MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 3: KHI NHỮNG OÁN HẬN NGỦ YÊN

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 3: KHI NHỮNG OÁN HẬN NGỦ YÊN

1,305 từ · ~7 phút đọc

Diệp Chi bước vào tiệm "Ký Ức" với một tâm thế vừa hăm hở vừa lo lắng. Cô đảo mắt nhìn quanh, cảm giác như mình vừa bước vào một bảo tàng thu nhỏ. Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi giấy cũ và hơi ẩm của những món đồ cổ tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.

"Này anh... à không, chủ tịch? Tôi bắt đầu làm gì đây?" Diệp Chi rụt rè hỏi khi thấy Gia Bách đang đứng bất động trước một kệ trưng bày.

Gia Bách quay lại, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc vòng bạc mà anh đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Trong tai anh lúc này, chiếc vòng đang phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào. “Tại sao ông ấy lại bỏ tôi? Tại sao lời thề lại tan biến như khói bụi? Đau quá... trái tim tôi đau quá...” Những âm thanh ấy như những cây kim nhỏ đâm vào màng nhĩ khiến anh vô thức cau mày.

"Lại đây," Gia Bách ra lệnh. "Cầm lấy chiếc vòng này và bỏ vào hộp nhung kia cho tôi."

Diệp Chi chớp mắt nhìn chiếc vòng bạc đã xỉn màu: "Chỉ thế thôi sao? Việc này thì shipper nào chẳng làm được?"

"Làm đi. Đừng nói nhiều."

Diệp Chi bĩu môi, lầm bầm trong miệng về tính cách khó ưa của ông chủ mới, nhưng tay vẫn vươn ra. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay của cô chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc vòng, một điều kinh khủng — hay đúng hơn là một điều kỳ diệu — đã xảy ra trong tâm trí Gia Bách.

Tiếng khóc thút thít xé lòng bỗng chốc im bặt.

Nó im lặng đến mức Gia Bách cảm thấy như mình vừa bị rơi vào một khoảng không vô tận. Không còn tiếng oán hận, không còn sự đau đớn. Chiếc vòng bạc trong tay Diệp Chi giờ đây chỉ còn là một vật thể vô tri vô giác, một miếng kim loại tầm thường không hơn không kém.

Gia Bách nín thở, anh bước tới gần hơn, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ nhắn của cô đang cầm chiếc vòng. Anh quá đỗi bàng hoàng. Anh đã từng gặp qua nhiều người, từ những bậc thầy phong thủy đến những kẻ lừa đảo tự xưng có khả năng thanh tẩy, nhưng chưa một ai có thể khiến "tiếng lòng" của đồ vật biến mất hoàn toàn như cách cô đang làm.

"Anh sao thế? Mặt anh trông sợ thế?" Diệp Chi lo lắng, tay vẫn cầm chiếc vòng giơ lên trước mặt anh. "Tôi làm hỏng nó à? Hay là nó... nó có giá trị đến mức anh tiếc?"

Gia Bách không trả lời. Anh tháo đôi găng tay đen, để lộ bàn tay với những đường gân xanh nhạt. Anh muốn thử nghiệm một lần cuối cùng. Anh đưa tay ra, định chạm vào chiếc vòng khi nó vẫn còn nằm trong tay Diệp Chi.

Nếu anh chạm vào nó lúc này, anh sẽ nghe thấy gì? Sự im lặng của cô, hay nỗi đau của chiếc vòng?

"Để tôi giúp cô bỏ vào hộp," anh nói dối, giọng nói có chút run rẩy.

Khi ngón tay Gia Bách chạm vào mặt bên kia của chiếc vòng, đồng thời cũng chạm nhẹ vào những ngón tay ấm áp của Diệp Chi, anh nhắm mắt lại.

Một sự im lặng tuyệt đối. Không có tiếng khóc của người phụ nữ bị phản bội. Không có tiếng gào thét của quá khứ. Thay vào đó, một luồng điện nhẹ từ sự tiếp xúc da thịt giữa anh và cô khiến tim anh hẫng một nhịp. Lần đầu tiên trong đời, anh không bị quá khứ của vạn vật bủa vây. Anh chỉ cảm nhận được hơi ấm thực tại của một con người.

