MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Ánh Sáng Trong Mùa ĐôngChương 2: Lời xin lỗi vụng về

Em Là Ánh Sáng Trong Mùa Đông

Chương 2: Lời xin lỗi vụng về

1,278 từ · ~7 phút đọc

Ngày hôm sau, Lâm Diệp thức dậy với cảm giác vừa hứng khởi vừa bồn chồn. Cơn mưa đầu đông hôm qua vẫn còn đọng lại trong ký ức của cô: hình ảnh Hạ Tư Lâm với ánh mắt nghiêm nghị nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm tinh tế, cử chỉ đưa khăn giấy giúp cô lau vết cà phê trên áo. Cô tự nhủ rằng mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ấy, dù chỉ là một lần tình cờ gặp gỡ.

Tuy nhiên, cùng với sự háo hức là một nỗi lo lắng không tên. Ngày đầu tiên đi làm, cô vừa muốn gây ấn tượng tốt với đồng nghiệp vừa muốn tránh gặp phải những tình huống lúng túng như hôm qua. Cô mặc chiếc váy len màu kem, khoác áo khoác dạ xanh nhạt, quàng khăn len nâu, tay cầm túi xách gọn gàng. Cơn gió lạnh ngoài cửa sổ khiến cô khẽ rùng mình, nhưng Diệp tự nhủ: “Mình phải mạnh mẽ hơn, không được sợ hãi trước một ngày mới.”

Khi cô vừa bước vào quán cà phê quen thuộc – nơi sẽ giúp cô chuẩn bị tinh thần trước khi đi làm – thì nhận ra Hạ Tư Lâm đã ở đó từ lúc nào. Anh ngồi ở bàn góc, vẫn với dáng người thẳng tắp, vest đen chỉnh tề, ánh mắt nhìn thẳng ra cửa kính. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh, má nóng lên, và không khỏi lúng túng.

Hạ Tư Lâm chợt quay lại khi nhận ra cô. Ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như hôm qua, nhưng có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút. “Diệp,” anh gọi, giọng trầm và dứt khoát.

“À… chào anh,” Diệp trả lời, khẽ gật đầu, cố gắng bình tĩnh nhưng cảm giác bối rối vẫn hiện rõ. Cô bước đến bàn anh, chân hơi run.

Anh nhìn cô một lúc, sau đó chỉ tay về chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi.”

Diệp hơi do dự, nhưng rồi cũng ngồi xuống. Không khí giữa hai người tạm thời lặng yên, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ và tiếng nhạc nhẹ nhàng từ quán cà phê. Diệp cảm nhận sự khác lạ trong khoảnh khắc này: Hạ Tư Lâm vẫn giữ khoảng cách, nhưng anh dường như đang quan sát cô kỹ lưỡng hơn, khiến cô vừa ngại ngùng vừa tò mò.

“Hôm qua… cảm ơn anh đã giúp tôi,” cô nói, giọng nhỏ, mắt nhìn xuống bàn. Cô cảm thấy mình hơi vụng về khi phải bày tỏ lời cảm ơn trực tiếp, nhưng không muốn giữ trong lòng.

Hạ Tư Lâm nhíu mày, hơi nghiêng đầu. “Cũng không có gì. Cô cần cẩn thận hơn thôi,” anh trả lời, giọng vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một tia quan tâm.

Diệp hơi sững lại. Lời nói ngắn gọn ấy không hẳn là lời xin lỗi, nhưng ít nhất cũng cho thấy anh quan tâm đến cô theo cách riêng. Cô khẽ mỉm cười, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa bối rối.

“À… hôm nay tôi sẽ đi làm ở công ty mới. Cảm giác vẫn hơi… lạ lẫm,” Diệp nói, cố gắng bắt chuyện.

Hạ Tư Lâm gật nhẹ, ánh mắt không rời cô: “Công ty này khá vất vả. Nếu cô muốn, tôi có thể chỉ cho vài điểm cần lưu ý.”

Diệp ngạc nhiên, vừa vui vừa xấu hổ. “À… cảm ơn anh, nhưng tôi sợ phiền anh quá…”

Anh lắc đầu, giọng trầm: “Không phiền đâu. Cô mới đến, tôi không muốn cô gặp rắc rối.”

Cảm giác lạ lùng lan tỏa trong Diệp. Cô chưa từng gặp ai vừa lạnh lùng, vừa dứt khoát, nhưng lại quan tâm theo cách tinh tế như Hạ Tư Lâm. Cô ngồi im, hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào cảm giác ấm áp len lỏi qua cơn mưa và ánh đèn quán cà phê.

