MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 11: BẢN NHẠC CỦA ĐẤT VÀ LỜI NGUYỆN CỦA TRÁI TIM

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 11: BẢN NHẠC CỦA ĐẤT VÀ LỜI NGUYỆN CỦA TRÁI TIM

1,218 từ · ~7 phút đọc

Đêm ở Làng Sen Trắng không hoàn toàn tĩnh mịch như Gia Bách tưởng tượng. Sau khi sương mù tím nhạt tan đi, cả không gian như được lấp đầy bởi một loại tần số rung động cực thấp nhưng vô cùng mãnh liệt. Với một người có thính giác siêu nhạy bén như anh, đây là một bữa tiệc âm thanh thuần khiết, khác hẳn với sự hỗn tạp, bẩn thỉu của phố thị.

Gia Bách ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra giữa hồ sen. Lê mẫu đứng phía sau, đôi mắt già nua quan sát từng nhịp thở của anh.

"Cậu Trần, thính giác của cậu lâu nay chỉ dùng để nghe 'ký ức đau thương' của đồ vật. Đó là cách nghe bị động," giọng Lê mẫu trầm đục. "Bây giờ, cậu phải học cách 'nghe thấu'. Hãy nghe tiếng nhựa cây đang chảy trong thớ gỗ, nghe tiếng nước ngầm đang len lỏi dưới chân đá, và nghe cả tiếng hơi thở của quỷ dữ đang bị xích dưới đáy hồ này."

Gia Bách nhắm mắt lại. Anh tháo bỏ hoàn toàn lớp băng gạc ở tai, để mặc cho những luồng gió núi tạt vào màng nhĩ nhạy cảm.

"A..."

Anh rên lên một tiếng đau đớn. Ngay khi anh thả lỏng sự phòng vệ, hàng triệu âm thanh li ti của tự nhiên ập đến như những mũi kim. Tiếng những cánh hoa sen khẽ nở, tiếng lũ cá nhỏ quẫy đuôi, tiếng đá mòn... chúng quá trung thực, quá sống động đến mức khiến thần kinh anh căng như dây đàn sắp đứt.

Trong lúc đó, ở gian nhà gỗ bên cạnh, Diệp Chi đang được những cô gái trong làng dạy cách "Truyền Tâm". Cô cầm một đóa sen trắng đã héo rũ trên tay, cố gắng tập trung tư tưởng như cách Lê mẫu đã chỉ dạy.

"Đừng dùng sức mạnh để ép buộc nó tỉnh lại, Chi ạ," một cô gái trẻ dịu dàng nói. "Hãy dùng tình yêu. Hãy coi đóa hoa này là một phần máu thịt của con. Hãy chia sẻ sự sống của con cho nó."

Diệp Chi nhắm mắt, bàn tay cô bao phủ lấy cuống hoa khô khốc. Cô nghĩ về Gia Bách. Cô nghĩ về những vết thương trên tay anh, về vẻ mặt đau đớn của anh khi phải chịu đựng tiếng gào thét thay cô. Một nỗi xót xa dâng trào trong lòng, hóa thành một dòng năng lượng ấm áp từ trái tim lan tỏa xuống đầu ngón tay.

Bất ngờ, đóa sen héo úa dần dần ngẩng đầu. Những cánh hoa nâu xám bắt đầu chuyển sang màu trắng tuyết, mịn màng và tràn đầy nhựa sống. Đóa hoa nở rộ giữa đêm tối, tỏa ra một mùi hương nồng nàn lạ thường.

"Con làm được rồi! Thánh nữ tỉnh thức thật rồi!" Các cô gái reo lên kinh ngạc.

Nhưng Diệp Chi không vui. Cô cảm thấy một sự hụt hẫng trong lồng ngực. Mỗi lần cô hồi sinh một thứ gì đó, cô cảm thấy một phần sức lực của mình biến mất. Cô lo lắng nhìn về phía mỏm đá giữa hồ, nơi bóng dáng cao lớn của Gia Bách đang bất động dưới ánh trăng.

Cô chạy ra phía hồ, bước chân gấp gáp trên những nhịp cầu tre. Khi đến gần mỏm đá, cô khựng lại.

