Ánh trăng bạc tràn qua cửa sổ sát đất của căn penthouse, phủ một lớp lụa mỏng lên gương mặt đang chìm trong giấc ngủ mê mệt của Lê Diệp Chi. Trên bàn cạnh giường, miếng ngọc bội Liên Hoa vừa được đấu giá với con số không tưởng 50 triệu đô đang tỏa ra một thứ ánh sáng xanh dịu nhẹ, nhịp nhàng như hơi thở.
Gia Bách không ngủ. Anh ngồi bên cạnh, đôi găng tay đen đã tháo bỏ, bàn tay anh đặt hờ lên mu bàn tay của Diệp Chi. Kể từ khi miếng ngọc chạm vào người cô, thế giới của anh trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Không còn những tiếng xì xào từ vách tường hay tiếng than vãn của những món đồ cũ trong kho. Anh cảm nhận được một dòng chảy ấm áp truyền từ miếng ngọc, qua cơ thể Diệp Chi, rồi chạm đến tâm hồn anh.
Nhưng trong sự tĩnh lặng đó, Diệp Chi lại đang trải qua một cơn bão.
Trong giấc mơ của mình, Diệp Chi thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa sen trắng xóa, hương thơm thanh khiết bao trùm. Một người phụ nữ mặc áo dài trắng, gương mặt hiền từ nhưng mờ ảo, đang mỉm cười nhìn cô.
"Chi à, cuối cùng con cũng tìm thấy nó," người phụ nữ dịu dàng nói.
"Mẹ? Có phải mẹ không?" Diệp Chi chạy nhào tới, nhưng người phụ nữ lại lùi xa dần.
"Ngọc Liên Hoa không chỉ là một món đồ, nó là chìa khóa của dòng máu chúng ta. Những kẻ mang dòng máu họ Lê sinh ra để làm dịu nỗi đau của vạn vật. Nhưng con phải cẩn thận... bóng tối của 'Hắc ấn' đang tìm về. Đừng bao giờ buông tay người đàn ông mang lời nguyền âm thanh, bởi vì anh ta là tấm khiên duy nhất có thể ngăn chặn sự thối nát chạm vào tâm hồn con."
Người phụ nữ biến mất thành những cánh hoa sen, và Diệp Chi giật mình tỉnh giấc.
"Mẹ!"
Cô bật dậy, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập. Ngay lập tức, một bàn tay vững chãi ôm lấy vai cô, kéo cô vào một lồng ngực ấm áp và vững chãi.
"Tôi đây. Không sao cả, chỉ là mơ thôi," giọng nói trầm thấp của Gia Bách vang lên bên tai cô, khiến nhịp tim đang loạn lạc của Diệp Chi dần bình ổn lại.
Diệp Chi nhìn xuống miếng ngọc trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Gia Bách. Cô bỗng nhiên òa khóc, không phải vì sợ, mà vì một nỗi tủi thân và khao khát tình thâm bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa.
"Anh Bách... mẹ tôi... tôi vừa thấy mẹ tôi. Bà ấy bảo tôi phải giữ lấy miếng ngọc này. Và bà ấy còn nhắc đến anh."
Gia Bách khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt. "Nhắc đến tôi? Bà ấy nói gì?"
"Bà ấy nói... anh là tấm khiên của tôi."
Gia Bách im lặng, tay anh vô thức siết chặt lấy cô hơn. Tấm khiên sao? Một kẻ vốn dĩ coi năng lực của mình là một lời nguyền, một kẻ luôn trốn chạy âm thanh thế gian, nay lại trở thành người bảo vệ cho một "Thánh nữ" có thể xoay chuyển định mệnh. Một sự mỉa mai ngọt ngào của số phận.
Trong khi đó, ở tầng hầm của một tòa nhà bỏ hoang phía bên kia thành phố, ông Trịnh đang quỳ rạp dưới chân kẻ mặc đồ đen. Gã thầy pháp lúc này đã tỉnh lại, nhưng một bên mắt của gã đã chuyển sang màu đỏ ngầu — hậu quả của việc bị năng lực của Diệp Chi phản phệ.
"Thưa Thầy, chúng ta đã mất miếng ngọc... xin hãy cho tôi thêm một cơ hội," ông Trịnh run rẩy.
