Trần Gia Bách ngồi trong tiệm "Ký Ức", nhưng tâm trí anh không hề đặt vào chiếc bình gốm Chu Đậu mà anh đang cần giám định. Trên bàn làm việc, mảnh giấy ghi số điện thoại của Lê Diệp Chi nằm lạc lõng giữa những món đồ cổ có tuổi đời hàng thế kỷ. Mảnh giấy ấy, vốn chỉ là một mẩu biên lai cũ bị xé vội, lẽ ra phải kể cho anh nghe về mùi mực in rẻ tiền, về sự vội vã của người viết hay về cái túi áo khoác ẩm ướt mà nó vừa bước ra.
Nhưng không. Nó im lặng một cách lạ lùng.
Gia Bách tháo chiếc găng tay da ra, để lòng bàn tay áp sát vào mặt giấy. Một lần nữa, sự tĩnh mịch tuyệt đối bao trùm lấy giác quan của anh. Nó giống như việc bạn đang đứng giữa một công trường xây dựng ồn ào bậc nhất, rồi đột nhiên có ai đó đeo vào tai bạn một chiếc tai nghe chống ồn cao cấp. Cảm giác ấy khiến anh vừa nhẹ nhõm đến run rẩy, vừa sợ hãi đến cực độ.
"Lê Diệp Chi..."
Anh khẽ đọc cái tên ấy. Suốt mười lăm năm qua, kể từ khi năng lực này bộc phát sau vụ tai nạn năm anh mười lăm tuổi, Gia Bách chưa bao giờ biết đến khái niệm "bình yên". Anh nghe thấy nỗi đau của những chiếc ghế cũ bị bỏ rơi, nghe thấy sự tham lam của những kẻ bán đồ giả, thậm chí nghe thấy sự cô đơn của những viên gạch lát nền. Thế giới đối với anh là một bản giao hưởng hỗn loạn không có nút tắt.
Anh vớ lấy chiếc áo khoác măng tô màu xám, đeo lại đôi găng tay đen quen thuộc và bước ra ngoài. Anh không thể chờ đợi thêm. Anh cần phải biết sự im lặng này là ngẫu nhiên, hay là một định mệnh.
Địa chỉ mà Diệp Chi ghi lại dẫn anh đến một khu chung cư cũ nằm ở phía Tây thành phố. Nơi đây khác hẳn với vẻ thanh lịch, trầm mặc của phố cổ nơi anh đặt tiệm. Ở đây, âm thanh của đời sống lao động xô bồ nhảy múa khắp nơi. Tiếng người cãi vã, tiếng trẻ con khóc, tiếng xào nấu thức ăn từ những căn hộ san sát nhau.
Gia Bách đứng ở sảnh tầng một, nhìn bảng danh sách shipper đang tụ tập để chuẩn bị cho ca làm buổi chiều. Và anh thấy cô.
Diệp Chi vẫn bộ đồng phục màu vàng cam ấy, nhưng hôm nay cô không còn lấm lem như hôm qua. Cô đang đứng cạnh một chiếc xe điện khác, tay cầm ổ bánh mì cắn dở, miệng cười nói rôm rả với mấy đồng nghiệp. Nụ cười của cô rạng rỡ đến mức khiến không gian xám xịt của khu chung cư như sáng bừng lên.
"Này Diệp Chi! Hôm nay định chạy bao nhiêu đơn?" một người đàn ông lớn tuổi hỏi.
"Dạ, ít nhất là ba mươi đơn chú ơi! Con phải kiếm tiền đền cái bảng hiệu cho anh chủ tiệm đồ cổ đẹp trai nhưng mặt lạnh như tiền hôm qua nữa chứ!" Chi vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch.
Gia Bách đứng sau một cột trụ, trái tim vốn dĩ luôn băng giá của anh bỗng khẽ thắt lại. Anh đẹp trai nhưng "mặt lạnh như tiền"? Hóa ra đó là ấn tượng của cô về anh.
Anh bước ra khỏi chỗ nấp, tiến thẳng về phía cô. Những món đồ xung quanh bắt đầu gào thét vào tai anh: Chiếc xe máy cũ nát của người bên cạnh than vãn về bộ máy rệu rã, chiếc thùng xốp đựng đá kể về sự lạnh lẽo... Anh cố gắng gạt bỏ tất cả, tiến đến trước mặt Diệp Chi.
"Lê Diệp Chi."
Cô gái shipper suýt thì nghẹn miếng bánh mì trong cổ họng. Cô trợn tròn mắt nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng trước mặt mình. Bối cảnh xung quanh là những món đồ cũ kỹ và nhếch nhác, nhưng Gia Bách đứng đó như một vị thần bước ra từ một bộ phim điện ảnh thượng lưu, hoàn toàn lạc lõng.