Gia Bách đang chảy máu tai. Những giọt máu đỏ sẫm chảy dài xuống cổ áo sơ mi trắng, trông vô cùng thê lương dưới ánh trăng bạc. Anh vẫn ngồi đó, hơi thở đứt quãng, toàn thân run rẩy nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

"Anh Bách! Dừng lại đi!" Diệp Chi lao tới, ôm chầm lấy anh từ phía sau.

Ngay khoảnh khắc da thịt cô chạm vào anh, thế giới âm thanh của Gia Bách lại một lần nữa rơi vào sự im lặng thần thánh. Cơn đau đầu xé nát đại não anh bỗng chốc tan biến. Anh lảo đảo ngã vào vòng tay cô, hơi thở hổn hển.

"Chi... em không nên ở đây..." anh thì thầm, giọng nói yếu ớt.

"Anh mới là người không nên làm vậy!" Diệp Chi nấc nghẹn, cô dùng tà áo dài của mình lau đi vết máu trên tai anh. "Lê mẫu nói nếu anh nghe thấy 'Bản nhạc vạn vật', anh sẽ bị điếc. Anh định bỏ rơi tôi trong sự im lặng mãi mãi sao?"

Gia Bách mở mắt, nhìn gương mặt lấm lem nước mắt của cô. Anh đưa bàn tay run rẩy lên vuốt tóc cô. "Nếu tôi không nghe thấy nó... tôi sẽ không biết khi nào con quái vật đó tỉnh giấc để bảo vệ em. Chi, thế giới của tôi vốn dĩ đã quá ồn ào. Nếu phải đánh đổi thính giác này để đổi lấy một đời bình yên cho em, tôi thấy đó là một giao dịch quá hời."

"Không hời chút nào cả!" Diệp Chi hét lên, cô áp chặt hai bàn tay mình vào tai anh. "Tôi không cần một tấm khiên không biết nghe thấy lời tôi nói. Nếu anh muốn nghe, tôi sẽ nghe cùng anh."

Bất ngờ, Diệp Chi nhắm mắt lại. Cô không dùng năng lực để "tắt âm" nữa. Cô cố gắng dùng sự thanh tẩy của mình để làm "màng lọc" cho đôi tai của Gia Bách.

Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Gia Bách bỗng nhiên không còn cảm thấy đau đớn nữa. Thông qua sự kết nối với Diệp Chi, những âm thanh li ti của thung lũng không còn đâm vào tai anh, mà chúng biến thành những nốt nhạc trầm bổng, du dương. Anh nghe thấy một bản giao hưởng vĩ đại của đất trời. Và giữa bản nhạc ấy, có một nhịp điệu đen tối, nặng nề đang đập dưới lòng hồ, giống như tiếng trống cầm canh của địa ngục.

"Tôi thấy rồi..." Gia Bách thì thầm. "Nó nằm ở phía Đông hồ, dưới rễ của cây sen cổ thụ ngàn năm."

Lê mẫu đứng từ xa chứng kiến tất cả, bà khẽ mỉm cười nhưng ánh mắt đầy lo âu. "Sự cộng hưởng linh hồn... Họ đã đạt đến cảnh giới cao nhất của tình yêu. Nhưng bóng tối cũng vì thế mà sẽ tìm đến nhanh hơn."

Trong không gian huyền ảo của đêm Sen Trắng, Gia Bách vòng tay ôm chặt lấy Diệp Chi. Anh nhận ra, sự im lặng của cô không phải là sự trống rỗng, mà là một loại ngôn ngữ cao cấp nhất — ngôn ngữ của sự thấu hiểu tuyệt đối.

"Chi này," anh thì thầm vào tai cô. "Nếu sau này tôi thực sự không còn nghe thấy gì nữa, em sẽ là người kể cho tôi nghe thế giới này đẹp thế nào chứ?"

Diệp Chi tựa đầu vào vai anh, nước mắt vẫn rơi nhưng môi đã mỉm cười: "Em sẽ nói cho anh nghe mỗi ngày, cho đến khi anh phát chán thì thôi."

Đêm đó, họ không chỉ luyện tập năng lực, mà họ đã cùng nhau lập một lời thề định mệnh dưới sự chứng giám của ngàn đóa sen trắng. Trận chiến cuối cùng đang đến gần, và họ đã sẵn sàng để đối mặt, không phải như hai cá thể riêng biệt, mà như một linh hồn duy nhất.