Thế giới của Trần Gia Bách sụp đổ vào một hố đen của sự tĩnh lặng.
Khi anh mở mắt ra vào sáng hôm sau trong gian nhà gỗ ở Làng Sen Trắng, điều đầu tiên anh cảm thấy không phải là nỗi đau, mà là một sự trống rỗng đến rợn người. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng chim hót báo bình minh, tiếng lạch cạch của những món đồ gỗ cổ — tất cả những âm thanh từng tra tấn anh suốt ba mươi năm qua đã biến mất hoàn toàn.
Anh nhìn thấy Diệp Chi đang ngồi bên cạnh giường, đôi mắt cô sưng húp vì khóc cả đêm. Cô đang nói gì đó, môi cô mấp máy liên tục, nhưng đối với anh, đó chỉ là một bộ phim câm không phụ đề.
Gia Bách đưa tay lên chạm vào tai mình. Không có gì cả. Chỉ có một sự rung động mơ hồ từ mạch máu. Anh đã thực sự trở thành một kẻ điếc. Một "Thần thính" mất đi thính giác chẳng khác nào một báu vật bị đập vỡ, trở thành một phế vật vô dụng.
Một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Gia Bách quay mặt vào tường, né tránh ánh nhìn của Diệp Chi. Anh không muốn cô thấy sự yếu đuối của mình, anh không muốn cô phải mang nợ một kẻ tàn phế.
Bất chợt, anh cảm thấy một bàn tay ấm áp nắm lấy tay mình.
Diệp Chi không bỏ cuộc. Cô kéo anh ngồi dậy, rồi dùng ngón tay trỏ, chậm rãi viết từng chữ lên lòng bàn tay trần của anh.
“E – M – Ở – Đ – Â – Y.”
Cảm giác từ đầu ngón tay cô truyền vào da thịt anh rõ nét đến mức Gia Bách rùng mình. Anh nhìn cô, thấy cô đang mỉm cười qua làn nước mắt. Cô lại viết tiếp:
“Đ – Ứ – N – G – T – R – Ố – N.”
Gia Bách nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Diệp Chi. Hóa ra, khi không còn âm thanh để gây nhiễu, anh lại có thể nhìn thấy tâm hồn cô rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự im lặng mà anh hằng khao khát giờ đã có mặt, nhưng nó không hề đáng sợ như anh tưởng, bởi vì trong sự im lặng đó có cô.
Anh cầm lấy tay cô, vụng về viết lại: “Tôi... phế... rồi.”
Diệp Chi lắc đầu nguầy nguậy. Cô lấy miếng ngọc Liên Hoa áp vào tai anh. Một luồng điện nhẹ thanh khiết chảy qua, tuy không giúp anh nghe lại được, nhưng nó làm dịu đi cơn đau nhức nhối trong đại não. Cô ra hiệu cho anh bước ra ngoài.
Hồ sen sau trận chiến đêm qua đã bắt đầu hồi sinh. Những đóa sen trắng lại nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Lê mẫu đứng chờ họ ở bến nước.
"Mất đi thính giác phàm trần là cái giá để cậu đạt đến 'Tâm thính'," Lê mẫu nói bằng khẩu hình miệng thật chậm để Gia Bách có thể đọc được. "Cậu không nghe thấy tiếng của đồ vật nữa, vì giờ đây cậu phải nghe bằng linh hồn. Và con bé này..." bà chỉ tay vào Diệp Chi, "...chính là đôi tai mới của cậu."
Bà lão trao cho Diệp Chi một cuốn sách cổ nát bướm, trang bìa có hình hai bàn tay đan vào nhau. "Đây là bí pháp 'Cộng hưởng tâm giao'. Nếu hai người thực sự yêu nhau và sẵn lòng chia sẻ sinh mệnh, Diệp Chi có thể truyền những gì cô ấy nghe thấy trực tiếp vào tâm trí của Gia Bách."
Gia Bách khựng lại. Điều đó có nghĩa là anh sẽ lại phải nghe thấy thế gian đầy tiếng ồn này một lần nữa? Hay anh sẽ chỉ nghe thấy những gì cô muốn anh nghe?
