MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm không thoát được tôiChương 10: Đêm trừng phạt vô tận

Em không thoát được tôi

Chương 10: Đêm trừng phạt vô tận

1,872 từ · ~10 phút đọc

Cơn mưa đêm tầm tã quất mạnh vào những ô cửa kính của dinh thự họ Tri tạo nên những âm thanh hỗn loạn như tiếng vỡ vụn của những linh hồn. Bên trong thư phòng, không khí đặc quánh mùi thuốc lá và hơi men cay nồng. Tri Giác ngồi bất động trên ghế bành, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang hiển thị những hình ảnh được cắt ra từ camera giám sát phòng của Khả Vy. Hắn đã thấy tất cả, thấy mảnh sứ vỡ giấu dưới gối, thấy ánh mắt quật cường che đậy sau vẻ ngoài phục tùng của cô. Sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn đã tan biến, thay vào đó là một cơn thịnh nộ đen tối, muốn nghiền nát tất cả mọi thứ cản đường.

Khả Vy đang nằm trên giường, cơ thể gầy gò cuộn tròn trong bóng tối. Cô không ngủ, tay cô nắm chặt mảnh sứ vỡ như nắm lấy một tia hy vọng cuối cùng về sự tự giải thoát. Cô không định chết, cô chỉ muốn dùng nó như một lời đe dọa, một cách để nói với hắn rằng cô sẵn sàng hủy hoại thứ báu vật mà hắn đang cố công gìn giữ nếu hắn còn tiếp tục đẩy cô vào đường cùng. Nhưng cô đã đánh giá thấp sự nhạy bén và điên cuồng của người đàn ông ấy.

Cánh cửa phòng bật mở với một tiếng động chát chúa. Tri Giác bước vào, bóng đen của hắn đổ dài trên sàn nhà như một con quỷ dữ vừa thoát ra khỏi lồng sắt. Hắn không nói một lời nào, tiến thẳng đến bên giường, thô bạo lật tung tấm chăn lụa và giật lấy mảnh sứ từ trong tay cô.

"Em định làm gì với thứ này?" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì rượu và sự phẫn nộ. "Em muốn dùng nó để rạch nát làn da mà tôi yêu nhất sao? Hay em muốn dùng nó để kết thúc cuộc đời mình ngay trước mặt tôi?"

Khả Vy ngồi bật dậy, đôi mắt đẫm lệ nhưng vẫn đầy vẻ quật cường: "Phải! Nếu anh không để tôi sống như một con người, tôi thà làm một cái xác khô héo còn hơn! Tri Giác, anh không thể chiếm hữu được linh hồn tôi bằng những xiềng xích này!"

Tri Giác cười lạnh, một nụ cười chứa đựng sự vặn vẹo đau đớn. Hắn bóp chặt cổ tay cô, ép cô phải đối diện với sự điên dại trong mắt mình. "Linh hồn? Tôi đã nói rồi, tôi không cần thứ đó. Tôi chỉ cần cơ thể này, hơi thở này và sự hiện diện của em dưới chân tôi. Nếu em muốn dùng nỗi đau để phản kháng, tôi sẽ cho em nếm trải nỗi đau thực sự là gì."

Hắn đè nghiến cô xuống giường, sức nặng của một người đàn ông trưởng thành khiến hơi thở của Khả Vy trở nên đứt quãng. Tri Giác không còn một chút dịu dàng nào, hắn xé toạc lớp áo ngủ mỏng manh của cô, để lộ làn da trắng nõn nà giờ đây đang run rẩy dưới sự xâm lược của hắn. Hắn dùng chiếc cà vạt lụa tháo từ cổ mình, trói chặt hai tay cô vào đầu giường. Sự nhục nhã dâng trào khiến Khả Vy nức nở, nhưng Tri Giác như kẻ điếc trước nỗi đau của cô.