"Chủ... chủ tịch? Anh nắm tay tôi hơi lâu rồi đấy nhé!" Diệp Chi đỏ mặt, vội vàng rụt tay lại, khiến chiếc vòng bạc rơi gọn vào hộp nhung với một tiếng cạch khô khốc.

Ngay khi Chi rời tay khỏi chiếc vòng, tiếng khóc lại vang lên trong đầu Gia Bách, nhưng lần này nó yếu ớt hơn hẳn, như thể nó vừa được ai đó vỗ về và cho ngủ một giấc ngắn.

Gia Bách đứng sững người, mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng. Cô gái này không chỉ là một shipper đơn thuần. Cô là một bộ lọc, một lá chắn, hay có lẽ là một phép màu mà định mệnh ném vào cuộc đời đầy tiếng ồn của anh.

"Anh lạ thật đấy," Diệp Chi lùi lại một bước, nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác. "Anh thuê tôi vì năng lực giao hàng hay vì anh có sở thích... cầm tay nhân viên?"

Gia Bách lấy lại vẻ lạnh lùng thường lệ, anh hắng giọng: "Tôi chỉ đang kiểm tra xem cô có đeo trang sức gì có thể làm xước cổ vật hay không. Từ giờ, quy tắc của tiệm là: Bất cứ món đồ nào tôi yêu cầu, cô phải là người trực tiếp đóng gói và cầm giữ. Cô không được để người thứ ba chạm vào chúng cho đến khi đến tay khách hàng."

"Vâng vâng, chủ tịch là nhất!" Diệp Chi thở phào, cô lấy trong túi ra một chai nước suối nhỏ và tu một hơi. "Vậy đơn hàng đầu tiên của tôi đâu?"

Gia Bách mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp gỗ lim cổ kính. "Đây là chiếc bình tì bà từ thời Lê. Khách hàng ở khu biệt thự ngoại ô đang đợi. Tôi sẽ đi cùng cô."

"Hả? Anh đi cùng tôi trên chiếc xe điện 'cà tàng' kia á?" Diệp Chi há hốc mồm.

"Tôi sẽ lái xe của mình. Cô ngồi phía sau ôm hộp."

Chiếc xe Bentley sang trọng của Gia Bách sau đó xuất hiện trước cửa tiệm, khiến Diệp Chi chỉ biết đứng nhìn mà cảm thán về sự chênh lệch giàu nghèo. Trong suốt chuyến đi, Gia Bách không ngừng quan sát cô qua gương chiếu hậu.

Anh thấy cô ôm khư khư chiếc hộp gỗ, thỉnh thoảng lại vỗ về nó như đang vỗ về một đứa trẻ. Và kỳ lạ thay, chiếc bình tì bà vốn dĩ luôn phát ra tiếng nhạc sầu thảm trong kho đồ, nay lại ngoan ngoãn im lặng suốt quãng đường dài.

Bỗng nhiên, một chiếc xe tải phía trước phanh gấp. Gia Bách đạp phanh theo bản năng. Diệp Chi theo đà lao về phía trước, trán đập nhẹ vào lưng ghế của anh.

"Ui da!"

"Cô có sao không?" Gia Bách vội vàng quay lại.

"Không sao, không sao... Chỉ là chiếc bình này..." Diệp Chi nhìn xuống chiếc hộp gỗ, "Hình như nó vừa rung lên một cái thì phải? Tôi cảm thấy nó như đang... run rẩy vì sợ tai nạn vậy."

Gia Bách khựng lại. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Diệp Chi.

"Cô nói... cô cảm thấy nó run rẩy?"

"Thì... cảm giác thôi mà. Chắc là tôi nhầm," Diệp Chi gãi đầu cười xòa.

Nhưng Gia Bách biết cô không nhầm. Năng lực của anh là nghe thấy tiếng của đồ vật, còn Diệp Chi... dường như cô có khả năng cảm nhận được cảm xúc của chúng mà không cần đến âm thanh. Cô không chỉ "tắt âm" thế giới của anh, cô còn đang giao tiếp với nó theo một cách thức mà anh chưa từng biết đến.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, nhưng bầu không khí trong xe đã hoàn toàn thay đổi. Gia Bách nhận ra, việc giữ Diệp Chi bên cạnh không chỉ để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Anh đang đứng trước một cánh cửa mở ra bí mật về nguồn gốc năng lực của anh — và có lẽ là cả của cô.