MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 15: TRẬN BÓNG RỔ RỰC LỬA VÀ CÚ NÉM CHO "NGƯỜI ẤY"

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 15: TRẬN BÓNG RỔ RỰC LỬA VÀ CÚ NÉM CHO "NGƯỜI ẤY"

746 từ · ~4 phút đọc

Sân vận động trong nhà của trường Minh Đức chiều nay không còn một chỗ trống. Tiếng kèn trống, tiếng hò reo cổ vũ vang dội khắp các khán đài. Trận chung kết bóng rổ giữa lớp 12A1 (liên quân với A2) và lớp 12D1 – đối thủ truyền kiếp – đang ở những phút căng thẳng nhất.

Lục Sầm trên sân như một con mãnh thú thực sự. Anh mặc bộ đồng phục bóng rổ số 10 màu đen đỏ, mái tóc ướt đẫm mồ hôi được vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và ánh mắt sắc lẹm. Mỗi bước chạy, mỗi cú dậm nhảy của anh đều toát lên một sức mạnh hoang dã khiến khán giả không thể rời mắt.

"Lục Sầm! Cố lên!"

"Đại ca số 10 ngầu quá đi mất!"

Ở hàng ghế đầu tiên của khu vực cổ vũ lớp 12A2, Tô Nhuyễn đang nắm chặt nắm đấm, môi mím chặt. Cô không hô hào lớn tiếng như những bạn khác, nhưng ánh mắt cô chưa bao giờ rời khỏi bóng hình số 10 trên sân.

Trận đấu chỉ còn lại 30 giây. Tỷ số hiện tại là 78 - 79, lớp của Lục Sầm đang bị dẫn trước 1 điểm. Đối thủ kèm cặp Lục Sầm rất sát, thậm chí dùng cả những tiểu xảo va chạm mạnh để ngăn cản anh.

Lục Sầm nhận bóng từ đồng đội ở khu vực giữa sân. Anh lách người qua một hậu vệ, rồi bất ngờ khựng lại. Thay vì đột phá vào rổ như mọi khi, anh chọn đứng ở vạch ba điểm.

Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Lục Sầm không nhìn rổ ngay. Anh hơi nghiêng đầu, chuẩn xác tìm thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang lo lắng ở hàng ghế đầu. Anh nhếch môi cười, một nụ cười đầy tự tin và có chút ngông cuồng, rồi khẽ nháy mắt với cô.

Tô Nhuyễn sững người, tim cô như ngừng đập một nhịp.

Vút!

Quả bóng rời khỏi tay Lục Sầm, vẽ một đường vòng cung hoàn hảo trên không trung. Cả sân vận động nín thở.

Xoẹt!

Tiếng lưới rung lên giòn giã. Quả bóng lọt rổ không hề chạm vành. Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên đúng lúc. 81 - 79! Lớp 12A2 chính thức giành chức vô địch.

Khán đài bùng nổ trong tiếng reo hò điên cuồng. Đồng đội lao đến muốn ôm lấy Lục Sầm, nhưng anh đã nhanh chân né ra. Anh không ăn mừng với đám đông, mà đi thẳng về phía hàng ghế đầu.

Lục Sầm đứng trước mặt Tô Nhuyễn, hơi thở dồn dập, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt điển trai. Dưới con mắt của hàng trăm học sinh và giáo viên, anh thản nhiên cởi chiếc băng cổ tay đẫm mồ hôi của mình, rồi bất ngờ cúi xuống, đặt nó vào tay Tô Nhuyễn.

"Thấy chưa?" Anh nói, giọng khàn khàn vì kiệt sức nhưng đầy vẻ kiêu hãnh. "Tôi đã bảo là tôi sẽ mang cúp về cho em mà."

Tô Nhuyễn bối rối, mặt đỏ bừng khi thấy hàng loạt camera điện thoại đang hướng về phía mình. "Anh... anh vào ăn mừng với đội đi, mọi người đang chờ kìa."

Lục Sầm không đi. Anh vươn tay, cầm lấy chai nước khoáng trong tay cô, uống một hơi hết sạch, rồi dùng vạt áo đồng phục bóng rổ lau qua mặt. Sau đó, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, anh cúi sát vào tai cô, nói đủ để hai người nghe thấy:

"Cú ném lúc nãy là dành cho em đấy. Người ta gọi đó là cú ném quyết định, còn tôi gọi đó là... cú ném định tình. Lớp trưởng, em hài lòng chứ?"

Nói xong, anh không đợi cô trả lời, quay người chạy vào giữa sân, mặc cho đồng đội nhấc bổng anh lên không trung. Lục Sầm cười rạng rỡ, cánh tay giơ cao chiếc cúp vô địch, nhưng ánh mắt anh vẫn luôn tìm kiếm bóng hình cô gái nhỏ ở phía dưới.

Ngày hôm đó, Minh Đức không chỉ chứng kiến một trận bóng rực lửa, mà còn chứng kiến một lời tỏ tình gián tiếp đầy bá đạo của đại ca trường học. Lục Sầm đã chứng minh rằng: Khi anh muốn tỏa sáng, không ai có thể ngăn cản; và khi anh muốn dành tặng thành công cho một người, cả thế giới này đều phải trở thành phông nền cho cô gái ấy.