MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 9: Xiềng xích vô hình

Em không thoát được tôi

Chương 9: Xiềng xích vô hình

2,256 từ · ~12 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp rèm nhung dày nặng, rọi những vệt sáng lờ mờ lên sàn gỗ bóng loáng của căn phòng ngủ. Khả Vy thức giấc khi toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận tra tấn tàn khốc. Mỗi lần cử động dù là nhỏ nhất cũng khiến những vết bầm tím trên cổ và xương quai xanh bỏng rát. Cô cố gắng ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống để lộ làn da trắng ngần giờ đây đầy rẫy những dấu ấn đỏ thẫm của sự chiếm đoạt. Đêm qua không phải là một giấc mơ, đó là một bản án chung thân mà Tri Giác đã đóng dấu lên cơ thể cô bằng sự điên cuồng và hận thù.

Khả Vy nhìn vào khoảng không, đôi mắt ráo hoảnh không còn nước mắt để rơi. Cô cảm thấy tâm hồn mình như một mảnh đất khô cằn, nơi mà nỗi đau đã bóp nghẹt mọi mầm sống của hy vọng. Trong căn phòng xa hoa này, cô không khác gì một cổ vật quý giá nhưng đã bị nứt vỡ, được chủ nhân mang về để trưng bày trong tủ kính tối tăm của sự chiếm hữu.

Cánh cửa phòng tắm mở ra, Tri Giác bước ra với một chiếc áo choàng tắm sẫm màu, mái tóc còn ướt nước khiến vẻ ngoài của hắn bớt đi phần sắc sảo nhưng lại thêm phần nguy hiểm. Hắn tiến lại gần giường, ánh mắt thản nhiên lướt qua những vết thương mà chính hắn đã gây ra vào đêm qua. Không một lời xin lỗi, không một chút hối hận, hắn chỉ lẳng lặng ngồi xuống cạnh cô, đưa bàn tay to lớn vuốt ve gương mặt tái nhợt của người phụ nữ.

"Em tỉnh rồi sao? Tối qua em vất vả rồi." Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự thỏa mãn của một thợ săn vừa thu phục được con mồi bướng bỉnh nhất.

Khả Vy nghiêng đầu tránh né bàn tay hắn, giọng nói cô khàn đặc và lạnh lẽo: "Anh hài lòng chưa? Dùng sức mạnh để nhục mạ một người phụ nữ, Tri thiếu gia thật khiến tôi mở mang tầm mắt."

Tri Giác khựng lại, nụ cười trên môi hắn tắt ngấm. Hắn không tức giận ngay lập tức mà từ từ bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với mình. "Nhục mạ? Vy Vy, em nên làm quen với điều này đi. Đây không phải là nhục mạ, đây là cách duy nhất để em ghi nhớ mình thuộc về ai. Ba năm ở Pháp đã khiến em quên mất hương vị của tôi rồi, nên tôi chỉ đang giúp em lấy lại ký ức thôi."

Hắn đứng dậy, thong thả đi về phía tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy cao cổ màu xanh navy kín đáo nhưng sang trọng. Hắn ném chiếc váy lên giường, ra lệnh bằng tông giọng không cho phép khước từ: "Mặc vào. Mười lăm phút nữa xuống nhà ăn sáng cùng tôi. Hôm nay tôi có khách quan trọng, và em phải có mặt với tư cách là phu nhân tương lai của nhà họ Tri."

"Tôi không đi." Khả Vy nghiến răng. "Anh có thể ép xác thịt tôi, nhưng đừng hòng ép tôi phải đóng kịch cho anh xem."

Tri Giác dừng lại ở cửa, hắn xoay người, một tay đút vào túi áo choàng, ánh mắt sắc lẹm như dao: "Em có quyền từ chối, nhưng hãy nhớ rằng lô thuốc đặc trị cho cha em đang nằm trên bàn làm việc của tôi. Chỉ cần một cái gật đầu của tôi, nó sẽ biến mất. Em muốn giữ cái gọi là lòng tự trọng hão huyền đó, hay muốn cha em được sống thêm vài năm nữa? Chọn đi."

Tiếng cửa đóng sầm lại như một nhát búa đóng vào lồng ngực Khả Vy. Cô gục đầu xuống gối, đôi vai run rẩy trong tiếng nức nở không thành lời. Hắn biết rõ điểm yếu của cô, hắn dùng tình thâm để trói buộc cô vào tội ác của chính mình. Sự chiếm hữu của Tri Giác không chỉ dừng lại ở thể xác, hắn đang từng bước bẻ gãy ý chí, biến cô thành một nô lệ phục tùng trong bóng tối của quyền lực.