Đúng lúc ấy, barista mang cho cô một cốc cà phê mới. Hạ Tư Lâm đưa tay, nắm lấy cốc, cẩn thận đặt trước mặt cô: “Cốc này không đổ đâu. Tôi để trên đĩa.”

Diệp cảm thấy tim mình nhói một nhịp. Một hành động nhỏ, nhưng khiến cô bất ngờ và ngại ngùng. Cô cười khẽ, ngẩng mắt nhìn anh. “Cảm ơn… thật sự.”

Anh chỉ gật nhẹ, ánh mắt vẫn trầm như mùa đông, nhưng dường như có chút mềm mại hơn. Diệp tự hỏi: liệu người đàn ông này có thật sự khó gần, hay chỉ là cách anh bảo vệ chính mình?

Một lúc im lặng trôi qua, Diệp quyết định mở lời: “Hôm qua tôi hơi vụng về, làm đổ cà phê… thật sự xin lỗi anh.”

Hạ Tư Lâm hơi nhíu mày, cặp môi mím lại. Anh không nói ngay, chỉ nhìn cô, ánh mắt khiến cô cảm thấy bối rối. Diệp đỏ mặt, khẽ cúi đầu, cảm giác như mình vừa thú nhận điều gì đó quan trọng.

Cuối cùng, anh thở dài nhẹ, giọng vẫn bình tĩnh nhưng có chút bớt lạnh: “Chỉ là một tai nạn nhỏ thôi. Không cần xin lỗi nhiều.”

Diệp ngẩng lên, mắt gặp mắt anh. Khoảnh khắc ấy kéo dài vài giây, đủ để cô cảm nhận một thứ gì đó khó nắm bắt: vừa xa cách, vừa gần gũi. Một cảm giác vừa ngại ngùng vừa an toàn.

“Nhưng… tôi vẫn cảm thấy có lỗi,” cô tiếp tục, cố gắng giọng tự nhiên.

Hạ Tư Lâm nhíu mày, rồi bất ngờ hơi mỉm cười – một nụ cười rất nhỏ nhưng khiến khuôn mặt nghiêm nghị của anh dịu lại. “Vậy thì… để tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô. Nhưng lần sau, cẩn thận hơn nhé.”

Diệp không thể nhịn cười, vừa xấu hổ vừa vui. “Vâng, tôi sẽ cố gắng.”

Họ tiếp tục trò chuyện, chủ yếu về công việc và con phố quanh quán cà phê. Dù Hạ Tư Lâm vẫn giữ thái độ lạnh lùng, nhưng những câu nói của anh mang lại cảm giác gần gũi, khiến Diệp dần quên đi sự ngại ngùng ban đầu.

Khoảng nửa tiếng sau, mưa bắt đầu tạnh dần. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua màn mây xám, chiếu xuống con phố ướt. Diệp đứng lên, chuẩn bị rời quán. Cô nhận ra trái tim mình nhói nhẹ khi nghĩ đến việc rời xa Hạ Tư Lâm.

“Đi làm thôi,” anh nói, giọng trầm và dứt khoát.

Diệp gật đầu, bước theo anh ra khỏi quán. Không khí ngoài trời lạnh lẽo, nhưng cô cảm thấy trong lòng ấm áp kỳ lạ. Cô nhìn anh, và bất giác mỉm cười.

Hạ Tư Lâm cũng nhìn cô, ánh mắt sâu lắng, như thể muốn nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng Diệp. Cô cảm nhận được một sự yên tâm, dù anh vẫn giữ khoảng cách, dù giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng lại khiến cô muốn gần anh hơn.

Trên con phố nhỏ, hai người đi song song, lặng lẽ nhưng không xa cách. Diệp cảm thấy hôm nay là một ngày đặc biệt, không chỉ vì là ngày đầu tiên đi làm, mà còn vì cô đã có một cuộc gặp gỡ bất ngờ, một lời xin lỗi vụng về nhưng chân thành, và một người đàn ông lạnh lùng nhưng khiến cô không thể rời mắt.

Cô tự nhủ: có lẽ, cơn mưa đầu đông ngày hôm qua không chỉ làm ướt áo cô, mà còn thấm vào tim cô một dấu ấn khó quên. Một dấu ấn về Hạ Tư Lâm – người vừa xa cách, vừa ấm áp, khiến cô vừa tò mò vừa bối rối, và có lẽ… sẽ thay đổi cô theo cách mà cô chưa từng nghĩ tới.