MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 14: LỜI CẢNH CÁO CỦA SỰ IM LẶNG

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 14: LỜI CẢNH CÁO CỦA SỰ IM LẶNG

1,290 từ · ~7 phút đọc

Trần Gia Khiêm đứng giữa sân làng, đôi giày da bóng lộn dẫm lên lớp đất sỏi của ngôi làng cổ một cách thô bạo. Ông ta nhìn cháu trai mình – kẻ đang đứng đó với đôi tai không còn nghe thấy gì, nhưng phong thái vẫn vững chãi như một ngọn núi.

Gia Khiêm cười nhạt, ra hiệu cho thư ký đưa ra một sấp hồ sơ dày cộp. Ông ta nói, giọng oang oang dù biết Gia Bách không nghe thấy, cốt để gây áp lực lên dân làng và Diệp Chi:

"Gia Bách, chú không muốn làm khó cháu. Nhưng miếng ngọc Liên Hoa này vốn thuộc về bộ sưu tập của Trần gia đã bị đánh cắp mười tám năm trước. Cô gái này chính là con gái của kẻ trộm. Cháu đang bao che cho tội phạm đấy. Đưa cô ta và miếng ngọc đây, chú sẽ coi như cháu bị lừa và xóa sạch dấu vết cho cháu quay về tiếp quản tập đoàn."

Diệp Chi run rẩy, cô nhìn sang Gia Bách. Qua sự kết nối tâm linh, cô truyền đạt lại từng lời của ông ta vào đầu anh.

“Anh Bách... ông ta nói em là con của kẻ trộm. Ông ta muốn đưa em đi.”

Gia Bách vẫn giữ gương mặt bình thản. Anh nhìn sâu vào mắt Trần Gia Khiêm – đôi mắt đầy rẫy sự tham lam mà anh đã quá quen thuộc từ nhỏ. Anh tháo găng tay, chậm rãi tiến lại phía chiếc vali chứa đầy những cổ vật giám định mà Gia Khiêm mang theo như một sự phô trương thanh thế.

Anh dùng ngón tay viết lên lòng bàn tay Diệp Chi, ánh mắt ra hiệu cho cô đọc lớn:

"Tôi không cần tai để nghe thấy lời nói dối của ông. Chỉ cần nhìn vào những món đồ ông mang theo, tôi đã thấy sự thối nát của ông rồi."

Diệp Chi dõng dạc đọc lớn câu nói đó. Cả làng im phăng phắc. Sắc mặt Trần Gia Khiêm biến đổi, ông ta gầm lên: "Mày nói gì? Mày dám bảo những bảo vật của Trần gia là thối nát?"

Gia Bách đi tới trước một bình sứ men lam mà Gia Khiêm đang tự hào trưng ra để khẳng định quyền lực của mình. Không cần nghe tiếng kêu của món đồ, Gia Bách chỉ cần chạm nhẹ đầu ngón tay lên bề mặt men. Thông qua sự nhạy cảm của da thịt và sự tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm trí, anh "thấy" được những vết rạn giả tạo, "thấy" được lớp hóa chất nhuộm màu chỉ mới được quét lên cách đây vài tháng.

Anh lại viết lên tay Diệp Chi:

"Cái bình này là đồ giả. Được làm từ lò gốm lậu ở ngoại ô, xử lý axit để tạo vết cổ. Nếu ông nói đây là bảo vật gia tộc, thì hoặc ông là kẻ ngu xuẩn, hoặc ông đã bán đứng tổ tiên để lấy tiền bù vào khoản thâm hụt của tập đoàn."

"Mày... mày ngậm miệng lại!" Gia Khiêm tái mặt. Lời của Gia Bách đâm trúng tim đen. Tập đoàn Trần gia dưới sự điều hành của ông ta thực chất đã mục rỗng từ lâu vì những vụ đầu tư sai lầm.

Diệp Chi lúc này bỗng cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ từ Gia Bách truyền sang. Anh không còn yếu đuối. Sự im lặng đã biến anh thành một chiếc máy phát hiện nói dối sống. Anh chỉ tay vào từng món đồ mà đội ngũ của Gia Khiêm mang tới, mỗi cái chạm tay là một sự thật trần trụi được phơi bày qua giọng đọc của Diệp Chi.

"Bức tranh này: Vải toan mới, mực tàu pha hóa chất!" "Đôi hoa tai ngọc trai: Nhựa nhân tạo bọc bột ngọc!"

