MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 4: ÁM ẢNH TỪ BỨC HỌA CỔ

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 4: ÁM ẢNH TỪ BỨC HỌA CỔ

1,454 từ · ~8 phút đọc

Chiếc Bentley dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm nép mình dưới những tán cây cổ thụ đại thụ ở ngoại ô. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ mục và hơi ẩm của đất, tạo nên một cảm giác âm u khó tả.

Vị khách hàng lần này là ông Trịnh, một tay chơi đồ cổ khét tiếng nhưng cũng đầy tai tiếng với những lời đồn về việc sở hữu các món đồ "không sạch sẽ". Ngay khi bước chân vào sảnh chính, Gia Bách đã cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. Trong ngôi nhà này, tiếng gào thét của những món đồ trưng bày xung quanh quá lớn. Chúng như những linh hồn bị giam cầm trong những cái xác bằng sứ, bằng gỗ, không ngừng kể về sự tham lam và những vụ đánh tráo của chủ nhân.

"Chủ tịch... chỗ này trông cứ... rợn rợn thế nào ấy," Diệp Chi lí nhí, cô vô thức xích lại gần Gia Bách, tay vẫn ôm chặt chiếc hộp đựng bình tì bà.

Gia Bách không đáp, nhưng anh khẽ nghiêng người che chắn cho cô. Một sự bảo vệ rất tự nhiên mà chính anh cũng không nhận ra.

Ông Trịnh bước ra đón họ, một người đàn ông gầy gò với ánh mắt sắc lẹm. Ông ta nhìn chiếc hộp trong tay Diệp Chi với vẻ thèm khát. "Cậu Trần đúng là giữ lời, chiếc bình này tôi đã đợi rất lâu rồi."

"Đồ của ông đây. Cô Chi, trao hộp cho ông ấy," Gia Bách lạnh lùng nói.

Khi Diệp Chi tiến lên và đặt chiếc hộp xuống bàn, ngón tay cô vừa rời khỏi lớp gỗ lim, Gia Bách lập tức nghe thấy tiếng nhạc sầu thảm của chiếc bình tì bà vang lên dữ dội. Nhưng đồng thời, anh cũng nghe thấy một âm thanh khác kinh khủng hơn. Nó phát ra từ một bức tranh sơn dầu lớn treo ngay sau lưng ông Trịnh.

“Máu... hãy trả lại máu cho tôi... nó đã lấy cắp đôi mắt của tôi...”

Tiếng gào thét trong bức tranh mãnh liệt đến mức Gia Bách phải nghiến chặt răng để không quỵ xuống. Anh nhìn vào bức tranh, đó là hình ảnh một người phụ nữ mặc áo dài đỏ nhưng khuôn mặt lại bị vẽ mờ đi một cách kỳ quái.

"Cậu Trần sao thế? Trông cậu không được khỏe?" Ông Trịnh cười nhạt, tay chạm vào chiếc bình tì bà.

Bất ngờ, một luồng gió lạnh buốt thổi qua căn phòng, dù tất cả cửa sổ đều đóng kín. Bức tranh trên tường bỗng rung lắc dữ dội. Ông Trịnh đột ngột ngã khụy xuống, hơi thở đứt quãng, bàn tay ông ta co quắp lại như bị ai đó bóp nghẹt.

"Linh hồn trong tranh... nó đang nổi giận!" Gia Bách thốt lên, anh lao tới định kéo Diệp Chi ra ngoài.

Nhưng Diệp Chi, trong một khoảnh khắc hoảng loạn, thay vì chạy đi, cô lại nhìn thấy ông Trịnh đang đau đớn. Cô không nghe thấy tiếng gào như Gia Bách, nhưng cô cảm nhận được một sự "u uất" tột cùng đang bao trùm lấy căn phòng. Theo bản năng, cô chạy lại phía bức tranh.

"Đừng chạm vào nó!" Gia Bách hét lớn.

Quá muộn. Bàn tay của Diệp Chi đã áp thẳng vào bề mặt tấm vải toan cổ.

Im lặng.

Một lần nữa, sự tĩnh lặng thần thánh ập đến. Tiếng gào thét đòi máu trong đầu Gia Bách biến mất ngay lập tức, như thể ai đó vừa tắt phụt một cái đài đang vặn hết công suất. Luồng gió lạnh tan biến, bức tranh ngừng rung động, và ông Trịnh bắt đầu hít thở lại được, lảo đảo bò ra xa.

Gia Bách đứng sững sờ. Anh thấy Diệp Chi đang nhắm mắt, tay vẫn áp trên bức tranh. Một luồng sáng mờ ảo, rất nhẹ, dường như đang luân chuyển từ bàn tay cô vào trong tác phẩm nghệ thuật.

