Ánh đèn chùm trong sảnh tiệc bỗng dưng mờ đi, nhường chỗ cho ánh sáng tập trung vào sân khấu chính. Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trần Gia Bách nắm chặt tay Diệp Chi, dẫn cô về phía hàng ghế đầu dành cho những vị khách VIP. Anh cảm nhận được bàn tay cô lạnh ngắt và run rẩy.
“Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng nói trầm thấp như một bản nhạc xoa dịu. “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ mang miếng ngọc đó về cho cô.”
Diệp Chi nhìn anh, đôi mắt vẫn còn vẻ bàng hoàng: “Nhưng cái người mặc đồ đen kia… ông ta nhìn tôi như muốn nuốt chửng vậy. Anh Bách, miếng ngọc đó… nó thực sự đang khóc. Tôi không nghe thấy tiếng, nhưng ngực tôi đau thắt lại.”
Gia Bách không nói gì, nhưng ánh mắt anh đanh lại. Anh biết người đàn ông đồ đen đi cùng ông Trịnh chính là một “Thầy châm” – những kẻ chuyên dùng kim châm để kích thích oán khí trong đồ cổ nhằm điều khiển chúng.
Buổi đấu giá bắt đầu. Những món đồ đầu tiên lần lượt đi qua: một bình gốm thời Minh, một thanh đoản kiếm khảm ngọc… Gia Bách không hề nhấc bảng. Đối thủ của anh, ông Trịnh và kẻ mặc đồ đen kia, cũng im lặng. Họ đều đang chờ đợi "con mồi" cuối cùng.
“Và sau đây, món đồ cuối cùng của đêm nay: Ngọc bội Liên Hoa sứt góc. Xuất xứ không rõ ràng, nhưng các chuyên gia nhận định nó mang một nguồn năng lượng cực kỳ đặc biệt. Giá khởi điểm: 5 triệu đô la!”
Cả khán phòng xôn xao. Một miếng ngọc sứt mà giá khởi điểm ngang ngửa một căn biệt thự hạng sang.
“6 triệu đô!” Một vị đại gia dầu mỏ lên tiếng. “8 triệu đô!” Ông Trịnh thản nhiên giơ bảng, khóe môi nở một nụ cười đắc thắng. “10 triệu đô,” Gia Bách bình thản lên tiếng, giọng anh vang dội khắp khán phòng.
Cuộc đua giá bắt đầu nóng lên. Khi con số chạm mốc 20 triệu đô, những người khác dần bỏ cuộc. Chỉ còn lại Gia Bách và ông Trịnh.
“25 triệu đô!” Ông Trịnh hét lớn, rồi quay sang nhìn Gia Bách với ánh mắt khiêu khích.
Nhưng ngay lúc đó, kẻ mặc đồ đen bên cạnh ông ta khẽ chạm vào một chiếc kim dài. Gã bắt đầu lầm rầm khấn vái. Gia Bách lập tức cảm thấy một cơn đau nhói như kim châm đâm thẳng vào màng nhĩ.
Trong đầu anh, tiếng nhạc từ miếng ngọc bội hoa sen bỗng chốc biến thành tiếng gào thét của hàng ngàn người. “Đau quá! Trả lại cho tôi! Máu… máu của Thánh nữ!”
Gia Bách choáng váng, anh buông tay khỏi bảng đấu giá, hai tay ôm lấy đầu. Máu mũi anh bắt đầu chảy xuống. Kẻ kia đang dùng tà thuật tấn công vào năng lực nghe của anh, dùng tiếng ồn của vạn vật để phá hủy đại não anh.
“Anh Bách! Anh sao thế?” Diệp Chi hét lên, cô thấy anh tái nhợt, mồ hôi vã ra như tắm.
