Trong căn phòng tối mịt chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc kính lúp đặt trên bàn, Trần Gia Bách đang nín thở. Đôi tay anh, vốn luôn được bọc kín trong lớp găng tay da thuộc mỏng, khẽ chạm vào một chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ từ thời Pháp thuộc.
Vừa chạm vào, một luồng âm thanh hỗn loạn như sóng thần ập thẳng vào đại não anh.
“Tích tắc... nó đang lừa mình... nó giấu lá thư sau bức vách... lạnh quá, mùa đông năm 1945 thật lạnh...”
Gia Bách nghiến răng, mồ hôi rịn ra trên trán. Anh vội vã rụt tay lại như vừa chạm vào lửa nóng. Thế giới xung quanh lại trở về với vẻ tĩnh lặng giả tạo của đêm khuya. Đối với người khác, đồ vật là vật chết. Nhưng đối với Trần Gia Bách, chúng là những kẻ đưa chuyện ồn ào nhất hành tinh. Chúng không biết giữ bí mật, chúng lưu giữ mọi ký ức, nỗi đau và sự lừa dối của chủ nhân rồi thầm thì vào tai anh mỗi khi anh sơ hở chạm vào bằng da thịt thật.
Anh đứng dậy, tháo chiếc kính lúp, mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Tiệm đồ cũ mang tên “Ký ức” này là nơi anh chọn để lẩn trốn thế giới, nhưng cũng là nơi anh phải nghe nhiều lời than vãn nhất.
“Lại một đêm mất ngủ,” anh lầm bầm, đưa tay lên bóp trán.
Sáng hôm sau, thành phố bắt đầu bằng một cơn mưa rào bất chợt. Gia Bách đứng sau tấm kính cửa sổ lớn của tiệm, nhìn dòng người hối hả lướt qua. Anh ghét đám đông. Trong mắt anh, mỗi người đi qua đều mang theo một "dàn đồng ca" kinh khủng: chiếc túi xách kể về những lần bị giật, đôi giày kể về những đoạn đường gian dối, và chiếc điện thoại đầy rẫy những tin nhắn ngoại tình.
Bỗng nhiên, một tiếng phanh xe cháy đường vang lên ngay trước cửa tiệm.
Rầm!
Một chiếc xe điện màu xanh nõn chuối mất đà, trượt dài trên vỉa hè sũng nước và đâm sầm vào biển quảng cáo bằng gỗ của tiệm "Ký ức". Gia Bách nhíu mày, định bụng sẽ ra ngoài nhắc nhở vị khách không mời này.
Nhưng trước khi anh kịp mở cửa, một bóng dáng nhỏ nhắn trong bộ đồng hồ shipper màu vàng cam đã lồm cồm bò dậy. Cô gái ấy tháo chiếc mũ bảo hiểm trầy xước ra, để lộ mái tóc ngắn bù xù và khuôn mặt lấm lem nước mưa nhưng đôi mắt lại sáng quắc.
“Aaaa! Thôi xong rồi, cái bánh của khách!” cô gái kêu lên, giọng trong trẻo nhưng đầy vẻ hốt hoảng.
Gia Bách mở cửa, luồng không khí ẩm ướt tràn vào. Anh lạnh lùng nhìn đống hỗn độn trước mặt: “Cô gì ơi, cô làm hỏng bảng hiệu của tôi rồi.”
Cô gái ngước lên, đó là Lê Diệp Chi. Cô nhìn anh với vẻ tội lỗi, tay vẫn ôm khư khư cái hộp giấy đã méo mó. “Tôi... tôi xin lỗi! Đường trơn quá. Tôi sẽ đền, nhất định tôi sẽ đền! Nhưng anh cho tôi gửi nhờ cái xe một chút được không? Tôi phải chạy bộ giao nốt cái đơn này không khách khiếu nại mất!”
Gia Bách chưa kịp từ chối thì Diệp Chi đã dúi chiếc mũ bảo hiểm vào tay anh.
“Giữ hộ tôi một chút, tôi quay lại ngay! Cảm ơn anh đẹp trai!”
Nói đoạn, cô chạy biến vào màn mưa như một cơn lốc nhỏ, để lại Gia Bách đứng chết trân trước cửa tiệm.
Theo phản xạ, anh cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm bằng tay không – vì lúc nãy đang dọn dẹp nên anh đã tháo găng tay ra. Gia Bách nín thở, chuẩn bị tinh thần cho một đợt "tấn công" âm thanh mới. Chắc chắn chiếc mũ này sẽ than vãn về cú ngã vừa rồi, về mùi mồ hôi của cô chủ, hay về những con đường bụi bặm mà nó đã đi qua.
Một giây... hai giây... ba giây trôi qua.
Gia Bách sững sờ. Anh nhìn xuống chiếc mũ nhựa rẻ tiền đang nằm trong tay mình.
Không có gì cả.
Tuyệt đối im lặng.
Không một tiếng thầm thì, không một mảnh ký ức, không một rung động nhỏ nhất. Nó giống như một "khoảng trống" kỳ lạ giữa một vũ trụ đầy tiếng ồn. Anh không tin vào cảm giác của mình, bèn dùng ngón tay miết mạnh lên lớp nhựa trầy xước. Vẫn là sự tĩnh lặng mênh mông như thể anh đang đứng giữa một căn phòng cách âm hoàn hảo.
Gia Bách run rẩy. Anh nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Diệp Chi đang mờ dần trong màn mưa.
Cô ta là ai?
Trong suốt ba mươi năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên anh chạm vào một thứ liên quan đến con người mà không phải nghe thấy bất cứ điều gì. Sự im lặng này đối với anh không phải là trống rỗng, mà là một loại xa xỉ phẩm mà anh hằng khao khát.
Mười lăm phút sau, Diệp Chi quay lại, người ướt sũng như chuột lột nhưng miệng vẫn nở nụ cười nhẹ nhõm vì đã giao xong đơn hàng. Cô đứng trước mặt anh, thở hổn hển: “Cảm ơn anh... anh cho tôi xin lại mũ.”
Gia Bách không đưa mũ ngay. Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can đối phương.
“Tên cô là gì?” anh hỏi, giọng khàn đặc.
“Hả? À... tôi là Diệp Chi. Shipper của app 'Giao Nhanh'. Anh đừng lo, cái biển hiệu tôi sẽ trả tiền sửa mà,” cô gãi đầu cười hì hì.
Gia Bách bất ngờ đưa tay ra, định chạm vào vai cô để xác nhận một điều kinh khủng hơn. Nhưng ngay khi ngón tay anh sắp chạm vào lớp áo khoác nilon của cô, Diệp Chi đã nhanh nhẹn đón lấy chiếc mũ và lùi lại một bước để dắt xe.
“Thôi tôi đi nhé! Đây là số điện thoại của tôi, có gì anh cứ gọi để bắt đền!” Cô nhét một mảnh giấy nát vào tay anh rồi rồ máy phóng đi, để lại một làn khói mỏng và một trái tim đang đập loạn nhịp vì kinh ngạc.
Gia Bách đứng lặng giữa màn mưa, nhìn mảnh giấy trong tay. Anh không cần nghe tiếng nói của mảnh giấy đó. Anh chỉ biết rằng, sau bao nhiêu năm chịu đựng sự tra tấn của vạn vật, cuối cùng anh đã tìm thấy "nút tắt âm" của đời mình.
Thế nhưng, anh không hề biết rằng, đằng sau sự im lặng kỳ diệu của Diệp Chi là một bí mật có thể đảo lộn cả thế giới mà anh đang cố gắng bảo vệ.