819 từ · ~5 phút đọc
Cú sốc tâm lý sau vụ bắt nạt cùng với việc bị dầm mưa lạnh đêm qua đã khiến cơ thể vốn mảnh mai của Tô Nhược Vũ sụp đổ.
Sáng sớm, Lục Cẩn Niên bị đánh thức bởi những tiếng rên rỉ nhỏ vụn bên cạnh. Anh xoay người, bàn tay vô thức chạm vào trán Nhược Vũ rồi lập tức rụt lại vì cái nóng hầm hập. Cô đang sốt cao, gương mặt trắng bệch giờ đây đỏ ửng vì nhiệt độ, đôi môi khô khốc run rẩy gọi tên cha trong cơn mê sảng.
Nhược Vũ! – Lục Cẩn Niên bật dậy, giọng nói lạc hẳn đi.
Anh lập tức gọi điện cho bác sĩ riêng của gia tộc:
Trong vòng mười phút, ông không có mặt ở biệt thự Lục gia thì ngày mai bệnh viện của ông không cần mở cửa nữa!
Trong lúc chờ bác sĩ, Lục Cẩn Niên cuống quýt vào phòng tắm vắt khăn ấm. Vị tổng tài vốn quen ra lệnh cho hàng vạn người, nay lại lúng túng khi vắt chiếc khăn cũng không khô. Anh vụng về lau mồ hôi trên cổ và tay cho cô, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa mà chính anh cũng không nhận ra.
Bác sĩ đến, sau khi kiểm tra thì thở phào:
Lục Tổng yên tâm, thiếu phu nhân chỉ bị cảm lạnh do chấn động tâm lý và nhiễm lạnh. Tôi đã tiêm thuốc hạ sốt, giờ chỉ cần nghỉ ngơi và ăn uống thanh đạm là được.
Suốt cả ngày hôm đó, văn phòng Tổng tài tại tập đoàn Lục Thị trống không. Một cuộc họp sáp nhập trị giá trăm tỷ đô đã bị hoãn lại vô thời hạn chỉ với một dòng thông báo ngắn gọn từ trợ lý: "Lục Tổng bận việc gia đình quan trọng."
Việc "quan trọng" của anh lúc này là ngồi bên cạnh giường, kiên nhẫn dùng thìa nhỏ bón từng chút nước cho Nhược Vũ. Khi cô mê sảng khóc lóc vì sợ hãi những gã đàn ông đêm qua, anh lại cúi xuống, ôm chặt cô vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô như dỗ dành một đứa trẻ:
Ngoan, có anh ở đây rồi. Không ai dám chạm vào em nữa.
Đến nửa đêm, cơn sốt của Nhược Vũ có dấu hiệu tăng lại. Lục Cẩn Niên không rời nửa bước. Anh không nằm xuống nghỉ ngơi mà ngồi tựa vào thành giường, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô. Cứ mười phút một lần, anh lại thay khăn ấm trên trán cô, ánh mắt khóa chặt vào gương mặt đang ngủ say của cô như sợ rằng chỉ cần anh chớp mắt, cô sẽ biến mất.
Khoảng 3 giờ sáng, Nhược Vũ dần tỉnh lại. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, cô thấy bóng dáng cao lớn của Lục Cẩn Niên đang gục nhẹ bên cạnh tay mình. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thức trắng, cằm đã lún phún râu – hình ảnh nhếch nhác chưa từng thấy ở một người mắc chứng sạch sẽ và cầu toàn như anh.
Nhược Vũ khẽ động đậy, Lục Cẩn Niên lập tức tỉnh giấc. Thấy cô mở mắt, anh vội vã đưa tay sờ trán cô:
Em tỉnh rồi? Còn đau ở đâu không? Đói không? Để anh gọi người nấu cháo.
Nhìn vẻ lo lắng cuống cuồng của anh, Nhược Vũ thấy lòng mình mềm đi một dải. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc:
Lục Tổng... sao anh không đi ngủ? Anh thức cả đêm sao?
Lục Cẩn Niên khựng lại, anh hắng giọng, cố lấy lại vẻ lãnh đạm thường ngày:
Tôi... tôi sợ em chết ở đây thì không ai trả nợ cho tôi. Một tỷ đô của tôi không phải để lãng phí.
Nhược Vũ nhìn vào đôi mắt đang cố tránh né của anh, cô khẽ mỉm cười, bàn tay yếu ớt siết nhẹ tay anh:
Nói dối. Ánh mắt của anh... không giống như đang đòi nợ chút nào.
Lục Cẩn Niên sượng trân, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, hơi thở anh phả vào làn da cô nóng hổi:
Ngủ đi. Đừng nói nhảm nữa. Từ giờ đến sáng em mà còn sốt, tôi sẽ phạt em cả đời này không được rời khỏi chiếc giường này.
Nhược Vũ nhắm mắt lại, nụ cười vẫn đọng trên môi. Giữa cơn bệnh hành hạ, cô lại cảm thấy ấm áp vô cùng. Bản hợp đồng này, dường như đã không còn là một cuộc giao dịch lạnh lẽo nữa. Với sự dịu dàng hiếm hoi của "ác ma", cô biết trái tim mình đã hoàn toàn đầu hàng.
Đêm đó, dưới ánh trăng chiếu qua cửa sổ, Lục Cẩn Niên cứ thế ngồi canh giữ giấc ngủ cho cô, thầm hứa với lòng mình: Nhược Vũ, cả đời này, anh sẽ thức trắng mọi đêm để em luôn có những giấc mơ yên bình.