829 từ · ~5 phút đọc
Cầm chiếc thẻ đen quyền lực trong tay, Nhược Vũ bước vào trung tâm thương mại xa hoa nhất thành phố S. Cô không định mua sắm gì nhiều, nhưng lời dặn của Lục Cẩn Niên lúc sáng cứ quanh quẩn trong đầu: "Đừng để cha em thấy tôi ngược đãi em."
Cô dừng chân trước một cửa hàng thời trang cao cấp. Vừa định chạm vào một chiếc váy lụa trắng, một giọng nói chanh chua vang lên phía sau:
Ồ, đây chẳng phải là đại tiểu thư Tô gia sao? Nghe nói Tô gia phá sản rồi mà, sao cô vẫn còn tâm trạng đi dạo ở đây? Hay là định vào đây... nhìn cho đỡ thèm?
Nhược Vũ quay lại, là Lâm tiểu thư – kẻ vốn luôn đố kỵ với cô từ thời đại học. Đi cùng cô ta là mấy cô nàng tiểu thư khác, tất cả đều nhìn Nhược Vũ bằng ánh mắt khinh miệt.
Tôi chỉ đi xem thôi. – Nhược Vũ bình thản đáp, định bỏ đi.
Lâm tiểu thư bước tới chặn đường, cười khẩy nhìn bộ đồ giản dị trên người Nhược Vũ:
Nhân viên đâu? Các người không biết lọc khách à? Để hạng người nghèo túng này vào chỉ làm bẩn váy áo ở đây thôi. Cô ta lấy đâu ra tiền mà mua, có khi định vào đây để trộm đồ cũng nên!
Đúng lúc đó, điện thoại của Nhược Vũ rung lên. Là tin nhắn từ Lục Cẩn Niên: "Sao chưa thấy thông báo trừ tiền? Em định để chiếc thẻ đó làm cảnh à?"
Nhược Vũ còn chưa kịp trả lời thì một cuộc gọi trực tiếp gọi tới. Cô nhấn nghe, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của anh vang lên, nhưng âm lượng đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy:
Tô Nhược Vũ, tôi cho em một tiếng. Nếu trong một tiếng nữa mà em không tiêu hết mười tỷ trong thẻ đó, thì tối nay đừng có về gặp tôi. Lục gia không có người vợ tiết kiệm đến mức làm mất mặt chồng như vậy.
Cả đám tiểu thư đứng hình. Lâm tiểu thư mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
Giọng nói này... sao giống Lục Tổng vậy? Không thể nào, sao cô có thể quen biết anh ấy...
Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, cô nhìn thẳng vào Lâm tiểu thư, rồi đưa chiếc thẻ đen ra trước mặt nhân viên cửa hàng đang ngơ ngác:
Toàn bộ những bộ váy ở dãy này, size của tôi, gói lại hết cho tôi.
Cô... cô điên rồi sao? Chỗ này ít nhất cũng vài tỷ đó! – Lâm tiểu thư hét lên.
Nhược Vũ khẽ mỉm cười, vẻ đẹp thanh khiết nhưng đầy khí chất của người phụ nữ được "sủng" lộ rõ:
Chồng tôi nói, nếu tiêu không hết tiền, anh ấy sẽ giận. Tôi không muốn anh ấy không vui.
Ngay lập tức, quản lý cửa hàng chạy ra, cúi rạp người:
Lục phu nhân! Thật xin lỗi vì sự tiếp đón chậm trễ này. Chúng tôi sẽ lập tức làm thủ tục và gửi đồ về biệt thự cho người ngay lập tức!
Đám tiểu thư kia run cầm cập, cố gắng tìm cách lẻn đi nhưng đã muộn. Hai vệ sĩ áo đen của Lục gia vốn luôn âm thầm đi theo Nhược Vũ đã bước tới, chặn đường bọn họ.
Một chiếc xe Maybach quen thuộc dừng lại ngay cửa trung tâm thương mại. Lục Cẩn Niên bước xuống, sải bước dài tiến về phía Nhược Vũ. Anh không thèm liếc nhìn những kẻ khác, chỉ tiến tới nắm lấy tay cô, nhíu mày:
Sao tay lại lạnh thế này? Có kẻ nào làm phiền em sao?
Nhược Vũ khẽ lắc đầu, nhưng Lục Cẩn Niên đã liếc qua Lâm tiểu thư đang đứng run rẩy cạnh đó. Anh lạnh lùng nói với trợ lý đi cùng:
Gia đình cô ta có hợp tác với Lục Thị đúng không? Từ giờ phút này, cắt đứt toàn bộ. Thành phố S này, kẻ nào khiến vợ tôi không vui, kẻ đó không có chỗ đứng.
Lâm tiểu thư khuỵu xuống sàn, tuyệt vọng nhìn theo bóng dáng hai người rời đi.
Trên xe, Nhược Vũ nhìn đống biên lai dài dằng dặc, khẽ nói:
Lục Cẩn Niên... mười tỷ đó, thực ra tôi tiêu không hết.
Lục Cẩn Niên kéo cô vào lòng, một tay xoa nhẹ mái tóc cô, giọng nói đã dịu đi nhiều nhưng vẫn mang vẻ bá đạo:
Không hết thì để đó tiêu tiếp. Em nên tập làm quen với việc tiêu tiền của tôi đi. Từ giờ trở đi, nhiệm vụ của em là xinh đẹp và tiêu tiền, những việc còn lại... cứ để tôi lo.
Nhược Vũ tựa đầu vào ngực anh, nghe tiếng tim đập vững chãi của người đàn ông này, cô bỗng thấy cuộc hôn nhân hợp đồng này, dường như đang dần biến thành một giấc mơ ngọt ngào mà cô không bao giờ muốn tỉnh lại.