MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 14: TÔ NHUYỄN, EM LÀ NGƯỜI DUY NHẤT TIN TƯỞNG TÔI.

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 14: TÔ NHUYỄN, EM LÀ NGƯỜI DUY NHẤT TIN TƯỞNG TÔI.

863 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Năm, bầu không khí lớp 12A2 bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp với gương mặt nghiêm nghị, theo sau là thầy giám thị.

"Cả lớp trật tự. Sáng nay, ban cán sự lớp báo cáo quỹ lớp để chuẩn bị cho hội trại đã bị mất. Số tiền hơn năm triệu đồng biến mất khỏi ngăn bàn của thủ quỹ."

Mọi ánh mắt trong lớp như có sự đồng thuận ngầm, đồng loạt hướng về phía cuối lớp — nơi Lục Sầm đang ngồi. Anh vẫn giữ dáng vẻ lười biếng, một chân gác lên thanh ngang của bàn, nhưng đôi mắt đã lạnh đi vài phần.

"Lục Sầm, tối qua em là người cuối cùng rời khỏi lớp để tập bóng rổ đúng không?" Thầy giám thị nhìn anh bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Lục Sầm nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu: "Phải. Rồi sao nữa? Thầy định nói là tôi lấy à?"

"Hôm qua có bạn thấy em đứng ở bàn thủ quỹ rất lâu." Một nữ sinh trong lớp lí nhí lên tiếng.

"Tiền của tôi tiêu không hết, tôi thèm vào mấy đồng lẻ đó của các người?" Lục Sầm đập bàn đứng dậy, sự ngông cuồng bộc phát khiến cả lớp run rẩy.

"Cái đó thì không ai biết được. Em vốn dĩ là..." Thầy giám thị chưa kịp nói hết câu "học sinh cá biệt" thì một giọng nói trong trẻo, kiên định vang lên cắt ngang.

"Không phải Lục Sầm lấy!"

Tô Nhuyễn đứng dậy, đôi bàn tay nắm chặt vạt áo đồng phục, gương mặt đỏ bừng vì vừa giận vừa lo nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm tin. Cô bước ra khỏi chỗ ngồi, đứng chắn trước mặt Lục Sầm như một tấm lá chắn nhỏ bé.

"Thưa thầy, hôm qua sau khi tập bóng xong, Lục Sầm đã đi cùng em. Suốt cả buổi tối anh ấy ở bên cạnh em để làm bài tập, không hề quay lại lớp. Hơn nữa..." Tô Nhuyễn nhìn thẳng vào các bạn trong lớp, "Anh ấy đã hứa với em là sẽ không bao giờ làm điều gì trái với lương tâm nữa. Em tin anh ấy."

Cả lớp xì xào: "Lớp trưởng bị bỏ bùa rồi à?", "Bao che cho người yêu rõ ràng thế kia..."

"Tô Nhuyễn, em có bằng chứng gì không? Hay chỉ là cảm tính?" Cô chủ nhiệm thở dài.

"Bằng chứng là camera ở quán trà sữa đối diện trường! Lúc 6 giờ tối qua chúng em ở đó, thầy cô có thể đi kiểm tra."

Sự kiên quyết của Tô Nhuyễn khiến thầy giám thị lúng túng. Sau một hồi xác minh nhanh qua điện thoại với quán trà sữa, sự thật được phơi bày: Lục Sầm thực sự không có mặt tại lớp vào thời điểm mất tiền. Thủ phạm thực sự sau đó được tìm thấy là một học sinh lớp khác lẻn vào.

Khi mọi người giải tán, không khí trong lớp vẫn còn vương lại sự ngượng ngùng. Lục Sầm đứng lặng người ở cuối lớp. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị đuổi học, để bị khinh bỉ, vì đó là cách thế giới này vẫn đối xử với anh bấy lâu nay. Nhưng anh chưa bao giờ chuẩn bị cho việc có một người sẽ đứng ra, dùng danh dự của chính mình để bảo vệ anh trước mặt tất cả mọi người.

Tô Nhuyễn đi về phía anh, cô vẫn còn hơi run sau màn đối đầu vừa rồi. "Lục Sầm, anh đừng để tâm lời họ nói..."

Chưa nói hết câu, cô đã bị một vòng tay rắn rỏi kéo mạnh vào lòng. Lục Sầm ôm cô thật chặt, đầu anh vùi vào vai cô, hơi thở dồn dập.

"Tại sao?" Anh thầm thì, giọng nói run rẩy mà anh cố gắng che giấu. "Tại sao em lại tin tôi đến thế? Ngay cả tôi đôi khi còn không tin nổi chính mình."

Tô Nhuyễn vỗ nhẹ vào lưng anh, dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ: "Vì tôi biết Lục Sầm của tôi là người tốt nhất. Anh có thể dữ dằn, có thể ngông cuồng, nhưng anh không bao giờ làm những chuyện hèn hạ đó."

Lục Sầm nới lỏng vòng tay, nhìn sâu vào mắt cô. Trong đôi mắt ấy không có sự nghi ngờ, không có sự phán xét, chỉ có một tình yêu thuần khiết và niềm tin tuyệt đối.

"Nhuyễn Nhuyễn, em là người duy nhất trên thế giới này tin tưởng tôi mà không cần lý do." Anh hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn chứa đựng sự tôn thờ. "Từ giờ trở đi, mạng của tôi là của em. Em bảo tôi sống tốt, tôi sẽ sống tốt. Em bảo tôi làm người tốt, tôi sẽ không bao giờ phụ lòng em."

Hóa ra, để cứu rỗi một linh hồn lầm lạc, đôi khi không cần những giáo điều to tát, mà chỉ cần một người duy nhất đứng về phía họ khi cả thế giới quay lưng. Và Tô Nhuyễn, chính là đức tin duy nhất trong cuộc đời tăm tối của Lục Sầm.