MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 7: Đường cùng

Em không thoát được tôi

Chương 7: Đường cùng

2,173 từ · ~11 phút đọc

Khả Vy ngồi lặng thinh giữa gian phòng phục chế, kim chỉ trên tay cô vẫn đều đặn lướt qua lớp vải bố nhưng tâm trí đã sớm tê liệt. Sự im lặng mà cô dựng lên như một thành trì cuối cùng để bảo vệ chút tự tôn còn sót lại đang dần bị Tri Giác phá hủy bằng những phương thức tàn nhẫn nhất. Hắn không còn gào thét, không còn dùng bạo lực cơ bắp để ép cô phục tùng, thay vào đó là một sự thao túng lạnh lùng và chuẩn xác nhắm vào những người mà cô trân quý nhất.

Sáng sớm hôm nay, quản gia Lâm đã mang vào một phong thư màu trắng không có địa chỉ người gửi, chỉ đặt lặng lẽ trên bàn làm việc của cô. Bên trong là một tấm ảnh chụp cổng ngôi nhà cũ của cha mẹ cô tại thành phố S, kèm theo một bản sao hồ sơ bệnh án của cha cô với dòng ghi chú đỏ chót về việc tạm dừng cung cấp loại thuốc đặc trị vốn chỉ có tập đoàn Tri Thị phân phối độc quyền tại khu vực này. Đó là một lời cảnh cáo không tiếng động, một nhát dao chí mạng găm thẳng vào sự bướng bỉnh của cô.

Tiếng cửa phòng bật mở, Tri Giác bước vào với phong thái ung dung của một kẻ nắm giữ sinh sát trong tay. Hắn đi đến sau lưng cô, đặt bàn tay to lớn lên đôi vai gầy đang run rẩy nhẹ. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô, mùi nước hoa nam tính nồng nặc lấp đầy khoang mũi Khả Vy, khiến cô cảm thấy khó thở.

"Em thấy món quà buổi sáng thế nào? Vy Vy, tôi đã cho em thời gian để suy nghĩ, nhưng có vẻ như sự im lặng của em đang làm hại những người không liên quan." giọng hắn trầm thấp, vang lên bên tai cô như tiếng thì thầm của một bóng ma.

Khả Vy buông cây kim xuống, đôi bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo lụa. Cô từ từ quay đầu lại, đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào gương mặt lãnh khốc của người đàn ông trước mặt. Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày cô chủ động nhìn hắn, nhưng trong ánh mắt ấy không có tình yêu, chỉ có sự căm hận tột cùng và nỗi tuyệt vọng vỡ òa.

"Anh muốn gì? Anh nói đi, rốt cuộc anh muốn tôi phải làm gì thì anh mới chịu buông tha cho gia đình tôi?" Cô nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì uất ức.

Tri Giác cười khẩy, hắn thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, vắt chéo chân một cách ngạo nghễ. Hắn thích nhìn thấy cô như thế này hơn là một con búp bê vô hồn. Hắn thích nhìn thấy sự phản kháng, sự đau đớn, và cả sự sụp đổ của cô dưới chân hắn.

"Tôi không muốn gì nhiều. Tôi chỉ muốn em quay lại làm Khả Vy của tôi. Không phải là Lâm Hạ, không phải là một chuyên viên phục chế câm lặng. Tôi muốn em cười với tôi, ăn cơm cùng tôi, và... tự nguyện nằm dưới thân tôi như ba năm trước." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua làn môi đang run rẩy của cô. "Chỉ cần em ngoan ngoãn, cha em sẽ có loại thuốc tốt nhất, em trai em sẽ có học bổng du học, và ngôi nhà đó sẽ mãi mãi yên bình."

"Anh thật sự là một con quỷ." Khả Vy cay đắng thốt lên.

"Nếu là quỷ mà giữ được em bên mình, tôi cũng cam lòng." Tri Giác đứng dậy, tiến lại gần và nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm đầy dục vọng của mình. "Tối nay, tôi sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại dinh thự. Tôi muốn em xuất hiện với tư cách là chủ nhân của ngôi nhà này. Đừng để tôi thất vọng, nếu không, ngày mai em sẽ nhận được tin xấu từ quê nhà đấy."