"Tôi muốn thử," Diệp Chi ra hiệu bằng tay cho Gia Bách.
Họ ngồi đối diện nhau giữa rừng sen. Diệp Chi nhắm mắt lại, cô đặt hai bàn tay mình lên hai bên thái dương của Gia Bách. Cô không cố gắng "tắt âm" nữa. Lần này, cô mở rộng giác quan, đón nhận tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng lá rơi, và cả tiếng đập rộn ràng của trái tim mình.
“Anh Bách... anh có nghe thấy em không?”
Gia Bách giật mình. Một giọng nói trong trẻo, dịu dàng vang lên ngay giữa đại não anh. Nó không đi qua màng nhĩ, mà nó nảy nở từ chính ý nghĩ của anh.
“Chi? Là em sao?” anh đáp lại trong tâm tưởng.
“Vâng, là em đây. Anh nghe kìa... tiếng sen nở... nó giống như tiếng chuông gió nhỏ xíu vậy.”
Gia Bách nhắm mắt lại. Qua sự kết nối với Diệp Chi, anh lần đầu tiên "nghe" thấy vẻ đẹp của âm thanh mà không có sự đau đớn. Cô giống như một bộ lọc hoàn hảo, chỉ truyền cho anh những thanh âm thuần khiết nhất, đẹp đẽ nhất. Thế giới không âm thanh của anh bỗng chốc trở thành một buổi hòa nhạc riêng tư, nơi cô là nhạc trưởng duy nhất.
Tuy nhiên, sự yên bình không kéo dài lâu.
Lê mẫu bỗng nhiên cau mày, bà nhìn về phía bìa rừng sương mù. "Có kẻ đang đến. Không phải là tà thuật, mà là hơi thở của sắt thép và tiền bạc."
Gia Bách dù không nghe thấy nhưng anh cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển theo một nhịp điệu máy móc. Anh nhìn ra xa: một đoàn xe đen sang trọng đang tiến vào thung lũng.
Dẫn đầu không phải là thầy pháp Hắc Ấn, mà là một người đàn ông trung niên mặc suit xám, phong thái lịch lãm nhưng đôi mắt lạnh lẽo như băng. Đó là Trần Gia Khiêm — chú ruột của Gia Bách, người bấy lâu nay vẫn âm thầm điều hành tập đoàn đồ cổ Trần gia trong khi Gia Bách sống ẩn dật.
Trần Gia Khiêm bước xuống xe, nhìn đứa cháu trai đang ngồi giữa đầm sen với vẻ khinh miệt. Ông ta giơ lên một chiếc máy ghi âm, bấm nút.
Gia Bách không nghe thấy gì, nhưng anh nhìn thấy sắc mặt Diệp Chi biến đổi. Cô tái nhợt đi, đôi tay đang chạm vào thái dương anh run rẩy dữ dội.
“Hắn nói gì?” Gia Bách hỏi trong đầu.
“Hắn... hắn nói hắn có bằng chứng về việc mẹ em đã đánh cắp miếng ngọc này từ bảo tàng quốc gia... Hắn nói nếu anh không giao em và miếng ngọc ra, hắn sẽ báo cảnh sát san bằng ngôi làng này vì tội che giấu tội phạm và cổ vật lậu...”
Gia Bách đứng bật dậy, đôi mắt anh lóe lên tia nhìn sắc lẹm. Anh không cần tai để biết rằng người chú của mình đang dùng luật pháp và quyền lực để làm điều mà tà thuật đã thất bại. Sự tham lam của con người đôi khi còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ dưới lòng hồ.
Anh nắm chặt lấy tay Diệp Chi, kéo cô ra sau lưng mình. Anh nhìn thẳng vào mắt Trần Gia Khiêm, môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ dù không phát ra tiếng.
Anh dùng ngón tay, viết lên lòng bàn tay Diệp Chi một dòng chữ để cô nói hộ mình:
“Nói với ông ta: Kẻ nghe thấy tiếng lòng của quỷ dữ không sợ sự đe dọa của con người.”