MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 10: HÀNH TRÌNH VỀ PHÍA SƯƠNG MÙ

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 10: HÀNH TRÌNH VỀ PHÍA SƯƠNG MÙ

1,256 từ · ~7 phút đọc

Căn penthouse sau đêm kinh hoàng ấy trông chẳng khác nào một bãi chiến trường. Những mảnh kính vỡ vụn phản chiếu ánh ban mai lạnh lẽo. Trần Gia Bách ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào thành giường, đôi găng tay da – thứ vốn được coi là "áo giáp" của anh – nằm vứt lăn lóc một xó.

Diệp Chi vừa tỉnh dậy, cơ thể vẫn còn rệu rã nhưng ánh mắt đã lấy lại được sự tỉnh táo. Cô nhìn thấy đôi bàn tay của Gia Bách quấn đầy băng gạc, máu vẫn còn thấm đỏ qua lớp vải trắng. Trái tim cô thắt lại.

"Anh Bách... chúng ta không thể ở lại đây được nữa," Diệp Chi nói, giọng cô khản đặc nhưng kiên định. "Ông ta... kẻ mặc đồ đen đó, ông ta sẽ không dừng lại. Hơn nữa, miếng ngọc này... nó đang kể cho tôi nghe về một nơi. Một nơi có rất nhiều hoa sen trắng và những ngôi nhà gỗ cổ kính."

Gia Bách ngước lên, đôi mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đầy suy tư. Anh hiểu ý cô. Thành phố này, với hàng triệu con người và hàng tỷ đồ vật mang đầy oán niệm, chính là "mảnh đất màu mỡ" cho những kẻ như gã thầy pháp kia thi triển tà thuật. Để bảo vệ Diệp Chi, và để cứu lấy chính bộ não đang trên đà đổ vỡ của mình, anh cần một nơi thuần khiết hơn.

"Làng Sen Trắng," Gia Bách thầm thì. "Trong hồ sơ mật về các dòng họ cổ vật mà tôi từng đọc, đó là vùng đất 'cấm' nằm sâu trong dãy núi phía Bắc. Nơi đó là lãnh địa của họ Lê – những người giữ cửa giữa thế giới vật chất và linh hồn."

Chưa đầy hai tiếng sau, một chiếc xe địa hình hạng nặng đã chờ sẵn dưới hầm tòa nhà. Gia Bách không mang theo bất cứ món đồ cổ quý giá nào, anh chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ đựng những thứ thiết yếu và... miếng ngọc Liên Hoa được bọc kín trong lớp vải lụa thanh tẩy.

Chiếc xe lao ra khỏi thành phố, bỏ lại sau lưng những tòa nhà chọc trời và tiếng ồn ào vĩnh cửu. Khi không gian dần mở rộng ra với những cánh đồng xanh ngắt và rặng núi mờ ảo, Gia Bách cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có.

"Này, anh có thấy... yên tĩnh hơn không?" Diệp Chi quay sang hỏi, tay cô nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay bọc băng gạc của anh.

Gia Bách khẽ gật đầu. "Tiếng gào thét của thành phố đang lùi xa. Ở đây, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng của gió, của đá núi... chúng không mang theo sự lừa dối của con người, nên âm thanh của chúng rất... trong."

Họ đi suốt mười tiếng đồng hồ, xuyên qua những cung đường đèo hiểm trở. Càng lên cao, sương mù càng dày đặc, như một tấm rèm khổng lồ ngăn cách thế gian thực tại với một cõi mộng mị. Khi trời sập tối, chiếc xe dừng lại trước một thung lũng được bao phủ bởi một màn sương màu tím nhạt.

"Đến rồi," Gia Bách nói, anh cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang rung động trong không khí.

Họ đi bộ men theo một lối nhỏ dẫn vào thung lũng. Diệp Chi cầm miếng ngọc bội trong tay, nó bỗng phát sáng rực rỡ, dẫn đường cho họ xuyên qua màn sương. Và rồi, một khung cảnh hiện ra khiến cả hai phải nín thở.

Giữa thung lũng là một hồ sen khổng lồ, dù đang là đêm tối nhưng những bông sen trắng vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo. Giữa hồ là một ngôi làng cổ với những mái nhà ngói âm dương, tất cả đều im lìm như thể thời gian đã ngưng đọng ở đây từ trăm năm trước.