Hắn buông cô ra rồi bước khỏi phòng, để lại Khả Vy chới với trong vũng lầy của sự tủi nhục. Cô nhìn vào bức chân dung đã được phục chế gần xong. Người con gái trong tranh đang nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. Cô đã từng nghĩ rằng mình có thể dùng sự im lặng để chiến thắng hắn, nhưng cô đã quá ngây thơ. Đối với một kẻ điên cuồng như Tri Giác, sự im lặng của cô chỉ là một loại gia vị khiến trò chơi chiếm hữu của hắn thêm phần thú vị.

Chiều hôm đó, những người hầu mang vào hàng loạt những bộ trang phục sang trọng và trang sức quý giá. Khả Vy để mặc họ nhào nặn cơ thể mình như một món đồ chơi. Cô khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, một màu đỏ kiêu sa nhưng cũng đầy tang tóc. Sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ cô, nặng nề như một chiếc xích vàng khóa chặt lấy sự tự do cuối cùng.

Khi cô bước xuống sảnh chính, Tri Giác đã đứng đợi sẵn. Hắn sững sờ trước vẻ đẹp lộng lẫy nhưng u sầu của cô. Hắn tiến lại, vòng tay qua eo cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy hơi đau.

"Em đẹp lắm, Vy Vy. Đây mới chính là vị trí của em."

Buổi tiệc không có quá nhiều người, chỉ là những đối tác làm ăn thân thiết và một vài người bạn trong giới thượng lưu của Tri Giác. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Khả Vy – người vốn dĩ đã được tuyên bố là qua đời ba năm trước – đã gây ra một cơn địa chấn ngầm. Những ánh mắt tò mò, nghi ngại và cả khinh miệt đổ dồn về phía cô. Khả Vy cúi đầu, cố gắng tránh né những cái nhìn soi mói ấy, nhưng Tri Giác lại càng muốn cô phải ngẩng cao đầu. Hắn đưa cô đi khắp phòng tiệc, giới thiệu cô như một báu vật vừa tìm lại được.

"Đây là Khả Vy, vợ chưa cưới của tôi. Ba năm qua cô ấy chỉ đi chữa bệnh ở nước ngoài thôi." Tri Giác thản nhiên nói dối, bàn tay hắn không rời khỏi eo cô dù chỉ một giây.

Khả Vy cảm thấy ghê tởm sự giả dối này. Cô muốn hét lên rằng cô bị bắt cóc, cô bị giam cầm, nhưng hình ảnh cha cô nằm trên giường bệnh lại hiện lên, bóp nghẹt mọi lời định nói. Cô phải mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và héo úa trên môi.

Khi buổi tiệc trôi về khuya, rượu vang bắt đầu thấm vào máu khiến ánh mắt Tri Giác càng thêm phần nóng bỏng. Hắn không quan tâm đến những vị khách xung quanh, hắn chỉ muốn mang người phụ nữ này vào phòng và biến cô thành của riêng mình một lần nữa. Hắn kéo cô ra ban công vắng người, hơi thở nồng mùi rượu phả lên cổ cô.

"Nhìn xem, ai cũng ngưỡng mộ em. Vy Vy, ở bên tôi, em có tất cả. Tại sao em cứ phải chạy trốn?"

"Những thứ này không thuộc về tôi. Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thường." Khả Vy đáp, giọng nói chứa đầy sự mệt mỏi.

"Bình thường? Ở bên tôi mới là bình thường của em!" Tri Giác đột ngột trở nên giận dữ. Hắn xoay người cô lại, ép cô vào lan can đá lạnh buốt. "Em có biết ba năm qua tôi đã phải chịu đựng những gì không? Tôi hận em vì đã lừa dối tôi, hận em vì đã bỏ rơi tôi. Nhưng tôi hận chính mình nhiều hơn vì không thể ngừng yêu em."

Hắn cúi xuống, hôn lên môi cô một cách thô bạo. Nụ hôn mang theo sự chiếm đoạt và cả nỗi đau dồn nén suốt bấy lâu. Khả Vy không phản kháng, cô đứng yên như một pho tượng đá, để mặc hắn giày xéo làn môi mình. Sự buông xuôi của cô càng làm Tri Giác phát điên. Hắn muốn thấy cô phản ứng, muốn thấy cô khóc, muốn thấy cô cầu xin, chứ không phải là sự chấp nhận lạnh lẽo này.

"Em tưởng em làm thế này là tôi sẽ dừng lại sao?" Tri Giác gằn giọng, bàn tay hắn bắt đầu di chuyển xuống dưới lớp váy lụa mỏng manh.

