Ánh nắng gắt của buổi trưa ở phim trường ngoại ô như muốn thiêu cháy lớp hóa trang lem luốc trên mặt Khương Nguyệt. Phía trước cô, đạo diễn Vương – một người đàn ông trung niên nóng tính – đang cầm loa gào thét với nhân viên ánh sáng.
"Cảnh 12, A Sở phát điên! Chuẩn bị!"
Trình Vy đang ngồi dưới ô che nắng, tay cầm ly nước ép, khẽ liếc nhìn Khương Nguyệt với ánh mắt đầy thương hại. Kiếp trước, chính vào lúc này, Trình Vy đã giả vờ "tốt bụng" đến bên cạnh cô, thầm thì: "Chị à, chị cứ diễn thật hiền vào, vai điên này cần sự đáng thương hơn là sự dữ dội." Khương Nguyệt khi đó đã tin sái cổ, để rồi diễn ra một nhân vật nửa vời, nhu nhược, bị đạo diễn mắng té tát trước mặt bao người, làm nền cho vẻ "thanh khiết" của Trình Vy.
Nhưng Khương Nguyệt của hiện tại chỉ lẳng lặng thắt lại dải băng gạc bẩn thỉu trên cổ tay. Cô bước vào vị trí giữa đống đổ nát của phim trường, nơi bối cảnh là một căn nhà hoang.
Ở một góc khuất bên trái máy quay, Phó Diên đang tự tay căn chỉnh lại tiêu cự của chiếc máy quay cầm tay. Anh không nói gì, gương mặt giấu dưới vành mũ lưỡi trai chỉ lộ ra khuôn cằm sắc lẹm và đôi môi mỏng mím chặt. Trong giới, người ta đồn Phó Diên có đôi mắt của quỷ, có thể nhìn thấu mọi sự giả tạo của diễn viên.
"Diễn!"
Tiếng hô của đạo diễn vừa dứt, không gian như đông cứng lại.
Khương Nguyệt không gào thét, cũng không đập phá như kịch bản yêu cầu. Cô đứng lặng người giữa sân, đôi vai gầy gò run rẩy nhẹ. Rồi đột ngột, cô ngẩng đầu lên.
Cả đoàn phim bỗng chốc lặng phắc.
Đó không phải là đôi mắt của Khương Nguyệt. Đó là đôi mắt của A Sở – một kẻ bị thế giới ruồng bỏ, vừa mang nỗi uất ức tột cùng, vừa có cái nhìn dại dại của người đã đánh mất linh hồn. Cô bắt đầu cười, tiếng cười khản đặc kẹt trong cổ họng, rồi từ từ biến thành tiếng khóc không thành tiếng. Cô bò rạp xuống đất, dùng móng tay cào vào những viên gạch vụn đến bật máu, ánh mắt nhìn trân trân vào ống kính máy quay của Phó Diên như thể đang nhìn vào vực thẳm của quá khứ.
Sát khí và sự tuyệt vọng tỏa ra từ thân hình nhỏ bé ấy khiến những nhân viên đứng gần đó vô thức lùi lại một bước. Họ cảm thấy sởn gai ốc, không phải vì sợ hãi một kẻ điên, mà vì họ cảm nhận được nỗi đau thực sự đang rỉ máu.
"Cắt!"
Đạo diễn Vương đứng bật dậy khỏi ghế, quên cả việc cầm loa. Ông ngây người nhìn màn hình monitor, rồi lại nhìn Khương Nguyệt đang từ từ đứng dậy, bình thản phủi bụi trên áo.
"Khương Nguyệt... cô..." Đạo diễn Vương lắp bắp, "Cô học cách diễn này ở đâu?"
Khương Nguyệt hơi cúi đầu, nụ cười lễ phép nhưng xa cách: "Tôi chỉ nghĩ, một người điên vì bị phản bội thì không nên chỉ biết gào thét. Họ nên cảm thấy đau lòng hơn là giận dữ."
Ở góc sân, bàn tay đang cầm máy quay của Phó Diên khựng lại. Anh ngước mắt lên, lần đầu tiên trực diện nhìn thẳng vào cô gái mà anh vốn tưởng chỉ là một "bình hoa" đi cửa sau. Ánh nhìn của anh sắc lẹm, chứa đựng sự dò xét và cả một tia kinh ngạc không giấu giếm.
Trình Vy ở phía xa siết chặt ly nước ép đến mức móp méo. Cô ta cảm nhận được sự chú ý của mọi người, đặc biệt là của Phó Diên, đang dồn hết về phía Khương Nguyệt – điều vốn dĩ chỉ thuộc về cô ta.
"Chị, chị diễn đạt quá, làm em sợ phát khiếp đi được!" Trình Vy chạy đến, giả vờ thân thiết định nắm tay Khương Nguyệt.
Khương Nguyệt khéo léo lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của cô ta như tránh một mầm bệnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Trình Vy, môi mỉm cười nhưng hơi thở lạnh lẽo: "Sợ sao? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi mà, em gái."
Trình Vy sững sờ. Cô ta cảm thấy người chị họ vốn nhu nhược này dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác sau một giấc ngủ trưa.
Khương Nguyệt không đợi cô ta phản ứng, cô quay người bước về phía khu vực kỹ thuật. Đi ngang qua chỗ Phó Diên, cô dừng lại một nhịp, nói khẽ chỉ đủ cho hai người nghe:
"Đạo diễn Phó, góc quay vừa rồi... anh lấy được sự tuyệt vọng mà anh muốn chưa?"
Phó Diên nheo mắt, hơi thở của anh mang theo mùi thuốc lá nhạt. Anh không trả lời, nhưng ánh mắt dõi theo bóng lưng cô gầy guộc bước đi trong nắng rực rỡ lại mang theo một sự ám ảnh kỳ lạ.
Khương Nguyệt biết, cô đã thắng ván bài đầu tiên. Cô không chỉ lấy lại được sự tự tin, mà còn gieo được một hạt giống tò mò vào tâm trí của "vị thần" khó tính nhất giới điện ảnh này.