MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Ánh Sáng Trong Mùa ĐôngChương 3: Gần nhưng xa

Em Là Ánh Sáng Trong Mùa Đông

Chương 3: Gần nhưng xa

1,443 từ · ~8 phút đọc

Ngày làm việc đầu tiên tại công ty mới trôi qua một cách bận rộn và căng thẳng với Lâm Diệp. Cô chưa quen nhịp điệu công việc, chưa quen môi trường nơi mà đồng nghiệp dường như ai cũng thành thạo, biết cách xử lý mọi tình huống nhanh chóng. Trong khi cô còn bỡ ngỡ, vừa làm vừa học, vừa cố gắng giữ hình ảnh chuyên nghiệp, thì Hạ Tư Lâm dường như luôn xuất hiện đúng lúc để giám sát, hướng dẫn, hoặc chỉ đơn giản là đi ngang qua cô với ánh mắt lạnh lùng, khiến cô cảm thấy vừa gần vừa xa.

Buổi sáng hôm đó, khi cô vừa bước vào phòng họp để chuẩn bị báo cáo, Hạ Tư Lâm đã đứng đó, tay cầm tệp hồ sơ, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc laptop của cô như đang kiểm tra từng chi tiết. Diệp khẽ hít một hơi, cảm giác vừa căng thẳng vừa bối rối tràn về. Cô tự nhủ: “Mình chỉ cần tập trung vào công việc thôi, đừng để anh ấy làm mình mất bình tĩnh.”

“Cô Lâm Diệp, báo cáo của cô đã chuẩn bị xong chưa?” Hạ Tư Lâm hỏi, giọng trầm và dứt khoát. Không có vẻ gì là giận dữ, nhưng cách anh nhìn cô khiến cô cảm thấy như một học sinh đang bị thầy giáo giám sát.

“V-vâng, tôi đã chuẩn bị,” cô lí nhí, cố gắng giữ giọng tự tin. Nhưng tay cô vẫn hơi run khi bấm chuột mở file báo cáo.

Anh nhìn cô một lúc, không nói gì thêm. Diệp cảm giác như có một sức nặng vô hình đè lên vai, khiến cô phải chăm chú hơn nữa, nhưng đồng thời cũng lo sợ mỗi bước đi sai lệch sẽ khiến anh thất vọng.

Suốt buổi sáng, họ gần như liên tục tiếp xúc trong công việc: trao đổi email, kiểm tra báo cáo, họp nhóm, và thỉnh thoảng, những ánh mắt thoáng qua của Hạ Tư Lâm khiến cô vừa cảm thấy an toàn, vừa căng thẳng. Một phút anh đứng gần bàn cô, nhìn qua màn hình laptop, Diệp có thể cảm nhận hơi thở anh, mùi hương nhẹ của cologne nam tính, khiến tim cô đập nhanh hơn. Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, anh rút đi, lạnh lùng như chưa từng có gì xảy ra. Cô nhận ra rằng giữa họ tồn tại một ranh giới vô hình: gần gũi nhưng lại xa cách.

Buổi trưa, Diệp đi ra sân sau công ty để nghỉ ngơi, tay cầm hộp cơm vừa mua. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tạm quên những căng thẳng buổi sáng. Nhưng không may, Hạ Tư Lâm cũng bước ra sân, dường như đi cùng mục đích nhưng lại vô tình khiến cô rụt rè.

“Cô cũng ra đây à?” Anh hỏi, giọng trầm, không tỏ thái độ tốt hay xấu.

“Vâng… tôi muốn đi dạo một chút,” Diệp trả lời, giọng hơi run, cố gắng giữ khoảng cách vừa đủ.

Họ đi song song trên con đường nhỏ phủ lá vàng. Không gian yên ắng, chỉ nghe tiếng chân bước và tiếng lá xào xạc. Diệp nhận ra rằng dù đứng gần nhau, cô vẫn cảm giác như một khoảng cách vô hình tồn tại giữa họ, khiến cô vừa muốn trò chuyện vừa sợ làm gì đó sai.

Một lúc sau, Hạ Tư Lâm dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía cô: “Công việc buổi sáng có chút khó khăn, phải không?”

Diệp khẽ gật đầu, cố gắng mỉm cười: “Vâng… có vài chi tiết khiến tôi bối rối, nhưng tôi sẽ cố gắng học hỏi.”

Anh không nói gì, chỉ nhíu mày, ánh mắt như dò xét nhưng cũng có phần quan tâm. Diệp cảm nhận được rằng anh không hề muốn làm khó cô, nhưng cách biểu đạt của anh khiến cô hiểu lầm rằng anh đang chê trách hoặc nghiêm khắc hơn thực tế.

Buổi chiều, cả hai tiếp tục gặp nhau trong một dự án chung. Diệp nhận ra rằng Hạ Tư Lâm không chỉ là người lãnh đạo lạnh lùng mà còn là một đồng nghiệp cẩn thận, chú ý đến từng chi tiết. Mỗi lần anh góp ý, Diệp đều cảm thấy vừa học hỏi vừa căng thẳng, bởi cách anh nói ngắn gọn, trực tiếp nhưng đôi khi lại khiến cô hiểu nhầm ý nghĩa.

