MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm là ngoại lệ duy nhất của tôi.Chương 12: LẦN ĐẦU TIÊN ANH BẢO VỆ EM

Em là ngoại lệ duy nhất của tôi.

Chương 12: LẦN ĐẦU TIÊN ANH BẢO VỆ EM

828 từ · ~5 phút đọc

Chiều muộn, sau một buổi họp Sao đỏ kéo dài, Tô Nhuyễn dắt xe ra khỏi cổng trường khi trời đã sập tối. Con đường tắt dẫn về nhà cô hôm nay vắng lặng hơn thường lệ, những dãy đèn đường cũ kỹ tỏa ra ánh sáng leo lét, chập chờn.

Vừa đi được một đoạn đến khúc cua gần bãi đất trống, Tô Nhuyễn bỗng khựng lại. Ba bốn nam sinh mặc đồng phục trường Nghề gần đó, tay cầm gậy gỗ, đang đứng chắn giữa đường. Một tên tóc nhuộm vàng, vẻ mặt bặm trợn tiến tới, nhếch mép cười:

"Đây rồi, 'em gái mưa' của Lục Sầm đúng không? Nhìn xinh xắn thế này hèn gì đại ca Minh Đức lại say như điếu đổ."

Tô Nhuyễn siết chặt ghi đông xe, tim đập thình thịch: "Các bạn là ai? Tôi không quen các bạn, làm ơn tránh đường."

"Bọn tao không cần mày quen, bọn tao cần Lục Sầm." Tên tóc vàng gõ cây gậy xuống đất tạo nên tiếng động khô khốc. "Tuần trước nó đánh em tao nhập viện, hôm nay bọn tao không tìm được nó, nên đành tìm mày 'mượn' chút thời gian vậy."

Một tên khác tiến tới định nắm lấy tay Tô Nhuyễn. Cô hoảng sợ lùi lại, miệng vừa định kêu cứu thì bỗng nhiên, một tiếng động cơ gầm rú vang lên từ phía sau. Ánh đèn pha cực mạnh từ một chiếc mô tô phân khối lớn quét qua, làm lóa mắt cả đám thanh niên.

Kétttt!

Chiếc xe phanh gấp ngay cạnh Tô Nhuyễn, bụi đất bay mù mịt. Lục Sầm bước xuống xe, động tác dứt khoát và lạnh lùng. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng phanh ngực, nhưng ánh mắt lúc này không còn một chút ấm áp nào dành cho Tô Nhuyễn, mà là sự sắc lạnh của một con sói chuẩn bị lao vào trận chiến.

Lục Sầm đi đến, kéo Tô Nhuyễn ra sau lưng mình, bàn tay anh siết nhẹ tay cô như một lời trấn an thầm lặng: "Đừng sợ, có tôi ở đây."

"Tìm tôi hả? Sao phải làm phiền con gái?" Lục Sầm lạnh giọng, âm thanh trầm đục tỏa ra áp lực kinh người.

Tên tóc vàng cười khẩy: "Mày đến đúng lúc lắm. Hôm nay tụi tao..."

Chưa kịp nói hết câu, Lục Sầm đã ra tay. Anh không dùng gậy, không dùng vũ khí, chỉ bằng những cú đấm và đòn chân dứt khoát. Trong bóng tối chập choạng, Tô Nhuyễn chỉ thấy bóng dáng cao lớn của anh di chuyển như một cơn lốc. Một打 ba, nhưng Lục Sầm hoàn toàn áp đảo. Tiếng gậy gỗ gãy đôi, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên.

Chưa đầy hai phút, đám thanh niên kia đã ôm vết thương bỏ chạy tán loạn, không quên để lại những lời đe dọa yếu ớt.

Không gian trở lại tĩnh lặng. Lục Sầm đứng đó, lồng ngực phập phồng vì vận động mạnh. Anh quay lại, thấy Tô Nhuyễn đang đứng run rẩy, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Anh định tiến lại gần nhưng nhìn thấy bàn tay mình bị trầy xước, dính chút máu, anh liền khựng lại, giấu tay ra sau lưng.

"Em... có sao không?" Anh hỏi, giọng nói đã dịu đi rất nhiều.

Tô Nhuyễn không trả lời, cô bất ngờ lao tới, ôm chầm lấy thắt lưng anh, vùi đầu vào lồng ngực phảng phất mùi khói bụi và hương bạc hà. Vai cô khẽ run lên.

Lục Sầm sững người. Đôi bàn tay vốn định đẩy cô ra vì sợ mình bẩn, cuối cùng lại không kìm lòng được mà vòng qua ôm chặt lấy cô. Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ thở dài:

"Tôi xin lỗi. Vì tôi mà em gặp nguy hiểm."

Tô Nhuyễn nức nở: "Tôi không sao... nhưng anh bị thương rồi. Lục Sầm, sau này đừng đánh nhau nữa được không? Tôi sợ lắm..."

Lục Sầm im lặng một hồi lâu. Anh cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của cô thấm qua lớp áo sơ mi, chạm vào làn da mình. Cảm giác đó còn đau hơn cả những vết thương trên người anh.

"Được rồi, tôi nghe em. Sau này tôi sẽ không dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề nữa." Anh khẽ xoa lưng cô, giọng nói khàn khàn đầy thâm tình. "Nhưng em phải nhớ, bảo vệ em là bản năng duy nhất mà tôi không bao giờ có thể bỏ được. Bởi vì em... là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà tôi có."

Dưới ánh trăng mờ ảo, đại ca trường học vốn mang tiếng "ác ma" nay lại đứng dịu dàng dỗ dành một cô gái nhỏ. Đây là lần đầu tiên anh bảo vệ cô, và cũng là lần đầu tiên anh nhận ra: Sức mạnh thực sự không nằm ở nắm đấm, mà nằm ở việc có một người để mình tình nguyện che chở suốt đời.