MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 8: Dấu ấn trừng phạt

Em không thoát được tôi

Chương 8: Dấu ấn trừng phạt

2,057 từ · ~11 phút đọc

Bóng tối trong dinh thự họ Tri dường như đặc quánh hơn sau khi những vị khách cuối cùng của buổi tiệc rời đi. Khả Vy trở về phòng, hơi lạnh của gió đêm ban công vẫn còn ám vào làn da dưới lớp váy lụa đỏ rực rỡ. Cô tháo đôi giày cao gót, đôi chân trần bước trên thảm nhung không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, giống như cách cô đang tồn tại trong ngôi nhà này, lặng lẽ và vô hình.

Cô ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn vào gương. Ánh mắt cô vẫn trống rỗng, nhưng lồng ngực lại phập phồng những nhịp thở không ổn định. Cô biết buổi tối nay chưa thực sự kết thúc. Sự im lặng và lời nói cay độc của cô ngoài ban công đã chạm vào giới hạn cuối cùng của Tri Giác. Người đàn ông đó không bao giờ chấp nhận sự thất bại, và hắn sẽ dùng cách thô bạo nhất để đòi lại sự tôn nghiêm của mình.

Đúng như dự đoán, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang. Không có tiếng gõ cửa, cánh cửa phòng bật mở với một lực mạnh đập vào vách tường. Tri Giác đứng đó, âu phục đã xộc xệch, cà vạt bị nới lỏng, đôi mắt hằn lên những tia máu vì rượu mạnh và vì một cơn thịnh nộ đang sôi sục.

Khả Vy không quay lại, cô vẫn nhìn vào gương, lặng lẽ tháo sợi dây chuyền kim cương. Tiếng kim loại va chạm với mặt bàn trang điểm khô khốc như tiếng đếm ngược của một bản án.

"Em vừa nói cái gì ngoài ban công? Nói lại lần nữa xem nào." Giọng Tri Giác khàn đặc, đầy rẫy sự đe dọa.

Hắn tiến lại gần, bóng hình to lớn của hắn bao trùm lấy cô qua tấm gương. Bàn tay hắn đặt lên vai cô, lực siết mạnh đến mức Khả Vy có cảm giác xương cốt mình sắp vỡ vụn. Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt dã thú của hắn qua hình ảnh phản chiếu.

"Tôi nói... trái tim tôi đã chết rồi. Anh có bắt tôi về đây, cũng chỉ bắt được một cái xác không hồn mà thôi."

Tri Giác cười lạnh, một nụ cười vặn vẹo. Hắn bất ngờ túm lấy tóc cô, ép cô phải ngửa cổ ra sau. Khả Vy đau đớn nhăn mặt, nhưng cô không kêu lên nửa lời. Hắn cúi sát mặt mình vào mặt cô, mùi rượu và mùi gỗ đàn hương hòa quyện tạo nên một áp lực nghẹt thở.

"Xác không hồn? Vậy thì tối nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là cảm giác của một cơ thể đang sống. Tôi sẽ khiến em không thể quên được tôi là ai."

Hắn không cho cô cơ hội phản kháng, thô bạo bế xốc cô lên và ném mạnh xuống chiếc giường rộng lớn. Khả Vy định bò dậy nhưng Tri Giác đã nhanh như cắt đè lên người cô, sức nặng của hắn giống như một tảng đá ngàn cân khóa chặt mọi lối thoát. Hắn nắm lấy hai tay cô, bắt chéo lên đỉnh đầu và dùng một tay để khống chế, tay còn lại bắt đầu xé toạc lớp váy lụa dạ hội đắt tiền.

Tiếng vải rách vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh. Khả Vy run rẩy, nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy nhưng sự kiêu hãnh khiến cô không cầu xin. Cô nghiến chặt răng, đôi mắt nhắm nghiền để không phải nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của hắn.

Tri Giác bắt đầu trút xuống những nụ hôn mang tính trừng phạt. Hắn không hôn môi cô, mà hôn vào cổ, vào xương quai xanh, mỗi một nơi hắn đi qua đều để lại những vết đỏ thẫm như một cách khẳng định chủ quyền. Hắn cắn mạnh vào bả vai cô, khiến Khả Vy bật ra một tiếng kêu đau đớn.

