MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Chân Ái Của Lục Tổng.Chương 12: GẶP LẠI "CRUSH" THỜI THANH XUÂN CỦA NHƯỢC VŨ

Em Là Chân Ái Của Lục Tổng.

Chương 12: GẶP LẠI "CRUSH" THỜI THANH XUÂN CỦA NHƯỢC VŨ

840 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm mưa ngọt ngào ấy, bầu không khí giữa Lục Cẩn Niên và Nhược Vũ trở nên lạ lùng. Không còn sự xa cách của bản hợp đồng, nhưng mỗi khi chạm mắt, Nhược Vũ lại thấy tim mình đập như trống hội, còn Lục Cẩn Niên thì luôn nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình đến mức khiến cô muốn tan chảy.

Tuy nhiên, sự yên bình đó bị phá vỡ vào một buổi chiều khi Nhược Vũ tham dự buổi họp mặt cựu sinh viên ngành mỹ thuật.

Nhược Vũ! – Một giọng nói ấm áp, đầy sự ngạc nhiên vang lên từ phía sau.

Nhược Vũ quay đầu lại, hơi khựng người:

Đặng Minh? Anh... anh về nước từ bao giờ vậy?

Đặng Minh chính là đàn anh khóa trên, cũng là người mà Nhược Vũ từng thầm mến suốt những năm tháng đại học. Anh ta thanh tú, nhẹ nhàng, là mẫu "nam thần thanh xuân" điển hình. Trong lúc Tô gia gặp biến cố, Đặng Minh đang tu nghiệp ở nước ngoài nên không hay biết gì.

Anh vừa về hôm qua. Nghe nói gia đình em gặp chuyện, anh đã rất lo. – Đặng Minh tiến lại gần, bàn tay định đặt lên vai Nhược Vũ theo thói quen cũ – Nhược Vũ, thực ra bấy lâu nay ở nước ngoài, anh luôn nhớ về em...

Đúng lúc đôi bàn tay của Đặng Minh sắp chạm vào vai Nhược Vũ, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột ập đến. Một bàn tay to lớn, gân guốc thò ra, bóp chặt lấy cổ tay Đặng Minh giữa không trung.

Người đàn ông này là ai? – Giọng nói trầm thấp, đầy tính đe dọa vang lên ngay bên tai Nhược Vũ.

Lục Cẩn Niên xuất hiện từ bao giờ, gương mặt anh lạnh như băng, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào Đặng Minh như muốn băm vằn đối phương. Anh không đợi Nhược Vũ trả lời, trực tiếp kéo cô vào sát lồng ngực mình, tay vòng qua eo cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy hơi đau.

Lục... Lục Tổng? – Đặng Minh run rẩy, nhận ra người đàn ông quyền lực nhất thành phố S.

Lục Cẩn Niên nhếch môi, nụ cười không chút ấm áp:

Có vẻ như anh Đặng đây rất thích quan tâm đến vợ của người khác?

Vợ... vợ sao? – Đặng Minh sững sờ nhìn Nhược Vũ.

Nhược Vũ lúng túng định giải thích, nhưng Lục Cẩn Niên đã cúi xuống, hôn phớt lên vành tai cô một cách đầy khiêu khích, rồi nói với Đặng Minh nhưng ánh mắt lại nhìn Nhược Vũ:

Nhược Vũ chưa nói với anh sao? Chúng tôi đã kết hôn. Và tôi vốn là người rất hẹp hòi, không thích bất kỳ người đàn ông nào chạm vào, thậm chí là nhìn vào người phụ nữ của tôi quá ba giây.

Nói đoạn, Lục Cẩn Niên quay sang nhìn trợ lý đi cùng, ra lệnh lạnh lùng:

Điều tra xem Đặng gia đang làm dự án gì. Nếu họ có ý định ở lại thành phố S phát triển, thì nói với họ là Lục Thị không hoan nghênh.

Lục Cẩn Niên! Anh đừng quá đáng như vậy! – Nhược Vũ nhỏ giọng can ngăn, cô không muốn vì mình mà Đặng Minh bị liên lụy.

Nhưng lời can ngăn này của cô lại giống như thêm dầu vào lửa. Ánh mắt Lục Cẩn Niên tối sầm lại, anh không nói thêm lời nào, trực tiếp bế bổng Nhược Vũ lên, hiên ngang đi ra khỏi buổi tiệc trước hàng trăm ánh mắt kinh ngạc.

Trên xe, không khí đông đặc đến mức nghẹt thở. Lục Cẩn Niên ngồi im lặng, đôi tay đặt trên đầu gối siết chặt lại. Nhược Vũ biết "con quái vật" ghen tuông trong anh đã thức tỉnh.

Anh ấy chỉ là bạn cũ... – Nhược Vũ lí nhí.

Lục Cẩn Niên đột ngột xoay người, ép cô vào vách xe sang trọng. Anh nhìn cô bằng đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở hổn hển:

Bạn cũ? Ánh mắt hắn ta nhìn em là bạn cũ sao? Nhược Vũ, em có biết tôi đã phải kiềm chế thế nào để không bẻ gãy tay hắn ngay lúc đó không?

Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào xương quai xanh của cô, để lại một vết đỏ sẫm như một dấu ấn đánh dấu chủ quyền:

Đừng để tôi thấy em nhìn người đàn ông khác bằng ánh mắt đó một lần nào nữa. Nếu không, tôi không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì tàn độc với họ đâu. Em là của tôi, từ sợi tóc đến tâm hồn, chỉ được phép thuộc về một mình Lục Cẩn Niên này!

Đêm đó, Lục Tổng không để Nhược Vũ ngủ sớm. Anh dùng những nụ hôn và sự chiếm hữu mãnh liệt nhất để xóa sạch hình bóng của người đàn ông khác trong tâm trí cô. Hóa ra, khi một vị tổng tài lạnh lùng biết ghen, nó còn đáng sợ và nóng bỏng hơn bất kỳ cơn bão nào.