MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Chân Ái Của Lục Tổng.Chương 2: LẦN ĐẦU BƯỚC CHÂN VÀO BIỆT THỰ LỤC GIA

Em Là Chân Ái Của Lục Tổng.

Chương 2: LẦN ĐẦU BƯỚC CHÂN VÀO BIỆT THỰ LỤC GIA

886 từ · ~5 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng lướt đi trong màn đêm, cuối cùng dừng lại trước một cánh cổng sắt chạm khắc hoa văn cổ điển uy nghiêm. Phía sau cánh cổng là cả một khoảng không gian rộng lớn, biệt thự Lục gia hiện ra như một tòa lâu đài tách biệt với sự ồn ào của thành phố S.

Tô Nhược Vũ ngồi ở ghế sau, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Bên cạnh cô, Lục Cẩn Niên vẫn giữ phong thái ung dung, anh đang tập trung xem tài liệu trên máy tính bảng, ánh sáng xanh hắt lên góc nghiêng hoàn hảo nhưng lạnh lùng.

Xuống xe. – Anh lạnh nhạt ra lệnh khi tài xế mở cửa.

Nhược Vũ bước xuống, gió đêm se lạnh khiến cô khẽ rùng mình. Ngay lập tức, một chiếc áo khoác vest dày, mang theo hơi ấm và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc phủ lên vai cô. Cô ngước mắt lên, chỉ thấy tấm lưng cao lớn của Lục Cẩn Niên đã đi trước vài bước.

"Anh ta... đang quan tâm mình sao?" – Nhược Vũ thầm nghĩ, rồi nhanh chóng gạt đi. Chắc chỉ là anh ta không muốn "món đồ" mình vừa mua về bị hỏng mà thôi.

Bên trong biệt thự, hai hàng người hầu đã đứng sẵn, cúi đầu cung kính:

Chào mừng Đại thiếu gia, chào mừng Thiếu phu nhân trở về!

Tiếng chào đồng thanh khiến Nhược Vũ giật mình, suýt chút nữa thì ngã. Một bàn tay rắn chắc đột ngột vòng qua eo cô, siết chặt, giữ cho cô đứng vững. Lục Cẩn Niên cúi sát, giọng nói trầm thấp vang lên đỉnh đầu:

Đã là người của Lục Cẩn Niên, đi đứng cho vững vào. Đừng làm mất mặt tôi.

Nhược Vũ đỏ mặt, lý nhí đáp:

Tôi biết rồi.

Lục Cẩn Niên dẫn cô lên lầu hai, dừng trước một căn phòng rộng lớn. Vừa mở cửa, Nhược Vũ đã sững sờ. Căn phòng được trang trí theo tông màu trắng và kem nhã nhặn, hoàn toàn khác với phong cách tối giản, đen xám của phần còn lại trong ngôi nhà. Trên giường là những bộ váy áo hàng hiệu mới nhất, kệ trang điểm đầy ắp những dòng mỹ phẩm đắt đỏ mà trước đây cô chỉ dám nhìn qua tủ kính.

Đây là... phòng của tôi sao? – Cô ngạc nhiên hỏi.

Là phòng của chúng ta. – Lục Cẩn Niên tháo cà vạt, ném sang một bên, động tác vừa phóng khoáng vừa nam tính – Đã là vợ chồng hợp đồng, cũng phải diễn cho giống. Người của Lục gia không dễ qua mặt đâu.

Nhìn chiếc giường đôi rộng lớn, tim Nhược Vũ đập liên hồi. Anh dường như đọc được suy nghĩ của cô, nhếch môi đầy ẩn ý:

Yên tâm, tôi không có thói quen cưỡng ép phụ nữ. Trừ khi... em tự nguyện.

Nói rồi, anh bước vào phòng tắm, để lại cô đứng giữa căn phòng xa hoa nhưng đầy áp lực.

Một lát sau, quản gia gõ cửa, mang vào một khay cháo tổ yến còn bốc khói nghi ngút:

Thiếu phu nhân, Đại thiếu gia dặn tôi chuẩn bị cái này cho người. Anh ấy nói tối nay người chưa ăn gì ở bữa tiệc, sợ người đau dạ dày.

Nhược Vũ nhìn bát cháo, sống mũi bỗng cay xè. Giữa những lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của người đàn ông kia, dường như luôn ẩn chứa một sự chăm sóc âm thầm mà chính anh cũng không muốn thừa nhận.

Cô ngồi xuống cạnh cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối mịt. Bản hợp đồng hai năm này, hóa ra không chỉ có tiền tài và danh vọng, mà còn có cả những rung động không nên có đang len lỏi vào trái tim cô.

Phòng tắm ngưng tiếng nước, Lục Cẩn Niên bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước còn đọng lại trên cơ bắp săn chắc. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang ngồi co rúm bên cửa sổ, ánh mắt tối sầm lại.

Lại đây. – Anh ra lệnh.

Nhược Vũ run rẩy tiến lại gần. Anh đưa cho cô một hộp thuốc mỡ:

Bôi vào cổ chân đi. Lúc nãy ở bữa tiệc bị giày cao gót cứa vào đúng không?

Nhược Vũ ngẩn người. Cô thậm chí còn chưa cảm thấy đau, vậy mà anh đã nhận ra từ lúc nào?

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Lục Cẩn Niên ngồi xuống ghế sofa, kéo chân cô đặt lên đùi mình trước sự kinh ngạc của cô. Anh tự tay mở nắp hộp thuốc, ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào làn da trắng ngần của cô.

Cảm giác ấm nóng lan tỏa, Nhược Vũ thấy mặt mình nóng bừng. Đây chính là khởi đầu của sự "cưng chiều" mà người ta vẫn nói sao? Một người đàn ông đứng trên vạn người, lại đang cúi đầu bôi thuốc cho một cô gái tay trắng như cô.

Lục Tổng... để tôi tự làm.

Ngồi yên. – Anh gằn giọng, nhưng động tác tay lại vô cùng dịu dàng.

Đêm đầu tiên ở Lục gia, không có sự thô bạo như cô tưởng tượng, chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn nhịp và mùi hương của một người đàn ông khiến cô bắt đầu thấy "nghiện".