MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời AnhChương 15: TRỞ VỀ ĐỂ ĐỐI ĐẦU

Em Là Khoảng Lặng Duy Nhất Đời Anh

Chương 15: TRỞ VỀ ĐỂ ĐỐI ĐẦU

1,318 từ · ~7 phút đọc

Làng Sen Trắng mờ ảo dần trong gương chiếu hậu. Lê mẫu đứng ở đầu làng, bóng bà nhỏ bé nhưng vững chãi giữa màn sương. Bà đã trao cho Diệp Chi một chiếc tráp gỗ nhỏ, dặn dò rằng đó là "chìa khóa cuối cùng" cho đôi tai của Gia Bách.

Chiếc xe địa hình lao nhanh trên con đường cao tốc hướng về phía những ánh đèn neon rực rỡ của thành phố. Gia Bách ngồi ở ghế lái phụ, đôi mắt anh bình thản nhìn ra xa. Kể từ khi thính giác biến mất, phong thái của anh càng trở nên thâm trầm, như một mặt hồ không đáy.

Diệp Chi vừa lái xe vừa thỉnh thoảng liếc nhìn sang anh. Cô vươn một bàn tay ra, nắm lấy bàn tay trần của Gia Bách. Ngay lập tức, sự kết nối tâm linh được thiết lập.

“Anh Bách, chúng ta thực sự sẽ quay lại tiệm 'Ký Ức' sao? Trần Gia Khiêm tuy đã bị bắt ở làng, nhưng tay chân của ông ta ở tập đoàn vẫn còn rất đông.”

Gia Bách siết nhẹ tay cô, truyền đi một ý nghĩ đanh thép: “Chúng ta không về tiệm đồ cũ. Chúng ta về thẳng trụ sở của tập đoàn Trần Gia. Đã đến lúc quét sạch rác rưởi rồi.”

Trụ sở tập đoàn Trần Gia là một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biểu tượng của sự quyền quý và giàu sang. Nhưng dưới nhãn quan của Gia Bách và cảm nhận của Diệp Chi, tòa nhà này đang bốc lên một luồng oán khí xám xịt. Đó là sự tích tụ của hàng nghìn món đồ cổ bị đánh cắp, bị làm giả và bị nguyền rủa đang nằm trong kho lưu trữ khổng lồ của gia tộc.

Gia Bách bước xuống xe, bộ suit đen phẳng phiu, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng. Anh không đeo găng tay. Diệp Chi mặc một bộ đồ công sở thanh lịch, tay ôm chiếc tráp gỗ của Lê mẫu, bước đi đầy tự tin bên cạnh anh.

Khi họ bước vào sảnh chính, đám nhân viên và bảo vệ đều sững sờ. Ai cũng biết vị thiếu gia thiên tài này đã mất tích và bị đồn là đã tàn phế.

"Cậu... cậu Gia Bách? Ngài Khiêm nói cậu đang đi điều trị..." Trưởng ban bảo vệ lắp bắp.

Gia Bách không đáp. Anh nhìn thẳng vào mắt gã bảo vệ, rồi chỉ tay vào chiếc bình cổ đặt ở giữa sảnh – niềm tự hào của tập đoàn. Anh nhìn Diệp Chi.

Cô hiểu ý, dõng dạc nói thay anh: "Giám đốc Trần Gia Bách thông báo: Toàn bộ cổ vật trong tòa nhà này sẽ được kiểm định lại ngay lập tức. Bất cứ ai cản trở sẽ bị sa thải và truy tố vì tội đồng lõa lừa đảo."

"Cô là ai mà dám..."

Gia Bách đột ngột bước tới, bàn tay anh chạm nhẹ vào bức tường đá cẩm thạch của tòa nhà.

Xoẹt.

Một sự rung động lan tỏa. Qua sự kết nối với Diệp Chi, anh khuếch đại năng lực "thấu thị cảm giác" của mình. Diệp Chi nhắm mắt lại, cô cảm thấy một luồng năng lượng thanh tẩy chảy từ Gia Bách qua cô, rồi phát tán ra xung quanh.

Keng! Choảng!

Hàng loạt lớp vỏ bọc ngụy trang bằng phép thuật đen của những món đồ giả trong sảnh bỗng nhiên nứt vỡ. Chiếc bình cổ giữa sảnh vốn rực rỡ bỗng chốc bong tróc lớp mạ, lộ ra lớp nhựa rẻ tiền bên trong. Những bức tượng đồng bắt đầu rỉ sét thần tốc.

Cả sảnh đại sảnh hỗn loạn. Bí mật kinh khủng nhất của Trần Gia Khiêm đã bị phơi bày chỉ trong vòng vài giây: Hầu hết "báu vật" trưng bày đều là đồ giả để che đậy việc tiền quỹ đã bị tham ô.