Cô nhìn sang phía ông Trịnh, thấy gã phù thủy kia đang cười nham hiểm. Diệp Chi chợt hiểu ra. Không cần ai dạy, cô hành động theo bản năng của một người muốn bảo vệ người mình yêu thương. Cô không quan tâm đến quy tắc thượng lưu, cô vươn tay ôm chặt lấy đầu Gia Bách, ép mặt anh vào lồng ngực mình, đôi bàn tay cô bao phủ lấy tai anh.
Oàng!
Một luồng sáng trắng vô hình bùng nổ từ cơ thể Diệp Chi.
Trong tâm trí Gia Bách, mọi tiếng gào thét biến mất trong tích tắc. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối, tinh khiết như sương mai phủ xuống. Sự im lặng của Diệp Chi lúc này không còn là "vùng cấm", mà là một lá chắn vững chắc. Cô đang dùng chính linh hồn thanh sạch của mình để lọc bỏ toàn bộ tà thuật đen tối kia.
Gia Bách hít một hơi thật sâu, anh mở mắt ra, nhìn thấy Diệp Chi đang nghiến răng chịu đựng, gương mặt cô lộ rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại đầy kiên định.
Sức mạnh từ cô truyền sang anh. Lần đầu tiên, Gia Bách không chỉ nghe, mà anh nhìn thấy một luồng khí màu vàng kim từ miếng ngọc bội đang hướng về phía Diệp Chi. Miếng ngọc đó đang tìm về chủ nhân của nó.
Gia Bách cầm lấy bảng đấu giá bằng đôi bàn tay không đeo găng, tay kia vẫn nắm chặt tay Diệp Chi để duy trì sự cộng hưởng.
“50 triệu đô!” anh dõng dạc tuyên bố.
Cả khán phòng lặng ngắt. 50 triệu đô cho một miếng ngọc sứt? Ông Trịnh định giơ bảng tiếp nhưng kẻ mặc đồ đen bỗng hộc máu mồm, ngã gục xuống ghế. Tà thuật của gã đã bị sự thanh khiết của Diệp Chi đánh bật ngược trở lại (phản phệ).
“50 triệu đô lần thứ nhất… lần thứ hai… lần thứ ba! Chúc mừng cậu Trần Gia Bách!”
Tiếng búa gõ vang lên cũng là lúc Diệp Chi đổ gục vào lòng Gia Bách. Cô đã cạn kiệt năng lượng. Gia Bách bế bổng cô lên, bất chấp những ánh nhìn kinh ngạc của giới thượng lưu. Trợ lý của anh nhanh chóng mang hộp đựng miếng ngọc bội tới.
Gia Bách không đợi về nhà. Anh mở hộp, lấy miếng ngọc ra và đặt nó vào bàn tay đang khép hờ của Diệp Chi.
Kỳ tích xuất hiện. Miếng ngọc bội sứt góc bỗng tỏa ra ánh sáng ấm áp, những vết nứt dường như mờ đi. Sắc mặt nhợt nhạt của Diệp Chi dần hồng hào trở lại. Hơi thở của cô ổn định hơn, và trong giấc mơ màng, cô khẽ gọi: “Mẹ ơi…”
Gia Bách nhìn cô gái trong tay mình, rồi nhìn miếng ngọc bội. Anh nhận ra mình vừa chạm vào một bí mật cổ xưa của dòng họ Lê – dòng họ của những Thánh nữ thanh tẩy đồ vật. Và anh, kẻ mang lời nguyền nghe thấy vạn vật, chính là người bảo hộ định mệnh của cô.
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô giữa sảnh đường lộng lẫy.
“Ngủ đi, Chi. Không ai có thể làm tổn thương em được nữa. Tôi đã mua lại sự im lặng cho em rồi.”
Nhưng anh không biết rằng, ở phía xa trong bóng tối của sảnh tiệc, một đôi mắt khác đang quan sát tất cả qua một chiếc gương đồng cổ. Một giọng nói thầm thì vang lên: “Thánh nữ đã tỉnh thức. Kế hoạch bắt đầu.”