Kẻ mặc đồ đen cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cào vào mặt kính. "Mất? Không, nó chỉ là vật dẫn thôi. Trần Gia Bách tưởng rằng hắn đã mua được sự bình yên, nhưng hắn không biết rằng miếng ngọc đó mang theo 'Hắc ấn' của ta. Càng để lâu bên cạnh con bé đó, oán khí từ ngàn năm sẽ từ từ gặm nhấm linh hồn nó."
Gã đứng dậy, cầm lấy một con búp bê bằng gỗ cổ xưa, trên ngực có khắc tên: Lê Diệp Chi. Gã dùng một cây kim dài đâm xuyên qua trái tim con búp bê.
"Trần Gia Bách nghe thấy tiếng lòng của đồ vật, đúng không? Vậy thì ta sẽ cho hắn nghe thấy tiếng gào thét của địa ngục."
Quay lại căn penthouse, khi Diệp Chi đã ngủ lại sau trận khóc, Gia Bách bước ra ban công. Anh nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, nhưng lòng anh đầy bất an.
Bỗng nhiên, tai anh ù đi. Một âm thanh chói tai vang lên từ phía trong phòng khách.
Xoảng!
Một bình hoa bằng pha lê tự nhiên vỡ vụn dù không có ai chạm vào. Những món đồ decor đắt tiền trong nhà bắt đầu rung chuyển. Gia Bách bị một cơn đau đầu khủng khiếp tấn công. Anh nghe thấy hàng vạn tiếng thét đau đớn đồng loạt vang lên từ mọi hướng.
"Chi! Diệp Chi!"
Anh lao vào phòng ngủ, nhưng cửa phòng bỗng nhiên bị kẹt cứng bởi một lực vô hình. Qua lớp kính, anh thấy Diệp Chi đang đau đớn ôm lấy ngực. Miếng ngọc bội Liên Hoa trên bàn không còn tỏa ánh xanh, mà chuyển sang một màu đen kịt như mực, lan tỏa những sợi khói đen quấn lấy cổ tay cô.
"Không... đừng chạm vào cô ấy!" Gia Bách hét lên. Anh không kịp đeo găng tay, dùng toàn lực đấm vào cửa kính. Máu từ nắm tay anh chảy ra, nhưng anh không cảm thấy đau.
Lần đầu tiên, Gia Bách không trốn chạy âm thanh. Anh tập trung toàn bộ thính giác của mình, cố gắng tìm ra "tần số" của oán khí đang tấn công Diệp Chi. Anh hét lên một tiếng xé lòng, dùng năng lực nghe của mình để phản kích lại những tiếng thét đen tối kia.
"Im miệng lại cho ta!"
Một luồng sóng âm từ cơ thể Gia Bách bùng nổ, làm vỡ tan mọi cửa kính trong căn hộ. Lực tác động mạnh đến mức đẩy lùi những sợi khói đen đang bám lấy Diệp Chi.
Cánh cửa bật tung, Gia Bách lao đến chộp lấy miếng ngọc đen. Một luồng oán khí nghìn năm tràn vào não bộ anh qua lòng bàn tay trần. Anh rên lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn không buông tay.
"Diệp Chi... tỉnh lại đi... em là sự im lặng của tôi... em không được... bỏ cuộc..."
Trong cơn mê sảng, Diệp Chi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang kéo mình khỏi vũng bùn đen. Cô mở mắt, thấy Gia Bách đang quỳ đó, mắt anh đỏ rực vì áp lực, máu chảy từ tai và mũi, nhưng anh vẫn đang dùng chính linh hồn mình để gánh chịu thay cô những tiếng gào thét của miếng ngọc bị nguyền rủa.
Diệp Chi vươn tay, chạm vào lòng bàn tay đang chảy máu của anh.
Im lặng.
Một lần nữa, sự thanh khiết của cô đẩy lùi bóng tối. Miếng ngọc trở lại màu xanh ban đầu. Gia Bách đổ gục vào lòng cô, hơi thở yếu ớt.
"Anh... anh đồ ngốc này," Diệp Chi nấc nghẹn. "Anh bảo sẽ bảo vệ tôi, sao lại để mình ra nông nỗi này?"
Gia Bách khẽ mở mắt, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. "Vì... em là nơi duy nhất trên thế giới này... mà tôi muốn được nghe thấy tiếng tim đập."
Trận chiến đầu tiên với "Hắc ấn" đã kết thúc, nhưng cả hai đều nhận ra rằng, hòa bình của họ quá mong manh. Kẻ thù không chỉ muốn miếng ngọc, chúng muốn phá hủy chính sợi dây liên kết giữa họ.