"Anh... anh chủ tiệm đồ cổ?" Chi lắp bắp, vội vàng nuốt miếng bánh xuống. "Sao anh tìm được tôi? Tôi đã bảo là cuối tháng tôi sẽ qua trả tiền mà, tôi không trốn đâu!"
"Tôi không đến vì tiền," Gia Bách nói, giọng anh trầm thấp và uy quyền. "Tôi đến để thuê cô."
"Thuê tôi? Giao hàng hả?" Chi ngơ ngác. "Anh dùng app đi, gọi shipper riêng đắt lắm đó."
"Tôi muốn thuê cô làm nhân viên giao hàng riêng cho tiệm 'Ký Ức'. Lương cứng gấp đôi thu nhập hiện tại của cô, cộng thêm hoa hồng trên mỗi món đồ. Điều kiện duy nhất là..." anh ngưng lại một chút, ánh mắt khóa chặt vào đôi mắt trong veo của cô, "...cô phải có mặt bất cứ khi nào tôi cần."
Diệp Chi đứng hình mất năm giây. Cô nhìn anh như nhìn một kẻ tâm thần điên khùng nhưng lại quá mức đẹp trai. Gấp đôi lương? Có mặt bất cứ khi nào cần?
"Anh... anh không định bảo tôi đi buôn lậu đồ cổ hay làm chuyện gì phạm pháp chứ?" Chi nghi ngờ hỏi, tay che ngực đầy cảnh giác.
Gia Bách thở dài, sự lạnh lùng thường ngày có chút rạn nứt trước sự hồn nhiên quá mức của cô. Anh bước tới gần hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một sải tay. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra một điều kỳ diệu: Khi đứng cạnh cô, những tiếng gào thét từ các đồ vật xung quanh dường như nhỏ lại. Cô giống như một cục nam châm hút hết mọi âm thanh nhiễu loạn, trả lại cho anh một không gian êm dịu.
"Tôi chỉ cần cô vận chuyển những món đồ tinh xảo mà shipper thông thường không làm được. Và quan trọng hơn..." anh đưa tay định chạm vào cánh tay cô, nhưng rồi lại khựng lại vì vẫn đang đeo găng tay, "...tôi cần sự im lặng của cô."
"Im lặng? Anh chê tôi nói nhiều hả?" Diệp Chi bĩu môi, nhưng ánh mắt đã bắt đầu lung lay trước lời đề nghị lương hấp dẫn. "Được rồi, vì tiền lương gấp đôi, tôi chấp nhận thử việc. Nhưng nói trước, tôi chỉ giao hàng, không làm 'bình hoa' cho tiệm anh đâu nhé!"
Gia Bách không đáp, anh chỉ khẽ nhếch môi. Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt anh khiến mấy cô gái shipper đứng gần đó cũng phải ngẩn ngơ.
"Chiều nay bắt đầu. Đây là địa chỉ." Anh đưa cho cô một tấm danh thiếp sang trọng, rồi quay người bước đi.
Về đến tiệm, Gia Bách tháo bỏ đôi găng tay, nhìn vào đôi bàn tay mình. Anh biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Anh không biết tại sao cô lại có khả năng xóa nhòa những ký ức của đồ vật, hay chính bản thân cô là một tồn tại đặc biệt nào đó.
Nhưng anh biết chắc một điều: Anh khao khát cô. Không phải kiểu khao khát nam nữ thông thường ngay từ cái nhìn đầu tiên, mà là sự khao khát của một người lữ hành trên sa mạc bỗng thấy một ốc đảo xanh mát.
Anh bắt đầu lục lọi trong kho đồ cũ, tìm ra một chiếc vòng tay bằng bạc đơn giản. Anh đặt nó lên bàn, chờ đợi. Chiếc vòng này có một lịch sử đau thương, nó từng thuộc về một người phụ nữ bị phản bội, và nó thường xuyên phát ra tiếng khóc thút thít mỗi khi có ai chạm vào.
Anh muốn thử. Nếu Diệp Chi chạm vào nó, liệu tiếng khóc ấy có biến mất?
Tiếng chuông gió ở cửa tiệm vang lên lanh lảnh. Diệp Chi bước vào, vẫn với vẻ lóng ngóng và tràn đầy sức sống.
"Chủ tịch ơi, tôi đến nhận việc đây!"
Gia Bách ngước lên, ánh đèn vàng trong tiệm phản chiếu vào mắt anh một tia sáng kỳ lạ. Cuộc thử nghiệm bắt đầu. Và có lẽ, đây cũng là lúc những bánh răng của định mệnh giữa một kẻ nghe thấy cả thế giới và một cô gái mang theo sự im lặng bắt đầu xoay chuyển.