Hắn bắt đầu cuộc trừng phạt bằng những nụ hôn mang tính hủy diệt. Hắn cắn mạnh vào xương quai xanh, vào bầu ngực phập phồng, để lại những vết máu đỏ thẫm như những dấu ấn nô lệ. Mỗi một hành động của hắn đều thô bạo, đầy tính thống trị và trừng phạt. Hắn muốn khắc ghi tên mình vào từng tấc da thịt cô, muốn cô phải nhớ kỹ rằng mỗi hơi thở của cô đều thuộc về quyền sở hữu của hắn.

"Nói đi! Em là của ai?" Hắn gằn giọng, bàn tay thô bạo xâm nhập vào giữa hai chân cô mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.

Khả Vy hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô lắc đầu điên cuồng, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. "Tôi hận anh... Tri Giác, tôi hận anh đến chết!"

"Hận cũng tốt! Ít nhất là em vẫn còn cảm giác với tôi!"

Hắn thô bạo tiến vào cơ thể cô, một sự xâm nhập đầy bạo liệt và tàn nhẫn. Không có khoái cảm, chỉ có nỗi đau xé tâm can lan tỏa khắp cơ thể. Khả Vy cảm thấy mình như bị xé làm đôi, tâm hồn cô vụn vỡ theo từng nhịp thúc đẩy điên cuồng của hắn. Tri Giác không nhìn cô, hắn nhắm nghiền mắt như đang cố nuốt chửng nỗi đau của chính mình thông qua việc hành hạ người hắn yêu. Hắn muốn hòa làm một với cô, nhưng cách hắn làm lại giống như đang tiêu diệt cô.

Sự va chạm xác thịt khô khốc vang lên trong căn phòng tối, hòa cùng tiếng mưa gào thét bên ngoài. Tri Giác di chuyển như một con dã thú đang cắn xé con mồi, hắn không cho cô một giây phút nào để thở, cũng không để cô có cơ hội lẩn trốn vào sự im lặng. Mỗi khi cô định nhắm mắt, hắn lại ép cô phải mở ra để nhìn thấy khuôn mặt đầy dục vọng và sự chiếm hữu của mình.

"Nhìn tôi! Đừng bao giờ nghĩ đến kẻ nào khác, đừng bao giờ nghĩ đến sự tự do ngoài kia! Ở đây chính là thế giới của em!"

Cơn cuồng phong dục vọng kéo dài như vô tận. Khả Vy dần lịm đi vì kiệt sức và đau đớn, nhưng cơ thể cô vẫn bị hắn điều khiển theo ý muốn. Sự chiếm hữu của Tri Giác đã đạt đến mức cực đoan nhất, hắn muốn dùng đêm nay để bẻ gãy mọi ý chí phản kháng còn sót lại, để cô hiểu rằng mọi sự trốn chạy, dù là bằng cái chết, cũng là không tưởng.

Khi tất cả kết thúc, Tri Giác đổ gục xuống bên cạnh cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Hắn nhìn người phụ nữ nằm bất động trên giường, làn da trắng muốt giờ đây đầy rẫy những vết bầm tím và máu rỉ ra từ những vết cắn. Một cảm giác trống rỗng tột độ ập đến, bóp nghẹt trái tim hắn. Hắn đã chiếm đoạt được cô, đã đánh dấu lên cô, nhưng tại sao hắn lại cảm thấy mình vừa đánh mất đi điều quý giá nhất?

Hắn vươn tay định tháo sợi dây trói trên tay cô, nhưng khi tay hắn vừa chạm vào, Khả Vy khẽ co người lại như một phản xạ tự nhiên của một con thú bị thương. Ánh mắt cô nhìn hắn lúc này không còn là hận thù, mà là một sự sợ hãi tột cùng xen lẫn với sự ghê tởm sâu sắc.

"Ra ngoài..." Cô thầm thì, giọng nói yếu ớt như tiếng lá khô rơi. "Xin anh... ra ngoài..."

Tri Giác lặng người. Hắn đứng dậy, khoác vội chiếc áo choàng, cảm thấy sự nhục nhã của chính mình đang bao trùm lấy không gian. Hắn đã thắng cuộc chiến thể xác, nhưng hắn đã thua trắng trong cuộc chiến giành lấy trái tim. Hắn bước ra khỏi phòng, bước đi lảo đảo như một kẻ vừa bước ra từ cõi chết.

