773 từ · ~4 phút đọc
Sáng hôm sau, Nhược Vũ còn chưa kịp tỉnh hẳn cơn ngái ngủ thì đã bị Lục Cẩn Niên nhấc bổng ra khỏi giường.
Anh làm gì vậy? Hôm nay tôi có hẹn tới phòng tranh mà... – Nhược Vũ dụi mắt, giọng ngái ngủ vô cùng đáng yêu.
Lục Cẩn Niên không đáp, anh thản nhiên giúp cô chọn một bộ váy kín cổng cao tường nhất trong tủ đồ, sau đó lạnh lùng phán một câu:
Hủy hết đi. Từ hôm nay, nơi duy nhất em được đến là văn phòng của tôi.
Nhược Vũ chưa kịp phản kháng đã thấy mình ngồi gọn trên chiếc Maybach quen thuộc. Suốt quãng đường đến tập đoàn Lục Thị, Lục Cẩn Niên nắm chặt tay cô không buông, mặt anh tối sầm như thể cả thế giới này đang mắc nợ anh mười tỷ đô vậy.
Khi cả hai cùng bước vào sảnh tập đoàn, hàng trăm nhân viên sững sờ. Vị tổng tài vốn nổi tiếng mắc chứng sạch sẽ, không cho phép ai đến gần trong phạm vi một mét, lúc này lại đang ôm chặt eo một cô gái, ánh mắt sắc lẹm quét qua bất kỳ nam nhân viên nào vô tình nhìn về hướng Nhược Vũ.
Nhìn thêm một cái nữa, ngày mai đi thu dọn đồ đạc. – Lục Cẩn Niên ném lại một câu lạnh lùng với anh chàng bảo vệ tội nghiệp đang đứng ngẩn ngơ.
Vào đến phòng làm việc, Lục Cẩn Niên chỉ tay vào chiếc sofa da mềm mại ngay đối diện bàn làm việc của mình:
Ngồi đó. Trong tầm mắt của tôi.
Nhược Vũ dở khóc dở cười:
Lục Cẩn Niên, anh không thấy mình quá đáng sao? Anh Đặng chỉ là đàn anh khóa trên...
"Xoảng!" – Chiếc bút máy đắt tiền trong tay Lục Cẩn Niên bị anh đặt mạnh xuống bàn. Anh đứng dậy, sải bước tới trước mặt cô, chống hai tay lên sofa, ép cô vào giữa:
Lại là Đặng Minh? Nhược Vũ, em gọi tên hắn ta trước mặt chồng mình tận hai lần trong mười phút?
Tôi chỉ muốn giải thích... – Nhược Vũ bối rối.
Không cần giải thích. – Ánh mắt Lục Cẩn Niên hiện lên sự ghen tuông điên cuồng – Em có biết cả đêm qua tôi không ngủ được vì cứ nghĩ đến việc em từng thầm mến hắn không? Chỉ cần nghĩ đến việc em từng nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng đó, tôi chỉ muốn san bằng cả cái Đặng gia kia!
Đúng lúc đó, trợ lý gõ cửa mang tài liệu vào. Anh ta vô tình nhìn Nhược Vũ và mỉm cười chào hỏi. Lục Cẩn Niên lập tức gầm lên:
Cậu cười cái gì? Tài liệu để đó rồi ra ngoài ngay! Từ nay về sau, tất cả trợ lý nam không được phép vào phòng này khi tôi chưa cho phép!
Nhìn dáng vẻ "hũ giấm chua" di động của anh, Nhược Vũ bỗng thấy anh không còn đáng sợ nữa mà có chút... trẻ con. Cô bất ngờ vươn tay, kéo cà vạt của anh xuống, khiến anh phải cúi thấp hơn nữa.
Lục Tổng, anh đang ghen đến phát điên rồi đúng không? – Cô tinh nghịch hỏi.
Lục Cẩn Niên khựng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào làn môi hồng nhuận của cô. Anh không phủ nhận, trái lại còn nghiến răng thừa nhận:
Đúng, tôi ghen. Tôi ghen đến mức muốn nhốt em vào một nơi mà chỉ mình tôi thấy được. Vậy nên, em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, đừng có thử thách lòng kiên nhẫn của một kẻ điên tình như tôi.
Anh cúi xuống, không phải một nụ hôn nồng cháy mà là một cái cắn nhẹ lên vành tai cô như một sự trừng phạt:
Hôm nay em không được đi đâu hết. Buổi trưa tôi sẽ bón cho em ăn, buổi chiều em phải ngủ trong phòng nghỉ của tôi. Nếu em dám lén lút nhắn tin cho "đàn anh khóa trên" của em, tôi sẽ khiến hắn biến mất khỏi thành phố S này vĩnh viễn.
Cả ngày hôm đó, các cấp quản lý của Lục Thị đều phải trải qua một buổi họp kinh hoàng nhất lịch sử. Tổng tài của họ cứ năm phút lại liếc nhìn về phía cô gái đang ngồi vẽ tranh ở góc phòng, ánh mắt lúc thì dịu dàng như nước, lúc lại bừng bừng lửa ghen khi thấy cô mỉm cười với điện thoại.
Hóa ra, đỉnh cao của sự sủng ái chính là: "Em là cả thế giới của tôi, và tôi sẽ không chia sẻ thế giới đó cho bất kỳ ai."