Từng món "bảo vật" bị Gia Bách lột mặt nạ khiến đám tùy tùng của Gia Khiêm bắt đầu xầm xì, hoang mang. Uy tín của vị quyền chủ tịch tập đoàn sụp đổ ngay giữa thung lũng sương mù.

Đỉnh điểm, Gia Bách tiến lại sát Trần Gia Khiêm. Anh nhìn thẳng vào chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt tiền trên cổ tay ông ta. Anh không viết lên tay Diệp Chi nữa. Anh dùng đôi môi mình, phát âm từng chữ một cách khó khăn nhưng rõ ràng, vì anh đã tập luyện khẩu hình từ lâu:

"Gia... Khiêm... Ông... mới... là... kẻ... trộm."

Lê mẫu từ phía sau bước tới, cầm theo một cuốn sổ cũ của làng. "Mười tám năm trước, chính Trần Gia Khiêm đã dẫn quân lên đây cướp phá. Mẹ của Diệp Chi đã hy sinh để bảo vệ miếng ngọc vốn thuộc về làng này, chứ không phải của Trần gia. Chúng tôi có ghi chép và nhân chứng."

Sự thật bị phơi bày khiến Gia Khiêm phát điên. Ông ta rút ra một khẩu súng đen ngòm, chỉ thẳng vào đầu Diệp Chi: "Đủ rồi! Nếu tao không lấy được miếng ngọc một cách danh chính ngôn thuận, thì tao sẽ lấy nó bằng máu! Đưa miếng ngọc đây, hoặc con bé này chết!"

Gia Bách không nghe thấy tiếng súng lên nòng, nhưng qua đôi mắt của Diệp Chi, anh thấy được cái chết đang cận kề.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Gia Bách không hề lùi bước. Anh bước lên phía trước, dùng ngực mình chắn ngay họng súng. Anh nhìn Gia Khiêm bằng ánh mắt thương hại.

“Bắn đi,” anh truyền ý nghĩ vào đầu Diệp Chi, và cô hét lên thay anh. “Bắn đi, và cả thế giới sẽ biết Trần Gia Khiêm là một kẻ giết người, một kẻ buôn đồ giả và một gã hèn hạ không đấu lại nổi một kẻ điếc!”

Bàn tay Gia Khiêm run rẩy. Giữa sự tĩnh lặng kỳ quái của thung lũng, tiếng đập trái tim của chính ông ta trở nên to đến mức điên cuồng. Sự hiện diện của Diệp Chi và miếng ngọc dường như đang khuếch đại tội lỗi trong lòng ông ta lên gấp bội.

“Nằm xuống!” Gia Bách bỗng cảm nhận được một sự rung động cực mạnh từ đất. Anh ôm lấy Diệp Chi, đè cô xuống mặt đất sỏi.

Đoàng!

Tiếng súng vang lên, nhưng viên đạn bay chệch lên trời vì một cơn địa chấn nhỏ đột ngột nổ ra. Mặt đất dưới chân Gia Khiêm nứt toác. Một luồng khí đen từ dưới hồ sen – tàn dư của Hắc Ấn đêm qua – bỗng chốc trồi lên, quấn lấy chân ông ta.

Dường như những cổ vật bị nguyền rủa trong vùng đất này không cho phép kẻ có trái tim bẩn thỉu như ông ta được rời đi. Đoàn xe của Gia Khiêm bị những rễ sen khổng lồ quấn chặt, kéo sụp xuống bùn lầy. Đám tùy tùng sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

Gia Bách đứng dậy trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh nhìn Gia Khiêm bị dân làng bắt giữ để giao cho chính quyền địa phương với những bằng chứng đồ giả và xâm phạm gia cư bất hợp pháp.

Trận chiến quyền lực kết thúc một cách chóng vánh, nhưng Gia Bách biết đây mới chỉ là sự khởi đầu. Anh nhìn sang Diệp Chi, cô đang run rẩy trong vòng tay anh.

Anh cúi xuống, viết lên lòng bàn tay cô: “Em thấy không? Sự im lặng không phải là yếu đuối. Nó là nơi sự thật không thể bị che giấu.”

Diệp Chi ôm chặt lấy anh. Cô nhận ra, dù Gia Bách không nghe thấy thế giới, nhưng anh hiểu thế giới này hơn bất kỳ ai. Và cô, sẽ mãi là thanh âm duy nhất dẫn lối cho anh qua những ngày giông bão.