MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 7: CHIẾC VÁY TRONG TỦ KÍNH VÀ VŨ HỘI CỦA NHỮNG MẶT NẠv

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 7: CHIẾC VÁY TRONG TỦ KÍNH VÀ VŨ HỘI CỦA NHỮNG MẶT NẠv

1,409 từ · ~8 phút đọc

Trần Gia Bách đứng trước tủ kính của một cửa hiệu thời trang cao cấp trên đường Đồng Khởi, đôi găng tay da màu đen khẽ vuốt ve lớp kính lạnh lẽo. Bên trong là một chiếc váy dạ hội màu xanh thiên thanh, đính những hạt pha lê nhỏ xíu như những giọt sương đọng lại sau cơn mưa.

Đối với người bình thường, đó là một tuyệt tác của nghệ thuật cắt may. Nhưng trong tai Gia Bách, chiếc váy đang phát ra những âm thanh kiêu kỳ của sự kiêu hãnh. Nó chưa từng được mặc, nó đang chờ đợi một cơ thể đủ thuần khiết để đánh thức linh hồn của nó.

"Này... anh chắc là tôi phải mặc thứ này chứ?"

Giọng nói của Diệp Chi vang lên phía sau, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô đang đứng co ro trong bộ đồ shipper quen thuộc, trông hoàn toàn lạc lõng giữa không gian sang trọng ngập tràn mùi hương đắt tiền này.

Gia Bách quay lại, ánh mắt anh lướt qua cô một lượt rồi dừng lại ở gương mặt đang đỏ bừng vì ngại ngùng. "Tối nay là buổi đấu giá kín của giới thượng lưu. Cô không thể bước vào đó với bộ dạng như vừa mới đi giao trà sữa được."

"Nhưng cái váy đó... trông nó đắt bằng cả mấy năm tiền lương của tôi đấy!" Chi lí nhí, mắt không dám nhìn thẳng vào chiếc váy.

"Nó không đắt bằng sự an toàn của cô," Gia Bách lạnh lùng đẩy cửa bước vào. "Vào đi. Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ ba."

Hai tiếng sau, cánh cửa phòng thay đồ mở ra.

Trần Gia Bách, lúc này đã diện bộ suit đen cắt may thủ công tinh xảo, đang đứng kiên nhẫn đợi bên ngoài. Khi Diệp Chi bước ra, anh bỗng cảm thấy không khí xung quanh mình như bị hút cạn.

Cô gái shipper tinh nghịch, vụng về hằng ngày đã biến mất. Thay vào đó là một cô gái thanh tú với bờ vai trần trắng sứ, mái tóc ngắn được uốn xoăn nhẹ nhàng và chiếc váy xanh thiên thanh ôm lấy cơ thể mảnh mai một cách hoàn hảo. Nhưng điều khiến Gia Bách chấn động nhất không phải là vẻ đẹp ngoại hình.

Đó là sự im lặng.

Khi Chi mặc chiếc váy đó vào, những tiếng kiêu kỳ của lớp vải lụa bỗng chốc tan biến. Chiếc váy trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng, hòa quyện với cô thành một khối thống nhất. Nó không còn gào thét đòi hỏi sự chú ý, nó chỉ lặng lẽ tôn vinh chủ nhân mới.

"Trông tôi... kỳ cục lắm đúng không?" Diệp Chi lo lắng hỏi, đôi tay không biết đặt vào đâu, cứ vân vê tà váy.

Gia Bách không trả lời ngay. Anh chậm rãi bước tới, tháo một chiếc găng tay ra. Lần này, anh không ngần ngại chạm vào mu bàn tay cô. Sự tĩnh lặng ập đến như một cơn sóng êm đềm, xoa dịu mọi dây thần kinh đang căng thẳng của anh.

"Không kỳ cục," anh thì thầm, giọng nói thấp và ấm hơn hẳn thường ngày. "Trông cô giống như một bí mật mà tôi không muốn chia sẻ với bất kỳ ai."

Diệp Chi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của anh. Trong giây phút ấy, cô cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp. Không phải vì chiếc váy đắt tiền, cũng không phải vì không gian lộng lẫy, mà vì cách anh nhìn cô — như thể cô là điều quý giá nhất mà anh từng tìm thấy giữa đống đổ nát của thế gian đầy tiếng ồn này.

Chiếc xe dừng lại trước sảnh một khách sạn năm sao cổ điển. Buổi đấu giá "Bách vật kỳ duyên" là nơi quy tụ của những kẻ giàu có nhất, nhưng cũng là những kẻ mang theo nhiều bí mật đen tối nhất.