"Mở mắt ra nhìn tôi!" Tri Giác gầm lên bên tai cô. "Nhìn xem kẻ đang chiếm đoạt em là ai! Là Tri Giác! Là người đàn ông mà em đã định dùng cái chết để chối bỏ!"

Khả Vy mở mắt, nước mắt lưng tròng nhưng ánh nhìn vẫn đầy vẻ bướng bỉnh. Cô nhìn hắn, giọng nói run rẩy nhưng lạnh lẽo: "Anh chỉ có thể dùng sức mạnh để ép buộc tôi thôi sao? Anh thật đáng thương, Tri Giác."

Lời nói của cô như châm thêm dầu vào lửa. Tri Giác mất kiểm soát hoàn toàn. Hắn buông tay cô ra, nhanh chóng cởi bỏ những lớp quần áo vướng víu trên người mình. Hắn không cần sự dịu dàng, không cần màn dạo đầu, hắn muốn dùng sự va chạm thô bạo nhất để nghiền nát sự phản kháng của cô.

Hắn tách hai chân cô ra, xâm nhập vào cô một cách mạnh bạo. Một nỗi đau xé tâm can ập đến, Khả Vy cong người lại, đôi tay bám chặt vào drap giường đến mức móng tay rướm máu. Không có sự hòa hợp, không có sự yêu thương, chỉ có sự chiếm hữu cực đoan và khát vọng khắc ghi dấu ấn lên cơ thể đối phương.

Tri Giác di chuyển một cách điên cuồng, mỗi một lần thúc đẩy đều mang theo sự phẫn nộ của ba năm chờ đợi và hận thù. Hắn nhìn thấy sự đau đớn trên khuôn mặt cô, nhưng hắn không dừng lại. Hắn muốn cô phải cảm nhận được hắn, phải nhớ kỹ cảm giác bị hắn chiếm giữ này vào tận xương tủy.

"Vy Vy, em là của tôi... mãi mãi là của tôi..." Hắn thầm thì trong hơi thở dồn dập, giọng nói mang theo sự khát khao đến tuyệt vọng.

Khả Vy cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh nồng của máu lan tỏa trong miệng cô. Cô cảm nhận được sự thô bạo của hắn, cảm nhận được từng đợt sóng dục vọng đang nhấn chìm mình. Cơ thể cô phản ứng lại theo bản năng sinh lý, nhưng trái tim cô lại lạnh lẽo như băng giá. Cô giống như một con thuyền nhỏ đang bị bão tố vùi dập, chỉ có thể cam chịu để mặc sóng dữ cuốn đi.

Căn phòng tràn ngập tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm xác thịt khô khốc. Tri Giác không cho cô một giây phút nào để thở. Hắn lật người cô lại, ép cô quỳ trên giường, từ phía sau tiếp tục sự trừng phạt của mình. Bàn tay hắn vuốt ve dọc sống lưng cô, dừng lại ở vết sẹo nhỏ nơi eo – dấu tích của lần chạy trốn thất bại năm xưa. Hắn hôn lên vết sẹo đó, nụ hôn mang theo sự chiếm hữu đến bệnh hoạn.

"Em có chạy đi đâu cũng không thoát được." Hắn gằn giọng, rồi lại một lần nữa đưa cả hai vào vòng xoáy của dục vọng đau đớn.

Sau một thời gian dài giày vò, Tri Giác cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm. Hắn gầm lên một tiếng, trút bỏ tất cả sự dồn nén vào sâu trong cơ thể cô. Hắn đổ gục xuống lưng cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Căn phòng trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rào ngoài cửa sổ đang đập liên hồi vào mặt kính.

Khả Vy nằm sấp trên giường, tóc tai rũ rượi, làn da trắng ngần giờ đây đầy rẫy những vết bầm tím và dấu răng của hắn. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ thấm đẫm vào gối. Nỗi đau thể xác không thấm tháp gì so với sự sụp đổ của linh hồn. Cô đã cố gắng giữ gìn sự trong sạch cho tâm hồn mình suốt ba năm qua, nhưng giờ đây, tất cả đã bị hắn nghiền nát chỉ trong một đêm.

Tri Giác nằm bên cạnh, hắn nhìn bóng lưng gầy gò đang run rẩy của cô, một cảm giác hối hận thoáng qua nhưng nhanh chóng bị sự ích kỷ vùi lấp. Hắn đưa tay ra định chạm vào cô, nhưng Khả Vy khẽ nhích người tránh né.

