MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 6: QUY TẮC CỦA SỰ IM LẶNG

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 6: QUY TẮC CỦA SỰ IM LẶNG

1,104 từ · ~6 phút đọc

Nắng sớm xuyên qua lớp kính sát đất của căn penthouse, rọi thẳng vào mặt Lê Diệp Chi. Cô vươn vai, suýt chút nữa là lăn xuống khỏi chiếc giường rộng đến mức có thể chứa được ba người như cô. Ngơ ngác mất vài giây, cô mới nhớ ra mình đang ở "lãnh địa" của Trần Gia Bách.

Bước ra khỏi phòng với mái tóc rối bù và bộ đồ ngủ hình gấu mà trợ lý của Bách đã chuẩn bị, Chi đập ngay vào mắt hình ảnh Gia Bách đang ngồi bên bàn ăn, tay cầm tờ báo tài chính, bộ đồ tây phẳng phiu như thể anh chưa từng ngủ.

"Dậy rồi à? Quy tắc thứ nhất khi ở đây: Không được làm ồn trước 8 giờ sáng," Gia Bách nói mà không ngước mắt lên.

"Bây giờ là 8 giờ 5 phút rồi chủ tịch ơi!" Chi hất hàm, ngồi xuống đối diện anh, tự nhiên vớ lấy miếng bánh mì nướng trên đĩa. "Mà anh này, tối qua... anh cảm thấy ổn hơn chưa?"

Gia Bách khựng lại, ký ức về việc anh tựa đầu vào vai cô tối qua hiện về khiến tai anh hơi ửng đỏ. Anh hắng giọng, lấy lại vẻ nghiêm nghị: "Đó là vì tôi quá mệt mỏi sau sự cố ở nhà ông Trịnh. Đừng có tưởng bở. Ăn nhanh đi, hôm nay chúng ta có việc phải làm."

"Việc gì? Lại đi giao đồ cổ cho mấy ông lão đáng sợ nữa hả?" Chi nhăn nhó.

"Không. Tôi sẽ dạy cô cách kiểm soát cái 'đôi bàn tay' tai hại của cô."

Gia Bách dẫn Diệp Chi vào một căn phòng mà cô chưa thấy tối qua. Đó là một phòng làm việc biệt lập, tường được ốp gỗ tiêu âm cao cấp. Trên bàn đặt ba món đồ khác nhau: Một chiếc gương cầm tay bằng đồng, một con búp bê vải cũ và một chiếc nhẫn vàng trơn.

"Nghe này Diệp Chi," Gia Bách đứng khoanh tay, dáng vẻ như một vị giáo sư nghiêm khắc. "Năng lực của cô giống như một chiếc máy hút bụi. Cô đang hút hết mọi cảm xúc và ký ức của đồ vật một cách vô thức. Điều đó rất nguy hiểm. Nếu cô chạm vào một món đồ mang oán khí quá nặng mà không biết cách điều tiết, cô sẽ bị nó nuốt chửng."

"Nuốt chửng? Anh dọa tôi đấy à?" Chi run rẩy nhìn con búp bê vải trông có vẻ hơi... ám ảnh.

"Tôi không dọa. Tối qua cô đã kiệt sức sau khi chạm vào bức tranh, đúng không? Đó là vì cô đã dùng sinh mệnh lực của mình để đổi lấy sự bình yên cho linh hồn đó. Nếu cô cứ làm thế, cô sẽ chết trước khi kịp tiêu hết số lương tôi trả."

Gia Bách tiến lại gần, cầm lấy chiếc gương đồng. Đối với anh, chiếc gương đang phát ra những tiếng xì xào về vẻ đẹp phù hoa và sự đố kỵ của những người đàn bà từng soi nó.

"Bây giờ, hãy đặt tay lên đây. Nhưng thay vì để nó hút hết năng lực của cô, hãy tưởng tượng có một bức tường ngăn cách giữa lòng bàn tay và món đồ. Cô chỉ 'quan sát' nó, không 'hòa tan' vào nó."

Diệp Chi làm theo. Khi tay cô chạm vào chiếc gương, Gia Bách lập tức cảm nhận được sự im lặng quen thuộc lan tỏa. Nhưng lần này, anh thấy Chi nhắm chặt mắt, mồ hôi rịn ra trên thái dương.

"Tôi... tôi thấy một người phụ nữ đang khóc," Chi thì thầm. "Bà ấy vừa đánh mất đứa con... đau quá..."

"Đừng lún sâu vào! Diệp Chi, nghe giọng tôi! Dựng bức tường lên!" Gia Bách quát khẽ, anh lo lắng bước tới sát cạnh cô.

Trong vô thức, Chi chộp lấy tay Gia Bách.

Một sự kết nối bùng nổ.

Gia Bách không chỉ thấy sự im lặng nữa. Thông qua bàn tay của Diệp Chi, anh lần đầu tiên thấy được những hình ảnh mà cô đang thấy. Anh thấy người phụ nữ trong gương, thấy nỗi đau của bà ấy, nhưng nó không còn là những tiếng gào thét đâm vào tai nữa. Nhờ có Diệp Chi, những âm thanh ấy được chuyển hóa thành những hình ảnh êm dịu, như một bộ phim phim câm chậm rãi.

Anh nhận ra, cô không chỉ là "nút tắt âm". Cô là một "màng lọc" kỳ diệu. Cô chuyển hóa nỗi đau thành sự thấu cảm.

"Ổn rồi... tôi làm được rồi," Chi buông tay ra, thở hổn hển. Chiếc gương đồng lúc này tỏa ra một ánh kim loại ấm áp, không còn vẻ u ám lúc nãy.

Gia Bách đứng sững người nhìn cô. Anh vừa phát hiện ra một bí mật động trời: Khi hai người chạm vào nhau và cùng chạm vào một món đồ, năng lực của họ sẽ cộng hưởng. Anh có thể "thấy" thay vì chỉ "nghe", và cô có thể "thanh lọc" mà không bị kiệt sức.

"Anh Bách... lúc nãy anh cũng thấy đúng không?" Chi ngước lên nhìn anh, đôi mắt chứa chan sự kinh ngạc. "Tôi cảm thấy... có anh ở bên cạnh, tôi không còn sợ những tiếng khóc đó nữa."

Gia Bách nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn cô gái shipper nhỏ bé trước mặt. Một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ nhen nhóm trong lòng anh. Anh không muốn bất cứ ai khác biết được bí mật này. Cô chính là mảnh ghép cuối cùng để biến lời nguyền của anh thành một quyền năng vô hạn. Và ngược lại, anh là bến đỗ an toàn để cô không bị lạc lối trong những ký ức của vạn vật.

"Luyện tập thế là đủ rồi," Gia Bách lạnh lùng quay đi để giấu đi sự bối rối. "Ra ngoài đi, tôi có một đơn hàng đặc biệt cần cô xử lý. Lần này, không phải giao hàng, mà là... đi đấu giá."

"Đấu giá? Tôi á? Tôi chỉ biết mặc cả rau ngoài chợ thôi!" Chi kêu lên.

"Cô chỉ cần đi bên cạnh tôi. Sự im lặng của cô là vũ khí mạnh nhất mà tôi có để đối đầu với những đối thủ khác."

Gia Bách nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của những thế lực ngầm đang bắt đầu bủa vây. Cuộc đấu giá sắp tới không chỉ là về tiền bạc, mà là về một món đồ cổ có khả năng đánh thức ký ức của cả một dòng họ. Và anh cần sự "im lặng" của Diệp Chi để giành chiến thắng.