MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Chân Ái Của Lục Tổng.Chương 6: TÔ GIA GẶP KHÓ KHĂN, ANH ÂM THẦM RA TAY

Em Là Chân Ái Của Lục Tổng.

Chương 6: TÔ GIA GẶP KHÓ KHĂN, ANH ÂM THẦM RA TAY

835 từ · ~5 phút đọc

Sau màn mua sắm "chấn động" tại trung tâm thương mại, Lục Cẩn Niên trực tiếp đưa Nhược Vũ về Tô gia. Ngồi trên xe, Nhược Vũ không giấu nổi sự lo lắng. Dù nợ nần đã được thanh toán, nhưng cô biết công ty của cha mình – Tô Thị – hiện chỉ còn là một cái vỏ rỗng, danh tiếng đã bị hủy hoại sau cơn bão phá sản.

Lục Tổng, lát nữa gặp cha tôi... anh có thể đừng nhắc đến chuyện hợp đồng không? – Nhược Vũ nhỏ giọng khẩn cầu.

Lục Cẩn Niên đang lướt máy tính bảng, ngón tay khựng lại một nhịp. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm:

Trong mắt em, tôi là người thiếu tinh tế đến vậy sao?

Xe dừng trước cổng Tô gia. Nhược Vũ ngạc nhiên khi thấy không khí ở đây khác hẳn với vẻ đìu hiu mấy ngày trước. Các nhân viên cũ đang tấp nập ra vào, những chiếc xe tải chở thiết bị mới đang được dỡ xuống.

Vừa bước vào nhà, cha của Nhược Vũ – ông Tô – đã chạy ra đón với gương mặt rạng rỡ, khác hẳn vẻ tiều tụy khi nằm viện.

Nhược Vũ! Cẩn Niên! Hai đứa về rồi sao?

Ông Tô nắm chặt tay Lục Cẩn Niên, xúc động nói:

Cẩn Niên à, chú thực sự không biết cảm ơn con thế nào cho hết. Không chỉ trả nợ, con còn đầu tư vào dự án mới của Tô Thị, lại còn điều cả đội ngũ chuyên gia giỏi nhất đến giúp chú vực dậy công ty. Chú thực sự... thực sự không dám nhận nhiều thế này.

Nhược Vũ đứng chôn chân tại chỗ. Cô nhìn Lục Cẩn Niên với ánh mắt đầy kinh ngạc. Trong bản hợp đồng, anh chỉ hứa sẽ trả nợ, hoàn toàn không nhắc đến việc khôi phục Tô Thị.

Lục Cẩn Niên vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo Nhược Vũ, kéo cô sát vào lòng mình như một hành động đánh dấu chủ quyền:

Chú đừng khách sáo. Giờ chúng con đã là người một nhà. Nhược Vũ là vợ con, công ty của cha cô ấy cũng chính là việc của con. Con không muốn để vợ mình phải lo lắng vì bất cứ điều gì.

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm áp mà lâu lắm rồi Nhược Vũ mới cảm nhận được. Tuy nhiên, giữa bữa ăn, ông Tô vô tình nhắc đến việc một đối tác cũ vẫn đang gây khó dễ, không chịu trả lại các mặt bằng cửa hàng đã chiếm dụng của Tô Thị.

Nhược Vũ lo lắng nhìn Lục Cẩn Niên, nhưng anh chỉ im lặng gắp một miếng cá đã lọc sạch xương bỏ vào bát cô, thản nhiên nói:

Ăn đi. Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa.

Ngay lúc đó, điện thoại của ông Tô reo vang. Sau khi nghe máy, ông sửng sốt nhìn con rể:

Cẩn Niên... bên phía tập đoàn Vương Thị vừa gọi điện xin lỗi, họ nói sẽ trả lại toàn bộ mặt bằng và bồi thường gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng. Có phải con...?

Lục Cẩn Niên nhấp một ngụm trà, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực:

Những kẻ thích "giậu đổ bìm leo" thì nên được dạy cho một bài học. Con đã cho người thu mua lại 30% cổ phần của Vương Thị chiều nay. Nếu họ không biết điều, thì ngày mai Vương Thị sẽ không còn tồn tại trên bản đồ kinh tế thành phố S này nữa.

Nhược Vũ nhìn người đàn ông bên cạnh, trái tim cô run rẩy không thôi. Anh không hề nói với cô lời nào, nhưng sau lưng cô, anh đã dọn sạch mọi gai góc, dựng lại cho cô một vương quốc để cô mãi mãi là tiểu thư Tô gia cao quý, không ai có thể xem thường.

Tiễn khách ra về, khi chỉ còn hai người trong xe, Nhược Vũ nghẹn ngào:

Tại sao anh lại làm nhiều như vậy? Trong hợp đồng không có điều khoản này.

Lục Cẩn Niên nghiêng người, ép cô vào góc ghế da lót lụa mềm mại. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh, tạo nên những khoảng sáng tối đầy mê hoặc. Anh đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc vương trên má cô, thanh âm trầm thấp và mang chút khàn đặc:

Tô Nhược Vũ, tôi đã nói rồi. Một sợi tóc của em cũng thuộc về tôi. Nếu em phải buồn phiền vì những kẻ đó, tức là tôi đang tự làm hại tài sản của chính mình. Em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, cả thế giới này... tôi sẽ mang đến đặt dưới chân em.

Nhược Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh. Cô biết mình đã lún quá sâu vào bản hợp đồng này, hay nói đúng hơn, cô đã bắt đầu nghiện sự nuông chiều đáng sợ của người đàn ông này mất rồi.