MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 12: ĐÊM CỦA NHỮNG BÓNG MA CỔ VẬT

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 12: ĐÊM CỦA NHỮNG BÓNG MA CỔ VẬT

1,345 từ · ~7 phút đọc

Màn sương tím nhạt vốn dĩ thanh bình của thung lũng bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng khí đen kịt và hôi hám. Mùi của gỗ mục, mùi rỉ sét của kim loại và mùi của sự thối rữa ngàn năm tràn vào không gian, lấn át cả hương sen thơm ngát.

Gia Bách là người đầu tiên bật dậy. Đôi tai của anh, sau quá trình luyện tập cộng hưởng với Diệp Chi, giờ đây nhạy bén đến mức có thể nghe thấy cả tiếng "cười" nham hiểm của những linh hồn bị nguyền rủa đang tiến gần.

"Chúng đến rồi," anh gằn giọng, bàn tay nhanh chóng siết chặt lấy găng tay, nhưng rồi anh khựng lại, quyết định để tay trần. Trong trận chiến này, anh cần cảm nhận thực tại một cách rõ ràng nhất.

Từ phía lối vào thung lũng, một đoàn người lảo đảo bước ra. Đó không phải là người sống, mà là những "Xác đồ" – những món đồ cổ bị gã thầy pháp Hắc Ấn dùng kim châm kích hoạt oán khí, chiếm hữu lấy cơ thể của những kẻ tham lam từng đánh cắp chúng. Những chiếc bình gốm vỡ nát gắn chặt vào đầu, những thanh kiếm gỉ sét đâm xuyên qua lồng ngực những cái xác không hồn.

Dẫn đầu đoàn quân ma quái ấy chính là gã thầy pháp mặc đồ đen. Một bên mắt đỏ ngầu của gã loé lên trong đêm: "Lê mẫu, giao Thánh nữ ra đây, ta sẽ để cái làng mục nát này được chết một cách thanh thản!"

Lê mẫu đứng trên bậc thềm ngôi nhà cổ, tay cầm cây gậy bằng gỗ mun, bình thản nhìn xuống: "Kẻ phản đồ như ngươi không xứng đáng bước chân lên mảnh đất này. Sen trắng sẽ không bao giờ nở cho kẻ mang trái tim đen tối."

"Vậy thì để máu của các người tưới cho sen đỏ nở rộ vậy!" Gã thầy pháp vung tay, một loạt kim châm đen bay ra, găm thẳng vào không trung.

Ngay lập tức, những món đồ cổ trong Làng Sen Trắng – những vật dụng vốn dĩ hiền hòa – bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những chiếc lồng đèn tre bốc cháy màu xanh leo lét, những chiếc cối đá tự lăn lông lốc về phía dân làng.

Gia Bách lao ra giữa sân, anh đứng chắn trước Diệp Chi. "Chi, hãy tập trung! Em là người duy nhất có thể dập tắt oán khí trong những thứ đó. Tôi sẽ dẫn lối cho em!"

"Tôi... tôi hiểu rồi!" Diệp Chi nghiến răng, gương mặt cô tái đi vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại rực cháy sự quyết tâm.

Gia Bách nhắm mắt lại. Anh bắt đầu "nghe". Giữa hỗn âm của cuộc chiến, anh lọc ra tần số của từng món cổ vật đang bị điều khiển.

"Bên trái, góc 10 giờ! Chiếc bình gốm thời Lý đang mang oán niệm của một kẻ bị đầu độc!" anh hét lớn.

Diệp Chi nhắm mắt theo sự chỉ dẫn của Bách. Cô vươn tay ra không trung, tưởng tượng ra một dòng suối nước mát lạnh đang chảy từ trái tim mình. "Hãy yên nghỉ đi... nỗi đau đã qua rồi..." cô thầm thì.

Một luồng sáng trắng từ tay Diệp Chi bay ra, chạm vào chiếc bình đang lao tới. Ngay lập tức, tiếng gào thét trong lòng chiếc bình tắt lịm. Nó rơi xuống đất, vỡ tan thành những mảnh vụn bình thường, oán khí màu đen bốc hơi như gặp phải ánh nắng mặt trời.

Trận chiến diễn ra kịch liệt. Gia Bách như một nhạc trưởng điều khiển bản nhạc của sự sống và cái chết. Anh liên tục chỉ điểm các nguồn oán khí, còn Diệp Chi là người thực hiện "lệnh tắt âm". Sự phối hợp nhịp nhàng giữa thính giác siêu phàm của Bách và năng lực thanh tẩy của Chi khiến đoàn quân Xác đồ của gã thầy pháp bị chặn đứng.