Khoảng mười giây sau, Diệp Chi rụt tay lại, cô thở hổn hển, gương mặt trắng bệch vì kiệt sức. Cô quay sang nhìn Gia Bách, giọng run run: "Nó... nó hết buồn rồi. Tôi cảm thấy người phụ nữ trong đó rất buồn, nên tôi nghĩ... tôi chỉ muốn an ủi bà ấy một chút."

Gia Bách nhìn lên bức tranh. Khuôn mặt mờ ảo của người phụ nữ áo đỏ dường như đã trở nên rõ nét hơn, một nét mặt thanh thản, không còn oán khí. Anh kinh hãi nhận ra, Diệp Chi không chỉ "tắt âm" mà cô đang thực sự "thanh tẩy" hoặc "xoa dịu" những linh hồn bị kẹt trong đồ vật.

Ông Trịnh sau khi hoàn hồn, nhìn Diệp Chi như nhìn thấy quái vật. "Cô... cô đã làm gì bức tranh của tôi?"

Gia Bách lập tức bước tới, nắm lấy cổ tay Diệp Chi và kéo cô ra sau lưng mình. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một gã buôn đồ cổ, mà là của một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ.

"Ông Trịnh, bức tranh này là đồ bị nguyền rủa. Ông dùng tà thuật để giữ nó nhằm cầu tài lộc, nhưng nó đã phản tác dụng," Gia Bách gằn giọng, "Nhân viên của tôi vừa cứu mạng ông. Đừng có hỏi những câu ngu ngốc."

Nói rồi, anh lôi Diệp Chi đi thẳng ra xe, mặc kệ tiếng gọi của ông Trịnh phía sau.

Lên đến xe, Gia Bách lập tức khóa cửa lại. Anh quay sang nhìn Diệp Chi, cô vẫn đang run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau. Anh không kìm lòng được, nắm lấy đôi vai cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh.

"Lê Diệp Chi! Cô có biết mình vừa làm gì không?"

"Tôi... tôi chỉ thấy bà ấy tội nghiệp..." Diệp Chi òa khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. "Tôi cảm thấy bà ấy bị nhốt ở đó lâu lắm rồi, tối tăm và lạnh lẽo. Tôi không biết tại sao mình lại làm thế, chỉ là... trái tim tôi thôi thúc..."

Gia Bách thở dài, sự giận dữ biến mất, thay vào đó là một niềm xót xa kỳ lạ. Anh không đeo găng tay, anh cứ thế dùng lòng bàn tay mình áp lên má cô, gạt đi những giọt nước mắt.

Sự tĩnh lặng từ cô lại lan tỏa sang anh. Trong khoảnh khắc này, giữa không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, anh không nghe thấy tiếng than vãn của chiếc xe, không nghe thấy tiếng ồn ào của đường phố. Anh chỉ nghe thấy nhịp tim của chính mình đang đập liên hồi.

"Nghe này Diệp Chi," anh thì thầm, giọng nói chứa đựng một sự dịu dàng mà chính anh cũng chưa từng biết mình sở hữu. "Từ giờ trở đi, cô không được phép chạm vào bất cứ món đồ lạ nào nếu không có sự cho phép của tôi. Cô có biết năng lực của cô nguy hiểm đến mức nào không? Nếu những kẻ xấu biết được, chúng sẽ biến cô thành công cụ, hoặc giết chết cô để cướp lấy nó."

Diệp Chi nhìn anh ngơ ngác qua làn nước mắt: "Năng lực? Ý anh là... chuyện này không bình thường sao?"

Gia Bách nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô, anh cay đắng nhận ra cô hoàn toàn ngây thơ về món quà (hay lời nguyền) mà mình đang mang.

"Nó không bình thường. Và nó là lý do tại sao tôi cần cô ở cạnh tôi," anh nói, tay vẫn không rời khỏi má cô. "Không phải chỉ để giao hàng. Mà để tôi bảo vệ cô... và có lẽ, để cô cứu rỗi thế giới của tôi."

Diệp Chi quên cả khóc, cô nhìn bàn tay anh trên mặt mình, rồi nhìn vào ánh mắt thâm trầm của anh. Lần đầu tiên, cô cảm thấy người đàn ông này không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Anh giống như một mảnh đất nứt nẻ vì hạn hán lâu ngày, và cô vô tình là cơn mưa rào đầu mùa.

"Vậy... anh sẽ bảo vệ tôi thật chứ?" cô lí nhí hỏi.

"Tôi thề bằng tất cả những gì tôi có," Gia Bách khẳng định, ánh mắt anh lóe lên một sự quyết tâm đáng sợ.

Anh biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ông Trịnh sẽ không im lặng, và những kẻ đứng sau bức họa đó sẽ sớm tìm đến. Nhưng quan trọng hơn, anh bắt đầu lo sợ: Nếu một ngày Diệp Chi biến mất, làm sao anh có thể quay lại sống trong cái thế giới đầy tiếng gào thét kia một lần nữa?