"Ai đó?" Một giọng nói già nua, quyền uy vang lên từ bóng tối.

Một nhóm người mặc đồ chàm, tay cầm lồng đèn tre bước ra. Dẫn đầu là một bà lão với mái tóc bạc trắng, đôi mắt tinh anh như thấu thị tâm can người đối diện. Khi bà nhìn thấy miếng ngọc trong tay Diệp Chi, đôi tay già nua run rẩy, chiếc lồng đèn suýt chút nữa rơi xuống đất.

"Ngọc Liên Hoa tỉnh thức... Thánh nữ... Thánh nữ trở về rồi!" Bà lão quỳ sụp xuống, và theo sau bà, tất cả dân làng cũng đồng loạt quỳ xuống trong sự im lặng tuyệt đối.

Diệp Chi bàng hoàng, cô vội vàng chạy lại định đỡ bà lão dậy: "Bà ơi, bà làm gì thế? Cháu chỉ là... một shipper thôi mà!"

Gia Bách tiến lại đứng bên cạnh cô, ánh mắt anh cảnh giác nhìn quanh. Anh nghe thấy tiếng của những ngôi nhà cổ, tiếng của đất đá nơi đây. Chúng không chào đón họ bằng sự thù ghét, mà bằng một nỗi buồn sâu thẳm và một sự kỳ vọng lớn lao.

"Bà là ai?" Gia Bách hỏi.

Bà lão ngước nhìn anh, rồi nhìn xuống đôi tay băng bó của anh. "Cậu là kẻ mang 'Thính giác của Thần', người bảo hộ định mệnh của con bé. Ta là Lê mẫu, người canh giữ ký ức của ngôi làng này. Chúng ta đã đợi các vị mười tám năm rồi."

Bà lão dẫn họ vào một gian nhà chính, nơi có một bàn thờ lớn đặt bức chân dung của người phụ nữ mà Diệp Chi đã thấy trong giấc mơ.

"Mẹ cháu..." Diệp Chi nghẹn ngào.

"Mẹ con đã dùng tính mạng để mang con và miếng ngọc ra khỏi đây khi 'Hắc ấn' tấn công làng mười tám năm trước," Lê mẫu thở dài. "Nhưng bóng tối chưa bao giờ biến mất. Kẻ mặc đồ đen mà các vị gặp chính là kẻ phản đồ của ngôi làng này, kẻ muốn dùng năng lực thanh tẩy để hồi sinh một con quỷ cổ xưa bị giam giữ dưới đáy hồ sen."

Gia Bách cảm thấy sống lưng lạnh toát. Hóa ra, cuộc gặp gỡ giữa anh và Diệp Chi không hề là ngẫu nhiên. Anh được sinh ra với khả năng nghe thấy nỗi đau để dẫn lối cho cô, và cô sinh ra để thanh tẩy thế giới mà anh phải chịu đựng.

"Vậy chúng tôi phải làm gì?" Gia Bách hỏi, tay anh vô thức nắm chặt lấy tay Diệp Chi.

"Cậu phải dạy con bé cách sử dụng 'Thanh âm trái tim', và cậu phải học cách nghe thấy 'Bản nhạc của vạn vật' để tìm ra vị trí của con quỷ trước khi nó tỉnh giấc," Lê mẫu nhìn sâu vào mắt Gia Bách. "Nhưng hãy cẩn thận, khi cậu nghe thấy bản nhạc đó, cậu có thể sẽ mất đi thính giác vĩnh viễn."

Diệp Chi siết chặt tay Gia Bách: "Không! Cháu không cần năng lực gì cả nếu nó khiến anh ấy bị thương!"

Gia Bách nhìn cô, một nụ cười ấm áp hiện lên. "Nếu cái giá của sự im lặng cho em là đôi tai của tôi, thì đó là một cái giá quá rẻ, Chi ạ."

Đêm đó, giữa hương sen thơm ngát và tiếng thì thầm của núi rừng, một chương mới trong cuộc đời họ bắt đầu. Không còn là cuộc chạy trốn, mà là cuộc rèn luyện để đối đầu với bóng tối đang dần thức tỉnh dưới lòng hồ sâu thẳm.