Họ đi thang máy lên tầng cao nhất – phòng làm việc của Chủ tịch. Tại đây, những cộng sự trung thành nhất của Gia Khiêm đang vây quanh một chiếc hộp sắt đen kỳ bí. Đó là "Trái tim của Trần Gia" – món đồ cổ mang lại tài lộc nhưng cũng là nguồn cơn của mọi oán khí.

"Cậu không thể vào đây, Gia Bách! Cậu đã điếc rồi, cậu chỉ là một phế nhân!" Một gã cổ đông hét lên.

Gia Bách bước tới trước mặt gã. Anh không cần nghe, anh nhìn thấy sự sợ hãi trong đồng tử của gã. Anh viết lên lòng bàn tay Diệp Chi một dòng chữ ngắn gọn.

Diệp Chi mỉm cười, giọng cô vang vọng khắp căn phòng: "Anh ấy nói: Đôi tai của anh ấy đã đổi lấy khả năng nhìn thấu linh hồn kẻ đối diện. Các người đang run sợ trước một 'phế nhân' sao?"

Gia Bách tiến lại chiếc hộp sắt đen. Anh cảm nhận được một sự rung động đen tối, điên cuồng phát ra từ bên trong. Đây chính là món đồ đã bị gã thầy pháp Hắc Ấn ám quẻ.

“Chi, chuẩn bị. Chúng ta sẽ mở nó,” Gia Bách truyền tin.

“Em sẵn sàng. Miếng ngọc Liên Hoa đang nóng lên rồi,” Chi đáp lại qua tâm tưởng.

Khi nắp hộp sắt mở ra, một luồng khói đen hình đầu lâu vọt lên, định tấn công Gia Bách. Nhưng Diệp Chi nhanh chóng mở chiếc tráp của Lê mẫu. Bên trong là một nắm muối Sen Trắng và một chiếc chuông bạc cổ.

Cô lắc mạnh chiếc chuông.

Linh... linh... linh...

Tiếng chuông thanh khiết vang lên, Gia Bách dù không nghe thấy bằng tai nhưng anh "thấy" những sóng âm màu trắng tỏa ra như những cánh hoa sen, bao vây và nghiền nát luồng khói đen.

Gia Bách thò tay vào trong hộp, cầm lấy món đồ bên trong. Đó là một con dấu bằng ngọc thạch của tổ tiên họ Trần. Nó bị bao phủ bởi một lớp màng đen kịt.

Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí. Diệp Chi áp bàn tay mình lên lưng anh, truyền toàn bộ năng lực thanh tẩy sang.

Một cuộc chiến im lặng nổ ra. Những món đồ trong phòng làm việc bay lơ lửng, cửa kính rung bần bật. Những kẻ phản bội sợ hãi quỳ sụp xuống sàn.

Sau một tiếng nổ trầm đục mà chỉ có linh hồn họ nghe thấy, con dấu ngọc thạch bừng sáng, trở lại vẻ tinh khiết ban đầu. Oán khí bị xua tan hoàn toàn.

Gia Bách thở hắt ra, anh mệt mỏi tựa vào vai Diệp Chi. Tòa nhà Trần Gia bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm, không khí không còn đặc quánh mùi u uất.

Tối hôm đó, trên sân thượng của tòa nhà, giữa gió đêm lồng lộng, Gia Bách và Diệp Chi đứng cạnh nhau. Thành phố dưới chân họ vẫn ồn ào, nhưng trong thế giới của họ, chỉ có sự bình yên vô tận.

Gia Bách cầm tay Diệp Chi, viết chậm rãi: “Cảm ơn em đã trở thành thanh âm của tôi.”

Diệp Chi nhìn anh, cô lấy trong túi ra một đôi máy trợ thính đặc biệt mà Lê mẫu đã làm từ vụn ngọc Liên Hoa. Cô nhẹ nhàng đeo vào tai anh.

Gia Bách khựng lại. Một tiếng “Rì rào” rất nhỏ của gió, tiếng “Thình thịch” của tim Diệp Chi... và rồi, một giọng nói dịu dàng nhất thế gian vang lên, rõ mồn một:

"Bách... anh có nghe thấy em không?"

Gia Bách sững sờ. Anh không nghe thấy tiếng xe cộ, không nghe thấy tiếng đồ vật than vãn, anh chỉ nghe thấy duy nhất giọng nói của cô. Năng lực của miếng ngọc và sự thanh tẩy đã giúp anh lọc bỏ mọi "tạp âm" của lời nguyền, chỉ giữ lại những gì thuộc về tình yêu.

Anh ôm chầm lấy cô, vùi mặt vào mái tóc thơm mùi sen.

"Tôi nghe thấy rồi. Cả thế giới của tôi... đều ở đây."