812 từ · ~5 phút đọc
Ba ngày sau cơn bạo bệnh, sức khỏe của Tô Nhược Vũ đã dần bình phục nhờ sự chăm sóc "đặc biệt" của Lục Cẩn Niên. Để giúp cô khuây khỏa, tối nay anh đã gác lại công việc sớm để cùng cô đi dạo trong khuôn viên biệt thự Lục gia.
Khu vườn về đêm mang một vẻ đẹp huyền bí, hương hoa hồng kiêu sa lan tỏa trong không khí tĩnh mịch. Nhược Vũ đi dạo giữa những luống hoa, chiếc váy voan trắng mỏng manh khiến cô trông như một nàng tiên hoa lạc bước giữa nhân gian. Lục Cẩn Niên lặng lẽ đi sau cô, ánh mắt anh không rời khỏi bóng lưng nhỏ bé ấy dù chỉ một giây.
Lục Tổng, anh nhìn xem, đó là hoa quỳnh sắp nở đúng không? – Nhược Vũ quay lại, đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao.
Lục Cẩn Niên chưa kịp trả lời thì một tia chớp rạch ngang bầu trời, ngay sau đó là tiếng sấm rền vang. Cơn mưa mùa hạ ập đến bất ngờ, nhanh đến mức họ không kịp chạy vào nhà.
Mau đi theo anh! – Lục Cẩn Niên nắm lấy tay cô, kéo cô vào trú tạm dưới mái hiên của căn nhà gỗ nhỏ giữa vườn.
Mưa trút xuống như trút nước, tạo thành một bức màn trắng xóa ngăn cách hai người với thế giới bên ngoài. Nhược Vũ thở dốc, những lọn tóc mai dính bết vào hai bên má vì thấm nước. Chiếc váy mỏng của cô bị mưa làm cho ướt đẫm, dán chặt vào cơ thể, để lộ những đường cong thanh xuân đầy mê hoặc.
Lục Cẩn Niên đứng đối diện cô trong không gian chật hẹp. Mùi đất ẩm ướt trộn lẫn với mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính trên người anh khiến Nhược Vũ cảm thấy choáng váng. Cô vô thức ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lục Cẩn Niên – lúc này không còn là sự lạnh lùng thường ngày, mà là một ngọn lửa dục vọng và tình si đang bùng cháy dữ dội.
Em lạnh à? – Thanh âm của anh khàn đặc, mang theo sự đè nén đến cực điểm.
Một... một chút. – Nhược Vũ thều thào, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Lục Cẩn Niên tiến thêm một bước, ép cô vào vách gỗ của căn nhà. Anh chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cô trong vòng tay mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của anh.
Nhược Vũ... – Anh gọi tên cô, giọng nói trầm thấp đầy ma lực – Em có biết quy tắc quan trọng nhất trong bản hợp đồng của chúng ta là gì không?
Là... không được yêu anh? – Cô nhắc lại điều khoản đau đớn nhất.
Lục Cẩn Niên nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu:
Quy tắc đó... chính tôi là người đã phá bỏ nó trước rồi.
Nói rồi, anh đột ngột cúi xuống. Nhược Vũ giật mình nhắm nghiền mắt lại, nhưng thay vì một sự trừng phạt, cô lại cảm nhận được sự mềm mại và nóng bỏng trên môi mình.
Đó là một nụ hôn nồng cháy nhưng cũng đầy dịu dàng. Anh không vội vàng chiếm đoạt mà chậm rãi thưởng thức hơi ấm của cô, như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ. Nhược Vũ ban đầu còn sững sờ, nhưng rồi đôi bàn tay nhỏ bé của cô vô thức luồn vào mái tóc ướt của anh, vụng về đáp lại nụ hôn ấy.
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên dường như biến mất, chỉ còn lại nhịp tim của hai người hòa làm một. Nụ hôn này không có tiền bạc, không có hợp đồng, không có sự diễn kịch cho ai xem. Nó chỉ có hai trái tim đang khao khát hơi ấm của nhau.
Lục Cẩn Niên tách khỏi môi cô một chút, hơi thở hổn hển phả vào môi cô:
Tô Nhược Vũ, nghe cho kỹ đây. Một tỷ đô để mua hai năm của em... tôi thấy mình lỗ rồi. Tôi muốn mua cả đời này của em, bằng tất cả những gì tôi có. Em có đồng ý không?
Nhược Vũ nhìn người đàn ông đang cúi đầu trước mình, người đàn ông vốn dĩ là ác ma trong mắt cả thế giới nhưng lại là vị thần bảo hộ của riêng cô. Cô bật khóc vì hạnh phúc, vùi mặt vào ngực anh:
Lục Cẩn Niên, anh là đồ đáng ghét nhất thế giới này...
Anh bật cười, vòng tay siết chặt cô hơn giữa màn mưa tầm tã. Đêm mưa định mệnh ấy, bản hợp đồng hôn nhân lạnh lẽo đã hoàn toàn bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của tình yêu thực sự.