Mười lăm phút sau, Khả Vy bước xuống sảnh chính. Chiếc váy cao cổ đã che đi những dấu vết nhục nhã, nhưng không thể che giấu được sự héo úa trong đôi mắt cô. Ở phòng ăn, Tri Giác đang ngồi đàm đạo với một người đàn ông trung niên vẻ ngoài đạo mạo. Khi thấy cô bước vào, hắn đứng dậy, vòng tay qua eo cô một cách thân mật, kéo cô ngồi xuống vị trí bên cạnh mình.

"Giới thiệu với ông, đây là Khả Vy, người phụ nữ của tôi." Hắn nhấn mạnh hai chữ người của tôi một cách đầy ngạo nghễ.

Người đàn ông kia nhìn Khả Vy với ánh mắt dò xét rồi mỉm cười xã giao: "Tri thiếu gia thật có mắt nhìn người. Khả Vy tiểu thư quả thực là một vẻ đẹp hiếm có, hèn gì ngài lại giấu kỹ như vậy suốt thời gian qua."

Suốt bữa sáng, Khả Vy chỉ ngồi yên như một pho tượng. Cô không đụng vào thức ăn, cũng không tham gia vào cuộc trò chuyện. Cô cảm nhận được bàn tay của Tri Giác dưới bàn đang đặt lên đùi mình, những ngón tay hắn thỉnh thoảng lại miết nhẹ lên làn da cô qua lớp vải váy, một hành động trêu chọc đầy tính thống trị ngay trước mặt người lạ. Cô cảm thấy buồn nôn, cảm thấy sự nhục nhã đang dâng lên tận cổ họng nhưng chỉ có thể cắn chặt môi để không bộc phát.

Khi vị khách ra về, Tri Giác lập tức buông bỏ lớp mặt nạ lịch thiệp. Hắn kéo cô vào thư phòng, ném tập hồ sơ về phía cô. "Đây là giấy tờ chuyển nhượng quyền sở hữu căn hộ của em ở Paris và đơn xin thôi việc tại bảo tàng. Tôi đã giúp em giải quyết mọi chuyện ở đó rồi. Từ nay về sau, em không còn liên quan gì đến cái tên Lâm Hạ nữa."

Khả Vy bàng hoàng lật xem những tờ giấy. Hắn đã xóa sạch mọi dấu vết về cuộc sống tự do của cô trong ba năm qua. Hắn đã biến cô trở thành một kẻ vô danh, một bóng ma chỉ có thể tồn tại dưới sự bảo hộ và kiểm soát của hắn.

"Anh... anh dựa vào cái gì mà làm vậy? Đó là cuộc đời của tôi!" Cô hét lên, sự uất ức khiến giọng nói trở nên lạc tông.

"Dựa vào việc em là người của tôi." Tri Giác tiến lại gần, hắn ép cô vào cạnh bàn làm việc, hai tay chống hai bên khóa chặt cô trong không gian chật hẹp. "Cuộc đời của em bắt đầu từ tôi và kết thúc cũng phải ở bên tôi. Vy Vy, đừng mơ mộng về việc quay lại đó nữa. Cái lồng này tuy nhỏ, nhưng nó đủ an toàn để em không bao giờ phải lo lắng về thế giới bên ngoài. Em chỉ cần lo một việc thôi: làm sao để làm tôi hài lòng mỗi ngày."

Hắn nâng một lọn tóc của cô lên ngửi, biểu cảm say mê đến bệnh hoạn. "Bức tranh đó, em phục chế gần xong rồi đúng không? Khi nào hoàn thành, tôi sẽ cho người mang nó vào phòng ngủ của chúng ta. Để mỗi đêm khi tôi chạm vào em, tôi có thể nhìn thấy phiên bản hoàn hảo nhất của em đang dõi theo."

Khả Vy rùng mình, cô nhìn thấy một con quỷ đang ẩn mình dưới lớp da thịt của người đàn ông hào hoa này. Sự chiếm hữu điên cuồng của hắn đã vượt xa khỏi tình yêu thông thường, nó là một loại bệnh dịch đang gặm nhấm cả hai người. Cô nhận ra rằng, dù cô có phục tùng hay phản kháng, Tri Giác cũng sẽ không bao giờ thỏa mãn. Hắn muốn nhiều hơn thế, hắn muốn linh hồn cô phải hoàn toàn quỳ lạy dưới chân hắn.

Những ngày tiếp theo đối với Khả Vy là một chuỗi cực hình kéo dài. Tri Giác bắt đầu áp dụng những quy tắc nghiêm ngặt hơn. Cô không được phép ra khỏi vườn hoa nếu không có vệ sĩ đi kèm, không được phép sử dụng điện thoại hay máy tính có kết nối internet. Mọi liên lạc của cô với thế giới bên ngoài đều phải thông qua hắn. Mỗi buổi tối, hắn lại xuất hiện trong phòng cô, dùng sự thô bạo của mình để trừng phạt sự im lặng của cô, để nhắc nhở cô về vị trí của mình.