Gia Bách chìa tay ra cho Diệp Chi khoác vào. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng ấm khiến cô khẽ rùng mình: "Nghe này, tối nay cô sẽ không nghe thấy gì, nhưng tôi thì có. Nếu tôi bóp nhẹ tay cô, có nghĩa là món đồ đó có vấn đề. Khi đó, hãy tìm cách chạm vào nó hoặc đứng thật gần nó. Hiểu chưa?"

"Hiểu rồi... tôi sẽ cố không làm đổ ly rượu nào lên người ai cả," Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ thăng bằng trên đôi giày cao gót.

Bước vào sảnh tiệc, Gia Bách lập tức bị bủa vây bởi hàng nghìn âm thanh hỗn loạn. Tiếng của những chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay các quý ông kể về những vụ làm ăn phi pháp; tiếng của những sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ các quý bà kể về sự cô đơn và phản bội. Gia Bách nhíu mày, cơn đau đầu quen thuộc lại ập đến.

Nhưng rồi, anh cảm nhận được bàn tay của Diệp Chi đang siết chặt lấy cánh tay mình. Một luồng hơi ấm thanh sạch từ cô lan tỏa, tạo thành một "vòng tròn cách âm" bán kính một mét xung quanh hai người. Những âm thanh kia vẫn ở đó, nhưng chúng bị đẩy ra xa, mờ nhạt như tiếng sóng vỗ rì rào ngoài khơi xa.

"Cảm ơn cô," anh khẽ nói.

"Hả? Anh nói gì cơ?" Chi ngơ ngác hỏi vì sảnh tiệc đang rất ồn ào.

"Không có gì. Đi thôi, món đồ chúng ta cần tìm sắp xuất hiện rồi."

Họ dừng lại trước một tủ trưng bày kính cường lực, nơi đặt một miếng ngọc bội hình hoa sen đã bị sứt một góc. Ngay khi nhìn thấy miếng ngọc, Gia Bách cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Nó không phát ra tiếng khóc, không phát ra tiếng gào thét. Nó phát ra tiếng đập của một trái tim.

Thình thịch... thình thịch...

Âm thanh đó giống hệt như tiếng tim đập mà anh nghe thấy từ Diệp Chi tối hôm nọ. Gia Bách sững sờ nhìn miếng ngọc, rồi nhìn sang Diệp Chi.

Kỳ lạ thay, Diệp Chi cũng đang đứng ngây người. Đôi mắt cô dán chặt vào miếng ngọc bội, gương mặt trở nên trắng bệch.

"Bách... cái này... nó đang gọi tên tôi," Diệp Chi thốt lên, giọng nói run rẩy đến mức suýt chút nữa là không ra tiếng.

"Cô nói sao?" Gia Bách siết chặt vai cô.

"Nó nói... 'Chi ơi, về nhà thôi'..."

Trước khi Gia Bách kịp phản ứng, một giọng cười khàn đặc vang lên từ phía sau họ: "Ồ, cậu Trần cũng quan tâm đến 'Mảnh vỡ của Thánh nữ' sao? Thật là một sự trùng hợp thú vị."

Gia Bách quay lại, gương mặt anh trở nên lạnh băng. Đứng đó là ông Trịnh, nhưng đi cùng lão lần này không phải là đám vệ sĩ, mà là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đen kín mít, đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen tử thần.

Kẻ đó nhìn chằm chằm vào Diệp Chi, một nụ cười quái dị hiện trên môi: "Hóa ra là ở đây. Đứa trẻ mang dòng máu tinh khiết nhất của họ Lê. Trăm năm rồi, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại."

Gia Bách lập tức kéo Diệp Chi ra sau lưng, đôi găng tay đen của anh nắm chặt lại. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm chết chóc tỏa ra từ người đàn ông mặc đồ đen kia. Những món đồ cổ trong sảnh tiệc bỗng nhiên đồng loạt phát ra những tiếng kêu rắc rắc như muốn vỡ vụn trước áp lực của kẻ lạ mặt.

"Lê Diệp Chi là người của tôi," Gia Bách gằn từng chữ, đôi mắt anh lóe lên tia nhìn sắc lẹm của một con thú đang bảo vệ món đồ quý giá nhất của mình. "Bước tới một bước nữa, tôi sẽ khiến ông hối hận vì đã sinh ra trên đời này."

Cuộc đấu giá chưa bắt đầu, nhưng một trận chiến tâm linh và quyền lực đã nổ ra ngay giữa căn phòng lộng lẫy. Diệp Chi đứng sau lưng Gia Bách, tay cô vô tình chạm vào lớp vải áo suit của anh. Cô không biết rằng, chính cái chạm ấy đang tiếp thêm một sức mạnh vô hình cho anh, biến người đàn ông nghe thấy cả thế giới này thành một pháo đài bất khả xâm phạm.