MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Chân Ái Của Lục Tổng.Chương 3: SỰ LẠNH LÙNG CỦA LỤC TỔNG VÀ QUY TẮC NGẦM

Em Là Chân Ái Của Lục Tổng.

Chương 3: SỰ LẠNH LÙNG CỦA LỤC TỔNG VÀ QUY TẮC NGẦM

847 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai lọt qua khe rèm lụa dày, rọi thẳng vào gương mặt thanh tú của Tô Nhược Vũ. Cô giật mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên là sự trống trải bên cạnh. Vị trí của Lục Cẩn Niên đã lạnh ngắt từ bao giờ, chỉ còn lại mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng trên gối đầu.

Nhược Vũ bước xuống lầu, tâm trạng vẫn còn chút lo âu về thân phận mới. Tại bàn ăn dài bằng gỗ cẩm lai, Lục Cẩn Niên đã ngồi đó, trên tay là tờ báo tài chính, bộ vest phẳng phiu không một hạt bụi. Anh không ngước mắt nhìn cô, chỉ lạnh lùng thốt ra một câu:

Muộn năm phút. Ở Lục gia, đúng giờ là quy tắc đầu tiên.

Nhược Vũ lúng túng ngồi xuống đối diện anh, giọng nhỏ như muỗi kêu:

Tôi xin lỗi, tối qua... tôi hơi khó ngủ.

Lục Cẩn Niên hạ tờ báo xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào cô. Anh đẩy một tờ giấy về phía cô, bên trên là những dòng chữ in rõ ràng.

Đây là quy tắc chung sống. Đọc kỹ và ghi nhớ.

Nhược Vũ cầm lên xem, môi cô khẽ run khi đọc những điều khoản "lạ lùng":

Không được mất dấu: Luôn phải bắt máy điện thoại của anh trong vòng 3 hồi chuông.

Không được tiếp xúc thân mật với người khác giới: Bất kể là ai, khoảng cách tối thiểu là một mét.

Phải tham gia mọi bữa tiệc cùng anh: Với tư cách là Lục phu nhân.

Tuyệt đối không được nói lời "Cảm ơn" hay "Xin lỗi" với chồng mình: Vì điều đó chứng tỏ chúng ta vẫn là người dưng.

Nhược Vũ ngẩng đầu, ngơ ngác hỏi:

Điều thứ tư... tại sao lại như vậy?

Lục Cẩn Niên nhấp một ngụm cà phê đen không đường, gương mặt không chút cảm xúc:

Em là vợ tôi, dùng tiền của tôi, hưởng sự bảo vệ của tôi là điều hiển nhiên. Những lời khách sáo đó chỉ dành cho kẻ ngoài cuộc.

Nói xong, anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác từ tay quản gia. Trước khi rời đi, anh đột ngột dừng lại bên cạnh cô, cúi người xuống sát mặt cô đến mức cô có thể thấy được hàng mi dài của anh.

Còn một quy tắc ngầm quan trọng nhất: Ở trước mặt người nhà họ Lục hoặc truyền thông, em phải tỏ ra chúng ta rất yêu nhau. Nếu để lộ sơ hở, khoản nợ của Tô gia... tôi sẽ cân nhắc lại.

Nhược Vũ run rẩy gật đầu. Sự lạnh lùng của anh như một bức tường băng, nhưng lạ thay, nó lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Buổi chiều, Nhược Vũ nhận được một cuộc gọi từ bạn thân, rủ cô đi uống cà phê để tâm sự về việc Tô gia đột ngột thoát khỏi cảnh phá sản. Vừa định bước ra khỏi cửa, cô đã bị quản gia ngăn lại:

Thiếu phu nhân, Đại thiếu gia dặn nếu người muốn ra ngoài, phải dùng xe của gia đình và có vệ sĩ đi cùng.

Nhược Vũ hơi khó chịu:

Tôi chỉ đi gặp bạn một chút thôi, không cần phô trương vậy đâu.

Nhưng khi bước ra cổng, một chiếc Maybach sang trọng đã chờ sẵn cùng bốn vệ sĩ cao lớn. Tại quán cà phê, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Nhược Vũ cảm thấy như mình đang bị "giam lỏng" trong sự xa hoa.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Là Lục Cẩn Niên.

Vòng một mét xung quanh em đang có đàn ông. – Giọng anh trầm đặc qua điện thoại, mang theo sự đe dọa.

Nhược Vũ hốt hoảng nhìn quanh, hóa ra có một anh chàng phục vụ đang đứng chờ lấy order. Cô vội vàng đứng bật dậy, giữ khoảng cách đúng một mét như quy tắc.

Lục Tổng... sao anh biết?

Camera của quán cà phê thuộc sở hữu của tập đoàn Lục Thị. – Anh trả lời thản nhiên – Nhớ kỹ quy tắc của tôi. Một sợi tóc của em cũng thuộc về tôi, đừng để kẻ khác chạm vào.

Cúp máy, trái tim Nhược Vũ đập liên hồi. Sự lạnh lùng của anh dường như không phải là ghét bỏ, mà là một sự chiếm hữu đến cực đoan. Anh dùng quyền lực để bao vây cô, dùng quy tắc để buộc cô vào cuộc sống của anh.

Tối hôm đó, khi Lục Cẩn Niên trở về, trên tay anh cầm một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh ném nó vào lòng cô:

Đeo vào. Sáng mai chúng ta về Tô gia gặp cha em. Phải để ông ấy thấy, tôi "sủng" em đến mức nào.

Bên trong hộp là một chiếc nhẫn kim cương hồng cực hiếm, giá trị có lẽ bằng cả một tòa nhà. Nhược Vũ sững sờ, đây là sự trừng phạt hay là sự nuông chiều?

Cô nhìn bóng lưng anh đi vào phòng làm việc, thầm nghĩ: Người đàn ông này, rốt cuộc trái tim anh được làm bằng băng hay bằng lửa?