Cô bắt đầu xuất hiện những triệu chứng của trầm cảm. Cô không còn cảm giác đói, không còn muốn vẽ, thậm chí là không còn muốn nói chuyện. Cô chỉ ngồi bên cửa sổ, nhìn những cánh hoa hồng rụng rơi dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Tri Giác thấy vậy thì càng điên tiết. Hắn mua cho cô những món đồ trang sức đắt tiền hơn, những bộ váy lộng lẫy hơn, nhưng thứ hắn nhận lại chỉ là cái nhìn vô hồn của cô.

"Nói chuyện với tôi! Khả Vy, tôi bảo em nói chuyện!" Trong một cơn say rượu, Tri Giác đã đập nát bình hoa quý giá trên bàn trang điểm, những mảnh sứ văng tung tóe cắt vào mu bàn tay hắn nhưng hắn không quan tâm. Hắn túm lấy vai cô, lắc mạnh như muốn đánh thức một linh hồn đã chết.

Khả Vy nhìn vết máu trên tay hắn, rồi nhìn vào đôi mắt đang hằn lên sự tuyệt vọng của hắn. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thê lương đến tột độ: "Tri Giác, anh có tất cả rồi đấy. Anh có cơ thể tôi, anh có tự do của tôi, anh có cả mạng sống của gia đình tôi. Anh còn muốn gì nữa? Anh muốn một trái tim biết yêu anh sao? Xin lỗi, thứ đó đã bị anh băm vằn từ lâu rồi."

Tri Giác lặng người, bàn tay hắn buông lỏng khỏi vai cô. Hắn nhìn người phụ nữ trước mặt, người mà hắn đã dùng mọi thủ đoạn để mang về, giờ đây lại giống như một vũng nước đọng, dù hắn có cố nắm lấy thế nào cũng chỉ nhận lại sự trống rỗng. Sự chiếm hữu của hắn đã thành công về mặt hình thức, nhưng lại thất bại thảm hại về mặt tâm hồn.

Hắn loạng choạng bước ra khỏi phòng, tiếng cười cay đắng vang lên dọc hành lang vắng lặng. Tri Giác hiểu rằng, hắn đã xây dựng một cái lồng chim vàng quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức con chim bên trong đã chọn cách tự sát về mặt tinh thần để không phải đối mặt với thực tại. Nhưng hắn là Tri Giác, kẻ không bao giờ biết đến hai chữ buông bỏ. Nếu cô muốn chết, hắn sẽ kéo cô sống lại để tiếp tục chịu đựng sự chiếm hữu của hắn. Nếu cô muốn im lặng, hắn sẽ tạo ra những nỗi đau mới để ép cô phải thét lên.

Đêm đó, Khả Vy nằm một mình trong bóng tối, tay cô vô tình chạm phải một mảnh sứ vỡ còn sót lại trên sàn. Cảm giác sắc lạnh của nó khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô không muốn chết, vì cô còn cha mẹ, còn em trai. Nhưng cô cũng không thể tiếp tục sống như thế này. Một kế hoạch nảy ra trong đầu cô, một sự phản kháng âm thầm nhưng mãnh liệt hơn. Nếu Tri Giác muốn một con búp bê phục tùng, cô sẽ cho hắn thấy một con búp bê có thể mang lại nỗi đau như thế nào.

Trong dinh thự họ Tri, sự yên bình giả tạo của buổi sáng đã biến mất, nhường chỗ cho một cuộc chiến tâm lý đầy cam go. Tri Giác đứng ở thư phòng, nhìn xuống bức tranh chân dung đã hoàn thiện. Người con gái trong tranh có đôi mắt sáng rực rỡ, khác hẳn với vẻ tàn tạ của Khả Vy lúc này. Hắn đưa tay chạm vào lồng ngực bức tranh, nơi Khả Vy đã tỉ mỉ khâu lại những vết rạch.

"Vy Vy, em nghĩ em có thể thoát khỏi tôi bằng cách này sao? Không bao giờ. Dù có phải biến em thành một người điên, tôi cũng sẽ giữ em bên cạnh mình."

Sự điên cuồng của hắn đã đạt đến mức không thể cứu vãn. Những xiềng xích vô hình đang ngày càng thắt chặt, biến dinh thự này trở thành một địa ngục trần gian cho cả kẻ giam giữ và người bị giam. Một chương mới của sự ngược đãi và dằn vặt đang mở ra, nơi mà ranh giới giữa tình yêu và sự thù hận đã hoàn toàn bị xóa nhòa bởi khát khao chiếm hữu cực đoan.

Khả Vy nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh của đêm tối đang mơn trớn làn da. Cô biết, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả sẽ là máu và nước mắt của cả hai người.