MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 4

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 4

866 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, không khí tại đoàn phim “Tiếng Vọng Đêm Thâu” căng thẳng hơn hẳn. Tin đồn về việc Khương Nguyệt “được đạo diễn Phó quan tâm đặc biệt” đêm qua đã lan đi với tốc độ chóng mặt qua những cái miệng tọc mạch của nhân viên hậu cần.

Trình Vy xuất hiện tại phim trường với khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt hơi sưng đỏ, dáng vẻ như một đóa hoa lê trong mưa, khiến những gã đàn ông xung quanh không khỏi mủi lòng.

"Chị à, tối qua chị về muộn thế, em lo cho chị lắm." Trình Vy tiến lại gần Khương Nguyệt, giọng nói nghẹn ngào đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy. "Em biết chị muốn nỗ lực, nhưng con gái một mình ở lại với đạo diễn nam lúc đêm khuya... lỡ người ta đồn đại thì sự nghiệp của chị tính sao?"

Một câu nói, vừa đóng vai người em lo lắng, vừa ngầm khẳng định Khương Nguyệt dùng "vốn tự có" để đổi lấy vai diễn.

Khương Nguyệt đang ngồi để thợ trang điểm dặm lại vết sẹo giả trên mặt. Cô không buồn mở mắt, giọng điệu bình thản: "Đạo diễn Phó là người cầu toàn về nghệ thuật, trao đổi về kịch bản là chuyện bình thường. Chỉ có những kẻ đầu óc không trong sạch mới nhìn đâu cũng thấy chuyện bẩn thỉu."

"Chị... sao chị lại nói em như vậy?" Trình Vy cắn môi, nước mắt chực trào.

Đúng lúc này, gã bạn trai cũ Lâm Hạo – lúc này đang là quản lý của Trình Vy – bước tới. Hắn nhìn Khương Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét: "Khương Nguyệt, cô đừng có quá đáng. Vy Vy vì lo cho cô nên mới nhắc nhở. Cô nhìn lại mình xem, từ lúc nào lại học cái thói quyến rũ đàn ông để tiến thân thế hả?"

Khương Nguyệt từ từ mở mắt. Ánh nhìn của cô lạnh lẽo và sắc lẹm như dao cạo khiến Lâm Hạo vô thức im bặt. Kiếp trước, mỗi khi hắn mắng nhiếc, cô đều cúi đầu nhận lỗi. Nhưng giờ đây, nhìn gã đàn ông hèn hạ này, cô chỉ thấy buồn nôn.

"Lâm Hạo, anh là quản lý hay là cảnh sát đạo đức?" Khương Nguyệt đứng dậy, chiều cao của cô vốn dĩ rất nổi bật, nay cộng thêm khí thế áp đảo khiến cô trông như một nữ hoàng đang nhìn đám bề tôi phản phúc.

Cô quay sang Trình Vy, bất ngờ đưa tay lên.

Chát!

Một tiếng động khô khốc vang lên giữa phim trường. Tiếng trò chuyện, tiếng di chuyển máy móc đột ngột dừng lại. Toàn bộ nhân viên đứng hình. Trình Vy ôm lấy gò má trái, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi.

"Chị... chị dám đánh em?"

"Cái tát này là để thức tỉnh em." Khương Nguyệt lạnh lùng rút một tờ giấy ăn, chậm rãi lau những ngón tay vừa chạm vào mặt Trình Vy. "Em nói em lo cho chị, nhưng lại cố tình rêu rao chuyện chị ở lại muộn trước mặt bao nhiêu người. Em là đang lo cho chị, hay là đang muốn hủy hoại danh dự của chị?"

"Tôi... tôi không có..." Trình Vy lắp bắp, khuôn mặt bắt đầu biến dạng vì tức giận nhưng vẫn cố gồng mình diễn vai nạn nhân.

"Còn nữa," Khương Nguyệt tiến lên một bước, ép Trình Vy lùi sát vào vách tường, "Sợi dây chuyền trên cổ em, là kỷ vật của mẹ chị. Kiếp trước... à không, tối qua chị nằm mơ thấy mẹ bảo rằng, đồ của người chết thì kẻ tâm địa bất chính không nên đeo. Trả lại đây."

Khương Nguyệt dứt lời liền dứt khoát giật mạnh sợi dây chuyền trên cổ Trình Vy. Sợi dây mảnh đứt ra, để lại một vết đỏ dài trên làn da trắng sứ của cô ta.

"Khương Nguyệt! Cô điên rồi!" Lâm Hạo định xông tới giữ tay cô lại.

"Để cô ấy nói tiếp."

Một giọng nói trầm đục cắt ngang. Phó Diên không biết đã đứng đó từ lúc nào, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ cao ngạo và thờ ơ như đang xem một bộ phim kịch tính. Sự hiện diện của anh khiến Lâm Hạo chột dạ, không dám tiến thêm.

Khương Nguyệt nắm chặt sợi dây chuyền trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi lạnh của kim loại thấm vào da thịt. Cô không nhìn Phó Diên, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của Trình Vy, nói từng chữ:

"Kịch bản từ nay về sau sẽ do tôi viết. Những thứ gì thuộc về tôi, tôi sẽ lấy lại bằng sạch. Nhớ lấy."

Nói xong, cô điềm nhiên lướt qua đám đông, để lại Trình Vy đang gào khóc trong lòng Lâm Hạo và một phim trường đầy rẫy những ánh mắt kinh ngạc.

Phó Diên nhìn theo bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của Khương Nguyệt, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong không thể nhận ra. Anh thích sự quyết tuyệt này. Giới giải trí này quá giả tạo, một "kẻ điên" dám xé toạc lớp mặt nạ đó ra... thật sự rất hợp gu của anh.