795 từ · ~4 phút đọc
Đêm qua Nhược Vũ thức rất khuya để xem lại các sổ sách của Tô gia, vì vậy khi tiếng chuông báo thức vang lên lúc 6 giờ sáng, cô cảm thấy đầu óc váng vất. Nghĩ đến "quy tắc đúng giờ" của Lục Cẩn Niên, cô hốt hoảng bật dậy, vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống lầu.
Thế nhưng, trái với không khí trang nghiêm thường ngày, phòng ăn hôm nay im ắng lạ thường. Không thấy bóng dáng Lục Cẩn Niên ngồi đọc báo, cũng không thấy dàn người hầu đứng nghiêm chỉnh.
Nhược Vũ rón rén đi về phía bếp, nơi phát ra những tiếng "xèo xèo" của chảo nóng và mùi thơm ngào ngạt của bơ tỏi. Cô sững người khi thấy một bóng dáng cao lớn, vận chiếc áo sơ mi trắng đã xắn tay áo lên quá khuỷu, đang đứng trước bếp lò.
Lục Cẩn Niên – người đàn ông nắm giữ mệnh mạch kinh tế của cả thành phố, lúc này đang vụng về lật một miếng trứng ốp la.
Anh... anh đang làm gì vậy? – Nhược Vũ lắp bắp hỏi.
Lục Cẩn Niên không quay đầu lại, giọng nói vẫn mang vẻ lãnh đạm như cũ:
Quản gia xin nghỉ phép đột xuất, người làm chưa tới kịp. Tôi không muốn ăn đồ người lạ nấu, nên tự làm. Tiện tay làm luôn phần cho em.
Nhược Vũ tiến lại gần, nhìn đống "chiến trường" trên bàn bếp: vỏ trứng vỡ vụn, vài lát bánh mì cháy đen nằm trong thùng rác. Rõ ràng, vị Tổng tài này chưa từng chạm tay vào việc bếp núc.
Để tôi giúp anh. – Cô nhẹ nhàng cầm lấy chiếc xẻng nấu ăn từ tay anh.
Lục Cẩn Niên khựng lại, không phản đối, chỉ lùi sang một bên khoanh tay đứng nhìn. Nhược Vũ nhanh nhẹn xử lý phần thịt xông khói, áp chảo lại bánh mì và pha hai tách cà phê thơm lừng. Chỉ trong mười phút, một bữa sáng hoàn hảo đã được dọn ra.
Ngồi tại bàn ăn nhỏ trong bếp thay vì chiếc bàn dài lạnh lẽo ngoài kia, Nhược Vũ cảm thấy bầu không khí thoải mái hơn nhiều. Cô lén quan sát anh, thấy anh ăn rất ngon lành dù gương mặt vẫn không lộ chút cảm xúc nào.
Ngon không? – Cô thầm thì.
Lục Cẩn Niên đặt nĩa xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt thâm trầm ấy dường như bớt đi vài phần sắc lạnh:
Tạm được. Ít nhất là không cháy đen như đống kia.
Nhược Vũ khẽ mỉm cười. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh có chút "người" hơn, không giống như một cỗ máy kiếm tiền lạnh lẽo. Cô bỗng chú ý đến ngón tay trỏ của anh có một vết đỏ nhỏ, chắc là do dầu bắn trúng lúc nãy.
Không suy nghĩ nhiều, cô đứng dậy lấy một viên đá lạnh trong tủ lạnh, bọc vào khăn giấy rồi nắm lấy tay anh, áp nhẹ lên vết bỏng.
Lục Cẩn Niên sững người. Cả cơ thể anh cứng đờ trước sự tiếp xúc đột ngột này. Làn da cô mềm mại và mát lạnh, khiến trái tim anh lệch đi một nhịp.
Tôi nói rồi, không cần xin lỗi hay cảm ơn... nhưng tôi chưa nói là em có quyền chạm vào tôi khi chưa được phép. – Tuy lời nói mang tính đe dọa, nhưng anh không hề rút tay về.
Đây là chữa bệnh, không phải chạm vào tùy tiện. – Nhược Vũ bướng bỉnh đáp lại, ánh mắt cô đầy vẻ quan tâm chân thành – Lục Tổng, thực ra anh không đáng sợ như anh vẫn cố tỏ ra đâu.
Lục Cẩn Niên hừ lạnh một tiếng, rút tay lại, đứng dậy lấy áo khoác:
Đừng tự mãn. Tôi chỉ không muốn vợ của mình trông thấy chồng mình có vết sẹo trên tay, người ngoài lại cười tôi không biết chăm sóc bản thân.
Trước khi bước ra khỏi cửa, anh ném lên bàn một chiếc thẻ tín dụng màu đen quyền lực (Black Card):
Hôm nay đi mua sắm đi. Bộ váy em đang mặc... trông nghèo nàn quá. Đừng để cha em thấy tôi ngược đãi em.
Nhìn chiếc thẻ đen lấp lánh và bóng lưng rời đi của anh, Nhược Vũ không thấy giận vì lời chê bai, mà ngược lại, tim cô đập rộn ràng. Anh nói "cha em thấy", nghĩa là anh vẫn ghi nhớ việc hôm nay sẽ đưa cô về nhà ngoại.
Hóa ra, sự "lạnh lùng" của anh chính là một lớp vỏ bọc cho sự chu đáo đến vụng về. Nhược Vũ cầm chiếc thẻ lên, khóe môi vô thức vẽ nên một đường cong ngọt ngào.
"Lục Cẩn Niên, anh rốt cuộc là người như thế nào?"