"Đừng chạm vào tôi... tôi ghê tởm anh." Cô thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự tuyệt vọng cùng cực.

Tri Giác sượng người lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Hắn bật cười, một nụ cười khô khốc: "Ghê tởm? Em cứ việc ghê tởm. Nhưng từ nay về sau, mỗi đêm em đều phải chịu đựng sự ghê tởm này. Tôi sẽ không để em yên đâu, Vy Vy."

Hắn đứng dậy, mặc lại quần áo rồi bước ra khỏi phòng mà không một lần quay đầu nhìn lại. Hắn cần rượu, cần bóng tối để lấp liếm đi sự trống rỗng đang ngày một lớn dần trong lòng. Hắn đã có được cô, đã đánh dấu lên cô, nhưng tại sao hắn lại thấy mình cô độc hơn bao giờ hết?

Khả Vy ngồi dậy, khó khăn lết thân thể rã rời vào nhà tắm. Cô xả nước lạnh, để dòng nước dội xuống cơ thể đang đau đớn. Cô dùng xà phòng chà xát thật mạnh lên những vết đỏ trên cổ, trên ngực, như muốn xóa sạch dấu vết của người đàn ông kia. Nhưng càng chà, làn da càng thêm đỏ rát, và những ký ức về sự thô bạo tối nay lại càng hiện rõ mồn một.

Cô nhìn mình trong gương, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Cô đã thua. Tri Giác đã dùng cách thức tàn nhẫn nhất để khẳng định quyền sở hữu. Từ đêm nay, danh tính Lâm Hạ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một Khả Vy là tù nhân của dục vọng và sự chiếm hữu của nhà họ Tri.

Cô trở lại giường, quấn mình trong tấm chăn dày, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm. Nhưng căn phòng này quá rộng, và lòng người quá lạnh lẽo. Cô biết đây mới chỉ là khởi đầu của chuỗi ngày dài đen tối. Tri Giác sẽ không dừng lại ở sự chiếm đoạt thể xác. Hắn muốn bẻ gãy ý chí của cô, muốn cô phải hoàn toàn phục tùng, phải trở thành một con búp bê ngoan ngoãn trong tầm tay hắn.

"Tại sao anh không thể yêu tôi như một con người bình thường?" Cô hỏi thầm vào bóng đêm, nhưng đáp lại chỉ là tiếng mưa rơi đều đặn.

Ở dưới tầng, Tri Giác ngồi trong thư phòng tối mịt, trên tay là ly whisky hổ phách. Hắn nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa mới thô bạo đối xử với người phụ nữ hắn yêu nhất. Hắn biết mình đã làm tổn thương cô sâu sắc, nhưng hắn không biết cách nào khác. Hắn sợ nếu hắn dịu dàng, cô sẽ lại tìm cách biến mất. Hắn sợ nếu hắn buông lỏng, cô sẽ lại chạy về phía bầu trời tự do mà không có hắn.

Sự chiếm hữu của hắn là một chiếc lồng bằng sắt, nhưng cũng là chiếc phao cứu sinh cuối cùng để hắn không bị chìm nghỉm trong sự cô đơn. Hắn chấp nhận trở thành một con quỷ dữ, chấp nhận bị cô hận thù, miễn là mỗi khi tỉnh dậy, hắn vẫn thấy cô ở bên cạnh.

Đêm dài đằng đẵng trôi qua trong sự dằn vặt của cả hai. Khả Vy chìm vào giấc ngủ chập chờn với những cơn ác mộng về đại dương và những sợi xích vàng. Còn Tri Giác, hắn ngồi đó cho đến khi ánh bình minh nhợt nhạt đầu tiên xuất hiện phía chân trời. Một ngày mới bắt đầu, nhưng với họ, mặt trời sẽ không bao giờ thực sự chiếu sáng bên trong dinh thự này.

Vết thương trên cơ thể rồi sẽ lành, nhưng dấu ấn của đêm nay đã khắc sâu vào linh hồn Khả Vy, trở thành một vết sẹo không bao giờ phai mờ. Cuộc chiến giữa một kẻ muốn chiếm hữu và một người muốn tự do vẫn chưa dừng lại, nó chỉ vừa mới chuyển sang một giai đoạn mới, nồng nặc mùi vị của dục vọng và nỗi đau tâm can.