Trong một lần họp nhóm, Diệp vô tình thắc mắc về một chi tiết trong báo cáo. Khi cô hỏi, giọng hơi nhỏ, Hạ Tư Lâm quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc bén: “Cô không đọc kỹ tài liệu à?”

Diệp đỏ mặt, cảm giác vừa xấu hổ vừa bực bội trào dâng. Cô muốn giải thích nhưng không dám cắt ngang lời anh. Cả phòng họp im lặng, chỉ còn tiếng giấy tờ xào xạc và tiếng gõ bàn phím. Cô ngồi thụt lại, tự nhủ: “Anh ấy thật khó gần… nhưng sao ánh mắt ấy lại khiến mình không thể ghét anh ấy?”

Sau cuộc họp, Diệp định nghỉ ngơi một chút trong phòng làm việc. Hạ Tư Lâm đi qua, dừng lại ngay cạnh bàn cô: “Cần tôi giải thích chi tiết không?”

Diệp ngẩng lên, hơi bối rối, giọng nhỏ: “Có… nếu anh không phiền…”

Anh hắng giọng, nhìn cô một lúc rồi ngồi xuống cạnh bàn, giải thích từng chi tiết một cách ngắn gọn nhưng chính xác. Diệp nhận ra rằng anh rất kiên nhẫn, nhưng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Cô vừa cảm thấy biết ơn vừa bối rối, bởi sự gần gũi trong khoảnh khắc ấy khiến tim cô lạ lùng đập nhanh.

Buổi tối, khi mọi người đã ra về, Diệp ở lại hoàn thành nốt công việc còn dang dở. Cô nhìn ra cửa kính, ánh đèn vàng của thành phố phản chiếu trên mặt đường ướt. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Hạ Tư Lâm xuất hiện phía sau cô, giọng trầm: “Cô định làm việc muộn sao? Cẩn thận sức khỏe.”

Diệp hơi giật mình, rồi quay lại: “À… tôi chỉ muốn hoàn thành công việc thôi.” Cô nhận ra rằng giọng anh không hề khắt khe, mà chỉ đơn giản là lời nhắc nhở, nhưng cách nói của anh khiến cô hiểu nhầm ban đầu.

Anh nhìn cô một lúc, rồi quay đi, để lại Diệp với cảm giác vừa gần vừa xa. Cô tự hỏi: tại sao cùng một người, vừa hướng dẫn, vừa quan tâm, nhưng lại khiến cô căng thẳng và lúng túng? Phải chăng đây là cách anh bảo vệ chính mình, hay chỉ là cách anh vô tình tạo khoảng cách?

Trên đường về nhà, Diệp lặng lẽ suy nghĩ. Cô nhớ lại từng chi tiết trong ngày: ánh mắt anh khi nhìn cô, cách anh giải thích chi tiết, giọng nói trầm, những khoảng lặng giữa câu nói. Tất cả khiến cô vừa tò mò, vừa bối rối. Cô nhận ra rằng Hạ Tư Lâm không đơn giản là một người lãnh đạo lạnh lùng – anh có những chiều sâu mà cô chưa từng hiểu, và điều đó khiến cô muốn khám phá nhưng cũng e ngại.

Khi về đến nhà, Diệp thở dài, nhìn ra cửa sổ căn phòng nhỏ. Cơn mưa hôm nay đã tạnh, nhưng những dư âm về Hạ Tư Lâm vẫn còn vẹn nguyên trong lòng cô. Cô tự nhủ: “Dường như anh và mình sẽ còn gặp nhau nhiều. Gần nhưng xa… thật khó hiểu.”

Cô ngồi bên bàn, mở laptop, nhìn lại những ghi chú trong ngày, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải học cách hiểu anh, nhưng cũng phải giữ khoảng cách để không tổn thương bản thân. Tuy nhiên, trong lòng cô, một cảm giác lạ lùng vẫn nhen nhóm – sự tò mò, sự thích thú và cả một chút lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ngày đầu tiên kết thúc, nhưng cảm giác về Hạ Tư Lâm – người đàn ông lạnh lùng nhưng tinh tế, gần nhưng xa – vẫn vẹn nguyên trong tâm trí Diệp, khiến cô không thể nào quên. Cô biết rằng mối quan hệ giữa họ sẽ không đơn giản, sẽ có những hiểu lầm, những khoảng cách, nhưng cũng chính những khoảng cách đó lại khiến cô muốn khám phá, muốn gần anh hơn.

Cô nhắm mắt lại, tự nhủ rằng: ngày mai, khi bước chân vào công ty, cô sẽ gặp lại Hạ Tư Lâm, gặp lại ánh mắt lạnh lùng nhưng quan tâm ấy, và có lẽ… những thử thách đầu tiên trong mối quan hệ gần nhưng xa này mới thực sự bắt đầu.