nhưng hắn đã mất đi linh hồn của người ấy. Và hắn biết, quá trình truy đuổi và chiếm hữu này mới chỉ thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Hắn sẽ không buông tay, dù có phải cùng cô xuống địa ngục, hắn cũng phải nghe cô nói lại câu "Em yêu anh" như ngày đầu tiên, dù điều đó có vẻ như đã trở thành một giấc mơ không bao giờ chạm tới được.