Khả Vy nằm đó trong bóng tối, hai tay vẫn bị trói vào đầu giường. Cô không còn khóc, nước mắt đã cạn khô. Cô nhìn lên trần nhà, nơi những bóng đen đang nhảy múa theo ánh chớp từ bên ngoài. Cô cảm nhận được sự rã rời của cơ thể, sự ô uế của làn da và sự sụp đổ hoàn toàn của tâm hồn. Tri Giác đã thành công. Hắn đã biến cô thành một cái xác thực sự, một vật phẩm bị hư hại nghiêm trọng trong bộ sưu tập của hắn.

Sáng hôm sau, dinh thự họ Tri chìm trong một bầu không khí u ám đến đáng sợ. Tri Giác không đi làm, hắn ngồi suốt buổi sáng trong thư phòng, nhìn vào bức chân dung đã được phục chế hoàn hảo. Người con gái trong tranh vẫn mỉm cười, một nụ cười mà hắn biết mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy lần nữa ở đời thực.

Hắn gọi quản gia Lâm vào, giọng nói lạnh lùng nhưng chất chứa sự mệt mỏi: "Mời bác sĩ tâm lý giỏi nhất đến đây. Nói với họ là phu nhân không được khỏe. Và... tăng cường thêm vệ sĩ ở phòng của cô ấy. Không được để cô ấy chạm vào bất cứ vật sắc nhọn nào."

Hắn vẫn chiếm hữu, vẫn giam cầm, nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt của sự hoang mang. Hắn nhận ra rằng mình đang giết chết Khả Vy từng ngày. Sự hiện diện của hắn là nỗi đau của cô, sự đụng chạm của hắn là ác mộng của cô. Nhưng hắn không thể buông tay. Thà thấy cô héo úa trong vòng tay mình, còn hơn thấy cô rực rỡ trong vòng tay kẻ khác. Đó là sự ích kỷ tận cùng của một tình yêu bị bóp méo bởi quyền lực.

Khả Vy bắt đầu chuỗi ngày sống thực vật. Cô không ăn, không nói, chỉ nằm im trên giường. Các bác sĩ đến rồi đi, họ lắc đầu trước sự im lặng của cô. Họ gọi đó là chấn thương tâm lý sau biến cố, nhưng Tri Giác biết đó là sự phản kháng cuối cùng của cô. Cô đang tự bỏ rơi chính mình để hắn không thể sở hữu bất cứ thứ gì từ cô nữa.

Mỗi đêm, Tri Giác vẫn vào phòng cô, nhưng hắn không còn thô bạo. Hắn chỉ nằm bên cạnh, ôm lấy thân thể lạnh lẽo của cô và thầm thì những lời yêu đương vặn vẹo. Hắn kể cho cô nghe về tương lai, về những vùng đất họ sẽ đi qua, nhưng Khả Vy chỉ nhìn vào hư vô, coi hắn như một làn khói lướt qua cuộc đời mình.

Sự chiếm hữu điên cuồng của giai đoạn đầu đã để lại những hậu quả không thể cứu vãn. Dinh thự họ Tri giờ đây giống như một lồng kính trưng bày một đóa hoa hồng đã bị vò nát. Tri Giác vẫn đứng đó, bảo vệ đóa hoa ấy bằng mọi giá, nhưng hắn không nhận ra rằng, hương thơm và linh hồn của hoa đã sớm bay đi theo gió từ cái đêm trừng phạt vô tận ấy.

Cuộc sống trong lồng chim vàng bắt đầu trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sự im lặng của Khả Vy giống như một sợi dây thừng đang từ từ siết chặt lấy cổ họng Tri Giác, khiến hắn phát điên vì không thể chạm vào trái tim cô. Hắn đã có được mọi thứ, ngoại trừ thứ duy nhất hắn thực sự khao khát.