MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 13: BÍ MẬT SAU VẺ NGOÀI BẤT CẦN CỦA LỤC SẦM

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 13: BÍ MẬT SAU VẺ NGOÀI BẤT CẦN CỦA LỤC SẦM

772 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng nhỏ của Tô Nhuyễn ngập tràn mùi hương tinh dầu quế dịu nhẹ, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng vừa xảy ra ở con hẻm tối. Lục Sầm ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh bàn học của cô, vóc dáng cao lớn khiến anh trông có vẻ lạc lõng giữa những món đồ xinh xắn, nữ tính.

Tô Nhuyễn cẩn thận bưng một chậu nước ấm và hộp y tế đặt lên bàn. Cô kéo ghế ngồi đối diện anh, giọng vẫn còn hơi run: "Cởi áo ra đi, tôi xem vết thương sau lưng cho anh."

Lục Sầm khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia do dự: "Chỉ là trầy xước nhẹ thôi, em băng tay cho tôi là được rồi."

"Lục Sầm!" Tô Nhuyễn nghiêm giọng, đôi mắt to tròn kiên quyết nhìn anh. "Đừng để tôi phải nói lần thứ hai."

Trước sự bướng bỉnh của "cô thỏ nhỏ", con sói lớn đành đầu hàng. Anh chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trắng. Khi lớp vải trượt xuống khỏi bờ vai rộng, Tô Nhuyễn vô thức nín thở.

Trên tấm lưng săn chắc, ngoài những vết bầm tím mới do cuộc ẩu đả vừa rồi, còn có những vết sẹo dài mờ mờ đã cũ. Có vết trông như bị vật sắc nhọn rạch qua, có vết lại giống như vết bỏng từ thuốc lá. Chúng chằng chịt, kể lại một quá khứ không hề êm đềm như vẻ ngoài hào nhoáng của một đại thiếu gia mà mọi người vẫn đồn đại.

Bàn tay Tô Nhuyễn run rẩy khi chạm vào một vết sẹo lớn bên bả vai. "Những cái này... từ đâu mà có?"

Lục Sầm hơi rụt vai lại, anh cười nhạt, giọng nói hờ hững như đang kể chuyện của ai khác: "Quà tặng từ người cha say rượu của tôi đấy. Trước khi ông ta bỏ đi, ông ta đã kịp để lại vài 'kỷ niệm' trên người tôi."

Trái tim Tô Nhuyễn thắt lại. Hóa ra, đằng sau sự ngông cuồng, bất cần và những trận đánh nhau để khẳng định vị thế, lại là một đứa trẻ từng bị tổn thương sâu sắc, phải dùng sự gai góc để tự bảo vệ mình khỏi thế giới lạnh lẽo.

Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ thấm bông gòn sát trùng cho anh. Từng động tác của cô nhẹ nhàng đến mức sợ làm anh đau. Khi chạm vào vết thương mới đang rớm máu, cô khẽ thổi nhẹ, hơi thở ấm áp phả lên làn da anh.

"Lục Sầm, sau này không có ai làm đau anh được nữa đâu." Cô thì thầm, giọt nước mắt nóng hổi vô tình rơi xuống lưng anh.

Lục Sầm sững người. Cảm giác nóng hổi của giọt nước mắt ấy dường như còn mạnh hơn cả sức nóng của những vết thương năm xưa. Anh xoay người lại, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé đang cầm băng gạc của cô.

"Nhuyễn Nhuyễn, nhìn tôi này."

Tô Nhuyễn ngước đôi mắt đỏ hoe lên. Lục Sầm đưa tay lau đi vệt nước mắt trên má cô, giọng nói khàn đặc: "Tôi không kể để em thương hại. Những vết sẹo này nhắc nhở tôi rằng thế giới này rất tàn nhẫn, nên tôi phải mạnh mẽ để không ai có thể dẫm đạp lên mình. Nhưng từ khi gặp em... tôi bắt đầu thấy đau rồi."

Anh kéo tay cô áp lên ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập từng nhịp mạnh mẽ và dồn dập.

"Chỗ này mới là chỗ đau nhất khi thấy em khóc. Nên đừng khóc nữa, được không?"

Tô Nhuyễn nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự thâm tình và cả những vụn vỡ của anh. Cô chợt hiểu ra, Lục Sầm không phải là một kẻ xấu, anh chỉ là một linh hồn cô độc đang khao khát được sưởi ấm. Cô vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt anh, đặt một nụ hôn khẽ khàng như cánh hoa lên vết sẹo nhỏ bên cạnh chân mày anh.

"Từ giờ trở đi, tôi sẽ là người chăm sóc anh. Lục Sầm, anh không còn một mình nữa."

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn học màu vàng nhạt phủ lên hai bóng hình một sự dịu dàng khó tả. Lục Sầm nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm duy nhất mà anh có được trong suốt những năm tháng tối tăm. Bí mật của anh đã được phơi bày, nhưng anh không thấy nhục nhã, bởi vì người giữ bí mật đó... là ngoại lệ duy nhất mà anh tình nguyện giao ra cả mạng sống.