"Tôi đã ở đây rồi, chẳng phải sao?" Khả Vy nhìn hắn bằng đôi mắt khô khốc. "Anh đã thắng, Tri Giác. Anh dùng gia đình tôi để ép tôi về đây, anh dùng quyền thế để nhốt tôi trong dinh thự này. Bây giờ anh muốn cơ thể này, anh cứ việc lấy đi. Nhưng anh sẽ không bao giờ có được trái tim của Khả Vy ngày xưa nữa. Nó đã chết dưới đáy biển ba năm trước rồi."

Lời nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong hắn. Tri Giác khựng lại, đôi mắt hắn hiện lên một sự đau đớn tột cùng. Hắn hiểu rằng mình đang sở hữu một cái xác không hồn, và chính sự chiếm hữu điên cuồng của hắn đang đẩy cô ngày càng xa khỏi tầm với của trái tim mình.

Hắn buông cô ra, lùi lại một bước, hơi thở hổn hển. "Em thật độc ác, Vy Vy. Em biết cách làm tôi đau hơn bất cứ ai."

Tri Giác xoay người bỏ đi vào trong, bóng lưng hắn cô độc giữa ánh đèn lung linh của buổi tiệc. Khả Vy đứng lại một mình ngoài ban công, gió đêm lạnh buốt thổi tung mái tóc cô. Cô đưa tay lau đi vệt son môi bị nhòe, cảm giác nhục nhã và cay đắng trào dâng. Cô đã chọn con đường này để bảo vệ người thân, nhưng cái giá phải trả là sự vụn vỡ của chính bản thân mình.

Trở về phòng sau khi tiệc tan, Khả Vy ngồi trước gương, từ từ tháo bỏ những món trang sức đắt tiền. Từng viên kim cương rơi xuống bàn tạo ra những âm thanh lách tách khô khốc. Cô nhìn vào cổ mình, nơi vẫn còn hằn lên những vết đỏ do Tri Giác gây ra. Sự chiếm hữu này giống như một loại độc dược, thấm dần vào máu thịt cô, khiến cô không thể thoát ra mà cũng không thể tồn tại một cách bình thường.

Đêm đó, Tri Giác không vào phòng cô. Hắn nhốt mình trong thư phòng với những chai rượu mạnh. Hắn nhìn vào bức chân dung đã hoàn thiện, người con gái trong tranh dường như đang cười nhạo sự thất bại của hắn. Hắn có tất cả tiền bạc, quyền lực, và giờ là có cả cô ở ngay bên cạnh, nhưng hắn lại thấy mình trắng tay hơn bao giờ hết.

Sự bế tắc trong mối quan hệ của họ đã đạt đến đỉnh điểm. Tri Giác không biết làm thế nào để chạm vào trái tim cô, còn Khả Vy không biết làm thế nào để tìm lại con đường tự do. Họ giống như hai hành tinh bị hút vào nhau bởi một lực hấp dẫn sai lầm, càng gần nhau thì sức công phá càng lớn, sẵn sàng nghiền nát cả hai thành tro bụi.

Khả Vy nằm trên giường, cuộn tròn người lại dưới lớp chăn mỏng. Cô biết đây mới chỉ là bắt đầu của giai đoạn tăm tối nhất. Tri Giác sẽ không dừng lại, và cô cũng không thể lùi bước. Những ngày tháng sắp tới sẽ là một chuỗi những sự trừng phạt và chiếm hữu cực đoan hơn, khi mà hắn muốn khắc ghi dấu ấn của mình lên cơ thể cô một cách vĩnh viễn, để cô hiểu rằng trên thế giới này, ngoài vòng tay hắn ra, cô sẽ không còn nơi nào để đi.

Tiếng mưa lại bắt đầu rơi ngoài cửa sổ, âm thanh rỉ rả như tiếng khóc thầm của những linh hồn bị giam cầm. Khả Vy nhắm mắt lại, nguyện cầu cho một phép màu, hoặc là một sự giải thoát cuối cùng, dù đó có là cái chết thật sự đi chăng nữa. Nhưng cô biết, chừng nào Tri Giác còn chưa buông tay, thì ngay cả cái chết cũng là một điều xa xỉ đối với cô.

Cuộc đời của Khả Vy giờ đây chỉ còn lại một màu xám xịt của sự phục tùng và nỗi đau. Cô đã thực sự rơi xuống vực thẳm mà người đàn ông cô từng yêu đã dày công xây dựng. Và ở dưới đáy vực ấy, chỉ có bóng tối và sự chiếm hữu điên cuồng đang chờ đợi nuốt chửng cô.