MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 3

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 3

967 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi quay hôm ấy, cái tên Khương Nguyệt trở thành đề tài bàn tán xôn xao trong đoàn phim vốn dĩ đang buồn tẻ. Một kẻ chỉ được giao vai phụ mờ nhạt vì "có quan hệ" với nữ chính lại đột ngột bộc phát năng lực xuất thần, điều này giống như một cái tát vào mặt những người vốn luôn coi thường cô.

Trời sập tối, phim trường ngoại ô chìm vào không gian tịch mịch. Khương Nguyệt không vội vã về nhà cùng chiếc xe sang trọng của Trình Vy như mọi khi. Cô chọn ở lại, ngồi bên đống lửa sưởi ấm của nhân viên hậu cần, lặng lẽ nhai mẩu bánh mì khô khốc. Cô cần sự cô độc này để nhắc nhở bản thân rằng mình đang thực sự sống, và cái lạnh của hiện tại vẫn tốt hơn cái lạnh của vũng máu kiếp trước.

"Diễn viên mà ăn uống thế này, không sợ không có sức để 'điên' tiếp sao?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng lười biếng nhưng đầy uy lực vang lên phía sau.

Khương Nguyệt không quay đầu lại, cô đã quá quen với tông giọng này qua những buổi phỏng vấn và lễ trao giải ở kiếp trước. Cô bình thản nuốt miếng bánh mì, chậm rãi đáp:

"Đạo diễn Phó không đi ăn tiệc mừng cùng đoàn phim, lại có nhã hứng quan tâm đến thực đơn của một vai phụ sao?"

Phó Diên bước từ trong bóng tối ra, ánh lửa bập bùng nhảy múa trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Anh không đội mũ lưỡi trai nữa, để lộ mái tóc hơi rối và đôi mắt sâu thăm thẳm như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện. Anh ngồi xuống một chiếc khúc gỗ mục đối diện cô, châm một điếu thuốc.

"A Sở trong kịch bản là một kẻ điên vì tình. Nhưng A Sở chiều nay của cô... lại là một kẻ điên vì hận." Phó Diên rít một hơi thuốc, làn khói trắng che mờ gương mặt anh. "Khương Nguyệt, cô đang hận ai?"

Khương Nguyệt khựng lại. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết Phó Diên rất nhạy bén, nhưng không ngờ anh lại đâm trúng tim đen của cô nhanh đến thế. Cô ngước mắt lên, đối diện với cái nhìn sắc lẹm của anh, khóe môi hơi cong lên:

"Đạo diễn Phó quá lời rồi. Chẳng phải anh nói, người điên và người diễn giỏi đều là những kẻ dại sao? Tôi chỉ là đang 'dại' cho tròn vai thôi."

Phó Diên cười nhạt, ánh mắt lướt qua những vết xước trên đầu ngón tay của cô — dấu vết của việc cào vào gạch đá ban chiều.

"Kẻ dại thường không biết đau. Nhưng tôi thấy cô rất tỉnh táo." Anh gẩy tàn thuốc, giọng nói thấp xuống đầy ẩn ý. "Cô biết cách chọn góc máy, biết cách điều chỉnh hơi thở để máy quay bắt được khoảnh khắc đẹp nhất của sự đau khổ. Đó không phải là bản năng, đó là sự luyện tập của một bậc thầy. Khương Nguyệt, cô đang giấu cái gì?"

Không gian rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng củi khô nổ lách tách. Khương Nguyệt nhận ra, đối mặt với Phó Diên lúc này giống như đang chơi một ván bài ngửa. Ở kiếp trước, anh là vị đạo diễn thiên tài cô độc, người từng tuyên bố rằng: "Tôi không cần diễn viên biết diễn, tôi cần diễn viên biết sống".

Cô đặt mẩu bánh mì xuống, đứng dậy, bước lại gần anh. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một sải tay, cô cúi người, hơi thở mang theo hương bạc hà thanh mát lướt qua tai anh:

"Nếu tôi nói tôi đã chết một lần và bò về từ địa ngục, anh có tin không?"

Phó Diên không né tránh, anh ngước mắt nhìn cô, khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt trong veo nhưng u uất của cô. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt vị đạo diễn trẻ. Anh không thấy sợ hãi, ngược lại, trái tim vốn đã nguội lạnh với những kịch bản sáo rỗng của anh bỗng chốc đập mạnh một nhịp vì phấn khích.

"Tin." Anh dập tắt điếu thuốc dưới chân, đứng thẳng dậy, chiều cao vượt trội khiến bóng anh bao trùm lấy cô. "Vì tôi cũng là kẻ bò ra từ bóng tối. Khương Nguyệt, vai chính trong bộ phim tiếp theo của tôi vẫn chưa có người. Cô có dám đặt cược mạng mình vào tay tôi không?"

Khương Nguyệt nheo mắt. Đây chính là bước ngoặt. Kiếp trước, vai chính trong tác phẩm “Máu và Hoa” của Phó Diên đã đưa một diễn viên vô danh lên hàng sao hạng A, và cũng chính bộ phim đó đã bị Trình Vy dùng thủ đoạn để cướp mất từ tay cô.

"Chỉ cần anh dám quay, tôi có gì mà không dám diễn?"

Khương Nguyệt mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng chứa đầy sự khiêu khích.

Dưới ánh trăng mờ ảo của phim trường, hai kẻ vốn bị coi là "điên" và "dại" đã âm thầm ký kết một bản giao ước bằng ánh mắt. Họ không biết rằng, cái bắt tay định mệnh này sẽ sớm làm đảo lộn cả giới giải trí trong thời gian tới.

Cách đó không xa, trong bóng tối của chiếc xe van sang trọng, Trình Vy đang siết chặt điện thoại, đôi mắt tràn ngập sự đố kỵ khi nhìn thấy cảnh tượng hai người đứng cạnh nhau. Cô ta lầm bầm: "Khương Nguyệt, chị định quyến rũ cả đạo diễn sao? Để xem chị còn đắc ý được bao lâu."