Tuy nhiên, gã thầy pháp không hề nao núng. Gã nở nụ cười quái dị, lấy ra một chiếc chuông đồng cũ nát – món đồ mà Gia Bách cảm nhận được một luồng âm thanh kinh tởm nhất mà anh từng nghe thấy. Nó không phải là tiếng người, mà là tiếng gầm gừ của một loài quái thú viễn cổ.

Keng!

Tiếng chuông vang lên, cả mặt hồ sen trắng bỗng nhiên sôi sục. Những bông sen trắng rụng cánh hàng loạt, nước hồ chuyển sang màu đỏ ngầu như máu.

"Nó tỉnh rồi... Con quỷ dưới đáy hồ!" Lê mẫu kêu lên đầy đau đớn.

Mặt đất rung chuyển. Một xúc tu khổng lồ bằng bùn đen và oán khí trồi lên từ lòng hồ, quấn chặt lấy nhịp cầu tre nơi Diệp Chi đang đứng.

"Chi!" Gia Bách hét lớn. Anh lao tới, dùng đôi tay trần chộp lấy xúc tu đen kịt.

Cơn đau ập đến như hàng vạn luồng điện xoáy vào đại não. Gia Bách cảm thấy thính giác của mình đang bị hủy hoại. Anh nghe thấy tiếng nứt vỡ ngay trong màng nhĩ. Thế giới của anh bỗng chốc trở nên nhòe nhoẹt âm thanh, rồi lịm dần vào một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Anh đang mất đi thính giác.

"Không... không phải lúc này..." Gia Bách gầm lên. Anh không nghe thấy tiếng mình nói nữa, nhưng anh nhìn thấy Diệp Chi đang bị lôi xuống nước.

Trong khoảnh khắc thính giác biến mất, một giác quan khác trong Gia Bách bừng tỉnh. Anh không còn nghe bằng tai, mà anh "cảm nhận" bằng sự rung động của linh hồn. Anh thấy được sợi dây liên kết màu vàng kim giữa anh và Diệp Chi đang căng ra.

Gia Bách lấy sức bình sinh, kéo mạnh xúc tu về phía mình. Anh truyền toàn bộ năng lực thính giác cuối cùng vào một tiếng thét tâm linh: "CHI! DÙNG MIẾNG NGỌC!"

Diệp Chi dù đang bị kéo xuống nước nhưng trong tâm trí cô lại vang lên tiếng gọi của Bách – một tiếng gọi không bằng âm thanh mà bằng sự giao thoa linh hồn. Cô rút miếng ngọc Liên Hoa từ trong ngực áo ra, áp chặt vào xúc tu đen.

Một cột sáng khổng lồ từ đáy hồ vọt thẳng lên bầu trời, soi sáng cả thung lũng sương mù. Con quái thú dưới hồ gào rú thảm thiết rồi tan biến vào hư không. Gã thầy pháp Hắc Ấn bị lực phản chấn hất văng ra xa, hộc máu đen rồi biến mất vào màn đêm mù mịt.

Trận chiến kết thúc. Sương mù tan dần, trả lại bầu trời đầy sao.

Diệp Chi lóp ngóp bò lên bờ, cô chạy vội về phía Gia Bách đang quỳ lặng lẽ trên mỏm đá. Anh vẫn mở mắt, nhưng ánh mắt anh vô hồn.

"Anh Bách? Anh Bách ơi!" Chi ôm lấy mặt anh, gọi lớn.

Gia Bách nhìn cô. Anh thấy đôi môi cô mấp máy, thấy nước mắt cô rơi, thấy sự hoảng loạn trên gương mặt cô... nhưng anh không nghe thấy gì cả. Thế giới của anh bây giờ là một vùng không gian tĩnh mịch tuyệt đối. Không còn tiếng đồ vật kể chuyện, không còn tiếng gió rít, và đau đớn nhất là không còn nghe thấy tiếng gọi của người con gái anh yêu.

Anh đã thực sự đánh đổi đôi tai để cứu lấy cô.

Gia Bách khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa xót xa. Anh đưa bàn tay run rẩy lau nước mắt cho Chi, rồi chỉ vào tim mình, sau đó chỉ vào cô.

Tôi không nghe thấy em nữa, nhưng tôi cảm thấy em ở đây.

Diệp Chi hiểu ra. Cô khóc nức nở, gục đầu vào ngực anh. Sự im lặng mà anh hằng khao khát cuối cùng đã đến, nhưng nó lại mang theo một cái giá quá đắt. Tuy nhiên, giữa sự im lặng ấy, họ nhận ra một loại ngôn ngữ mới đang thành hình — thứ ngôn ngữ của hai tâm hồn đã hòa làm một.