MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 1

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 1

896 từ · ~5 phút đọc

Cơn đau buốt lạnh từ sống lưng truyền đến đại não, nhanh chóng bị cảm giác tê dại nuốt chửng. Khương Nguyệt nằm trên mặt đường nhựa lạnh lẽo, tầm nhìn nhòe đi bởi dòng chất lỏng ấm nóng đang rỉ ra từ thái dương.

Xung quanh cô, tiếng còi xe cấp cứu rú vang xen lẫn tiếng xì xào của đám đông hiếu kỳ.

"Kia chẳng phải là Khương Nguyệt sao? Ảnh hậu vừa bị lộ clip ngoại tình đấy!" "Chết cũng đáng, thứ đàn bà lăng loàn, hại chết cả cha mẹ nuôi để cướp tài sản..." "Nhìn kìa, trông cô ta thảm hại chưa kìa."

Khương Nguyệt muốn cười, nhưng khuôn mặt cô đã không còn cảm giác. Ngoại tình? Cướp tài sản? Những lời buộc tội đó giống như những nhát dao cuối cùng đâm vào linh hồn đã mục nát của cô. Suốt mười năm lăn lộn trong giới giải trí, cô đã nhường hết tài nguyên cho em gái nuôi Trình Vy, cung phụng gã bạn trai Lâm Hạo bằng từng đồng tiền mồ hôi nước mắt, để rồi đổi lại là một kịch bản hủy diệt hoàn hảo.

Đoạn video ngoại tình giả mạo được tung ra ngay đêm cô nhận giải thưởng lớn. Hợp đồng đại diện bị hủy bỏ trong vòng một giờ. Và đỉnh điểm là vụ tai nạn xe hơi "tình cờ" này, ngay sau khi cô nhận được tin nhắn hẹn gặp của Lâm Hạo để "giải quyết mâu thuẫn".

Trong bóng tối đang sụp xuống, cô thấy hai bóng người quen thuộc đứng từ xa. Trình Vy đang nép vào lòng Lâm Hạo, đôi mắt vốn luôn tỏ ra ngây thơ giờ đây cong lên một nụ cười thỏa mãn. Lâm Hạo lạnh lùng nhìn đồng hồ, ánh mắt hắn như đang nhìn một món đồ phế thải đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Nếu có kiếp sau... – Khương Nguyệt rên rỉ trong lòng – Tôi nguyện hóa thành ác quỷ, đòi lại từng nợ máu mà các người đã vay.

Sự sống rút cạn. Hơi thở cuối cùng tan biến vào hư không.

"Khương Nguyệt! Cô điếc à? Có dậy ngay không thì bảo!"

Một tiếng quát chói tai vang lên bên cạnh, kèm theo đó là một cú huých mạnh vào vai khiến Khương Nguyệt giật mình tỉnh giấc. Cô loạng choạng suýt ngã khỏi chiếc ghế nhựa cũ kỹ.

Mùi hóa chất trang điểm rẻ tiền, mùi bụi vải từ những bộ trang phục treo lỉnh kỉnh, và tiếng máy quạt công nghiệp kêu o o... Mọi thứ sống động đến mức nực nội.

Khương Nguyệt bàng hoàng nhìn xung quanh. Đây là phòng thay đồ chung của đoàn phim “Tiếng Vọng Đêm Thâu”. Cô run rẩy nhấc bàn tay lên — trắng trẻo, mịn màng, không có vết sẹo dài do vụ tai nạn năm 28 tuổi để lại.

Cô nhìn vào tấm gương ố vàng trên bàn trang điểm. Trong gương là khuôn mặt của chính cô năm 20 tuổi. Đôi mắt phượng hơi xếch mang vẻ thanh tú nhưng chưa bị sự đời bào mòn. Trên người cô là bộ đồ rách rưới, nhem nhuốc của vai diễn "A Sở" — một vai phụ nhỏ nhoi bị tâm thần trong bộ phim kinh dị hạng B này.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Sắp đến cảnh của cô rồi. Trình tiểu thư đang đợi ngoài kia đấy, đừng để cô ấy phải chờ lâu, kẻo bị đuổi khỏi đoàn thì đừng có khóc!"

Gã quản lý hiện trường ném cho cô một tập kịch bản mỏng dính rồi quay lưng bỏ đi đầy khinh khỉnh.

Khương Nguyệt siết chặt tập giấy trong tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Đau. Nghĩa là không phải mơ.

Cô không chết. Cô đã thực sự quay lại.

Quay lại cái năm mà Trình Vy vẫn còn là "nàng thơ" mới nổi, còn cô vẫn là kẻ cam chịu làm "phông nền" để nâng đỡ em gái. Quay lại thời điểm mà mọi bi kịch vẫn chưa kịp bắt đầu.

Khương Nguyệt đứng dậy, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy trong huyết quản. Cô lướt qua những diễn viên quần chúng đang nhìn mình bằng ánh mắt mỉa mai, bước thẳng ra phía phim trường đầy nắng gắt.

Phía trước cô là một đám đông đang vây quanh Trình Vy — lúc này đang diện một chiếc váy trắng tinh khôi, bộ dạng yếu đuối cần người che chở. Và ở một góc tối dưới tán cây, một người đàn ông trẻ tuổi với chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp đang lặng lẽ điều chỉnh góc máy quay phụ.

Dù chỉ là một thoáng nhìn qua lưng, Khương Nguyệt vẫn nhận ra khí chất thâm trầm như vực sâu ấy.

Phó Diên.

Vị đạo diễn mà kiếp trước cô luôn cúi đầu sợ hãi vì sự nghiêm khắc cực đoan của anh. Người mà sau này sẽ trở thành huyền thoại điện ảnh, nhưng lúc này, dường như anh cũng chỉ đang ẩn mình để quan sát thế giới giải trí đầy rẫy phù hoa này.

Khương Nguyệt không tiến về phía em gái nuôi để lấy lòng như kiếp trước. Cô tiến thẳng về phía ống kính, nơi ánh sáng gắt nhất đang chờ đợi.

Vở kịch của kiếp trước đã hạ màn. Vở kịch của kiếp này, cô sẽ là người viết kịch bản.