Sau sự cố tại biệt thự của ông Trịnh, Trần Gia Bách không lái xe đưa Diệp Chi về khu chung cư cũ nát của cô. Anh biết rõ mạng lưới của những kẻ săn đồ cổ; chúng có tai mắt ở khắp nơi. Một khi năng lực của Diệp Chi bị lộ ra, căn phòng thuê mỏng manh kia chẳng khác nào một cái bẫy tự nhiên.
"Này... anh đi nhầm đường rồi! Đây đâu phải đường về nhà tôi?" Diệp Chi hốt hoảng nhìn ra cửa sổ khi chiếc Bentley rẽ vào một khu đô thị cao cấp biệt lập bên sông.
"Từ hôm nay, cô sẽ ở lại chỗ tôi," Gia Bách trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng vào con đường phía trước, giọng điệu không cho phép thương lượng.
"Cái gì? Anh... anh định bắt cóc tôi à? Tôi còn phải chạy đơn, còn phải nộp báo cáo cho app nữa!" Diệp Chi nhảy dựng lên trên ghế phụ.
Gia Bách thở dài, anh tấp xe vào lề đường, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến Chi phải im lặng ngay lập tức. "Cô nghĩ ông Trịnh sẽ để yên sau khi cô làm hỏng 'công cụ' cầu tài của lão sao? Lão ta không chỉ chơi đồ cổ, lão ta còn quen biết những kẻ dùng tà thuật. Cô có muốn tối nay khi đang ngủ, bức tranh hay cái bình hoa trong nhà cô bỗng nhiên bóp cổ cô không?"
Diệp Chi rùng mình, nhớ lại luồng gió lạnh buốt và gương mặt méo mó của người phụ nữ áo đỏ lúc nãy. Cô lí nhí: "Nhưng... ở nhà anh thì liên quan gì?"
"Nhà tôi có hệ thống bảo vệ, và quan trọng nhất..." Gia Bách khựng lại một chút, "Ở đó, tôi có thể nghe thấy nếu có bất cứ thứ gì tiếp cận cô. Ở cạnh tôi, cô an toàn hơn."
Diệp Chi nhìn vẻ kiên định của anh, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi tay vừa mới khiến một linh hồn oán hận trở nên thanh thản. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ về chính bản thân mình, và lúc này, sự lạnh lùng của Gia Bách bỗng trở thành điểm tựa duy nhất.
"Vậy... tôi coi như đây là chế độ phúc lợi của nhân viên... bao ăn bao ở nhé?" Cô cố nói đùa để giảm bớt sự căng thẳng.
Gia Bách khẽ nhếch môi: "Giao kèo."
Căn penthouse của Gia Bách nằm trên tầng cao nhất của một tòa tháp chọc trời. Trái ngược với tiệm "Ký Ức" đầy rẫy đồ cổ và sự hoài niệm, căn nhà này lại mang phong cách tối giản cực đoan với tông màu xám, trắng và đen. Đặc biệt, có rất ít đồ trang trí.
"Sao nhà anh... trống trải thế?" Diệp Chi thốt lên khi bước vào phòng khách rộng mênh mông nhưng chỉ có một bộ sofa da và một hệ thống âm thanh cao cấp.
"Ít đồ vật nghĩa là ít tiếng ồn," Gia Bách tháo cà vạt, ném lên ghế. Anh thở phào một hơi. Với anh, một căn phòng trống là một thiên đường thực sự.
Anh chỉ tay về phía căn phòng ngủ ở góc trái: "Cô ở đó. Có phòng tắm riêng. Quần áo... tôi đã cho người chuẩn bị một số thứ cơ bản, hy vọng là vừa."
Diệp Chi đi tham quan một vòng, miệng không ngừng "ồ", "à". Cô tiến lại gần một chiếc bình gốm duy nhất đặt ở góc phòng. Đó là món đồ trang trí duy nhất cô thấy. Theo thói quen, cô định đưa tay chạm vào.
"Đừng!" Gia Bách quát khẽ.
Chi giật mình rụt tay lại: "Sao thế? Cái này cũng có 'linh hồn' à?"
Gia Bách tiến lại gần, đứng sau lưng cô. Khoảng cách gần đến mức Chi có thể ngửi thấy mùi hương gỗ trầm và mùi bạc hà thanh mát từ người anh. "Đó là tro cốt của con chó mà tôi nuôi lúc nhỏ. Nó là món đồ duy nhất trong nhà này mà tôi cho phép mình nghe thấy. Nó không gào thét, nó chỉ kể về những buổi chiều chạy trên cỏ."
Diệp Chi lặng đi. Cô quay lại, nhìn thấy sự cô đơn sâu thẳm trong mắt người đàn ông tài hoa nhưng chịu nhiều lời nguyền này. Hóa ra, đằng sau vẻ quyền lực ấy là một linh hồn luôn phải gồng mình chống chọi với tiếng ồn của thế gian.
"Anh Bách này," lần đầu tiên cô gọi tên anh thay vì "chủ tịch". "Nếu anh mệt quá, anh có thể... nắm tay tôi một lúc."
Gia Bách khựng người. Anh nhìn đôi bàn tay nhỏ bé của cô đang chìa ra trước mặt mình. Anh biết, nếu chạm vào cô, thế giới sẽ im lặng. Nhưng anh cũng sợ, sợ rằng mình sẽ nghiện sự im lặng đó đến mức không thể rời xa cô được nữa.
Cuối cùng, bản năng chiến thắng lý trí. Anh tháo đôi găng tay đen, chậm rãi đan những ngón tay dài của mình vào tay cô.
Xoẹt.
Giống như một dòng điện chạy qua, nhưng không hề đau đớn. Một sự tĩnh lặng thần kỳ phủ xuống tâm trí anh. Mọi tiếng vang từ chiếc bình tro cốt, tiếng rì rầm của tòa nhà, tiếng gió rít qua khe cửa... tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại tiếng hít thở của Diệp Chi và nhịp tim của chính anh.
Gia Bách nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài, vô thức tựa trán mình lên vai cô. "Cứ thế này một chút thôi... làm ơn."
Diệp Chi đứng im, tim cô đập thình thịch. Cô cảm nhận được sức nặng của đầu anh trên vai mình, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ đôi bàn tay đang nắm chặt. Cô nhận ra, người đàn ông này không cần một shipper, không cần một người thanh tẩy đồ cổ. Anh cần một nơi để thuộc về, một nơi mà anh có thể thực sự nghỉ ngơi.
"Được rồi, tôi sẽ đứng đây cho đến khi anh thấy ổn," Chi thì thầm, tay kia khẽ vỗ về lưng anh như cách cô đã làm với bức tranh áo đỏ.
Dưới ánh đèn thành phố lấp lánh ngoài cửa sổ sát đất, hai con người lạc lõng giữa thế gian đầy tiếng ồn đang tìm thấy một vùng cách âm cho riêng mình.
Nhưng ở góc tối của căn biệt thự ông Trịnh, một thầy pháp đang đốt một lá bùa đen. Khói đen bốc lên, hình thành hình ảnh của Diệp Chi trong gương. "Tìm thấy rồi... đứa trẻ mang dòng máu thanh tẩy."
Trận chiến thực sự để bảo vệ "vùng im lặng" của Gia Bách chỉ mới chính thức bắt đầu.