MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Chân Ái Của Lục Tổng.Chương 14: SỰ TRỪNG PHẠT NGỌT NGÀO TRÊN XE

Em Là Chân Ái Của Lục Tổng.

Chương 14: SỰ TRỪNG PHẠT NGỌT NGÀO TRÊN XE

898 từ · ~5 phút đọc

Chiếc Maybach lướt êm ru trên con đường cao tốc dẫn về vùng ngoại ô, nhưng không gian bên trong xe lại căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm bùng nổ tất cả.

Lục Cẩn Niên ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi mắt nhắm hờ nhưng đôi lông mày nhíu chặt lại cho thấy tâm trạng anh đang cực kỳ tệ. Nhược Vũ ngồi bên cạnh, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình lại hết mức có thể.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại của Nhược Vũ đặt trên đùi bỗng sáng lên. Một thông báo tin nhắn từ Wechat hiện rõ mồn một: "Nhược Vũ, tối nay anh ở quán cũ chờ em đến 9 giờ. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng về việc của Lục Cẩn Niên." — Người gửi: Đặng Minh.

Không gian trong xe đột ngột hạ xuống âm độ.

Lục Cẩn Niên mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm của anh rơi thẳng vào dòng chữ trên màn hình. Nhược Vũ hốt hoảng định giấu điện thoại đi nhưng đã muộn. Một bàn tay to lớn, gân guốc đã nhanh hơn một bước, giật lấy chiếc điện thoại rồi ném thẳng xuống sàn xe.

Lục Cẩn Niên! Anh làm gì vậy? — Nhược Vũ thảng thốt.

Làm gì sao? — Lục Cẩn Niên cười lạnh, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ. Anh đột ngột rướn người tới, ép cô vào cánh cửa xe, đôi tay khóa chặt lấy hai cổ tay cô đặt phía sau đầu — Tô Nhược Vũ, tôi đã giam lỏng em cả ngày ở văn phòng, vậy mà em vẫn có thể lén lút liên lạc với hắn ta? Em coi lời nói của tôi là gió thoảng bên tai sao?

Không phải... tôi không có nhắn lại... — Nhược Vũ run rẩy giải thích, hơi thở nóng hổi của anh phả sát vào mặt khiến cô choáng váng.

"Nói chuyện rõ ràng về tôi"? Hắn ta lấy tư cách gì? — Ánh mắt Lục Cẩn Niên đỏ ngầu vì ghen tuông — Có vẻ như tôi đối xử với em quá dịu dàng nên em quên mất mình đang thuộc về ai rồi đúng không?

Nói đoạn, anh ra lệnh cho tài xế phía trước:

Hạ tấm chắn ngăn cách lên. Chạy chậm lại, đi đường vòng dài nhất về nhà.

Tấm chắn đen từ từ kéo lên, biến khoang sau của chiếc xe thành một không gian hoàn toàn riêng tư. Nhược Vũ cảm thấy tim mình đập loạn nhịp khi nhìn thấy vẻ mặt của Lục Cẩn Niên lúc này — anh không còn là một quý ông lịch lãm, mà là một con thú dữ đã bị chạm vào vảy ngược.

Lục Cẩn Niên cúi xuống, nụ hôn của anh không còn sự dịu dàng như đêm mưa, mà mang đầy tính xâm lược và trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi cô, ép cô phải mở miệng để anh chiếm lấy mọi hơi thở. Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, ép cô phải đối diện với sự cuồng nhiệt của mình.

Ưm... Lục Tổng... đừng mà... — Nhược Vũ yếu ớt phản kháng, nhưng đôi tay cô lại bị anh siết chặt hơn.

Gọi tên tôi! — Anh gầm nhẹ giữa nụ hôn — Nói cho tôi biết, ai là chồng em? Ai là người sở hữu em?

Là anh... Lục Cẩn Niên... là anh... — Nhược Vũ bật khóc vì sự kích thích quá lớn, hơi thở cô dồn dập hòa cùng nhịp tim hỗn loạn của anh.

Nghe thấy tên mình thốt ra từ đôi môi hồng nhuận kia, ngọn lửa ghen tuông trong lòng Lục Cẩn Niên bỗng biến thành một ngọn lửa tình ái mãnh liệt hơn. Anh buông tay cô ra, nhưng lại bắt đầu để lại những vết hằn đỏ sẫm trên cổ và xương quai xanh của cô — những "dấu ấn" mà dù có mặc áo cao cổ cũng khó lòng che giấu hết.

Nhớ cho kỹ cảm giác này. — Lục Cẩn Niên thì thầm bên tai cô, giọng nói khàn đặc và đầy sự quyến rũ chết người — Mỗi khi em định nhìn người đàn ông khác, hãy nhớ lại xem trên chiếc xe này, em đã thuộc về ai.

Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang thở dốc trong lòng mình, chiếc váy voan đã xộc xệch, đôi mắt ngấn lệ đầy vẻ quyến rũ. Cơn giận của anh tan biến, thay vào đó là một sự xót xa và yêu chiều khôn tả. Anh kéo cô lại, để cô ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm chặt cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Nhược Vũ, đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh thêm một lần nào nữa. Anh sẽ phát điên mất.

Nhược Vũ gục đầu vào vai anh, nức nỡ:

Anh là đồ bá đạo... đồ độc đoán...

Lục Cẩn Niên hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô, khẽ cười:

Phải, tôi chỉ bá đạo với một mình em. Vì em là mạng sống của tôi.

Chiếc xe vẫn lặng lẽ lăn bánh dưới ánh đèn đường vàng vọt của thành phố. Trong không gian chật hẹp ấy, không còn sự ngăn cách của bản hợp đồng tỷ đô, chỉ có hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau qua một sự "trừng phạt" ngọt ngào đến nghẹt thở.