Sau cái tát chấn động tại phim trường, Khương Nguyệt không đợi đoàn phim kết thúc công việc. Cô biết, với tầm ảnh hưởng của gia đình họ Trình hiện tại, đạo diễn Vương chắc chắn sẽ chịu áp lực và sớm muộn gì cũng tìm cách cắt vai của cô. Nhưng cô không quan tâm, bởi vai "A Sở" vốn dĩ chỉ là bàn đạp để cô khẳng định thực lực với một người duy nhất: Phó Diên.
Chiều tà, cơn mưa phùn bất chợt của thành phố làm những con hẻm nhỏ trở nên ẩm ướt và tối tăm. Khương Nguyệt rẽ vào một quán cà phê cũ kỹ nằm sâu trong hẻm, nơi mà kiếp trước cô từng biết là địa điểm yêu thích của những "kẻ lập dị" trong giới nghệ thuật.
Phía cuối quán, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Phó Diên đang ngồi đó, trên bàn không có kịch bản, chỉ có một ly cà phê đen đặc và một bản hợp đồng phẳng phiu.
"Cô đến muộn năm phút." Phó Diên không ngẩng đầu, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ.
Khương Nguyệt kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, hơi thở vẫn còn chút gấp gáp vì đi bộ nhanh: "Tôi phải cắt đuôi người của Lâm Hạo. Hắn ta dường như không muốn tôi tự do đi lại."
Phó Diên đẩy bản hợp đồng về phía cô, giọng điệu hờ hững như thể đang bàn về thời tiết: "Ký vào đây, cô sẽ là nữ chính của 'Máu và Hoa'. Nhưng tôi có ba điều kiện."
Khương Nguyệt cầm bản hợp đồng lên, lướt nhanh qua các điều khoản. Cô nhận ra đây không phải là một bản hợp đồng nô lệ của các công ty giải trí lớn, mà là một bản cam kết giữa hai người nghệ sĩ.
"Điều kiện thứ nhất," Phó Diên nhìn thẳng vào mắt cô, "Trong suốt sáu tháng quay phim, cô không được phép xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào với hình ảnh cá nhân. Tôi cần thế giới quên đi Khương Nguyệt, để họ chỉ thấy nhân vật của tôi."
"Đồng ý." Khương Nguyệt gật đầu không do dự. Cô hiểu, sự biến mất đôi khi lại là cách tạo ra tiếng nổ lớn nhất.
"Điều kiện thứ hai, cô phải rời khỏi nhà họ Trình. Tôi không muốn diễn viên của mình bị chi phối bởi những mưu đồ hào môn rẻ tiền."
Khương Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo chút vị đắng: "Điều này dù anh không nói, tôi cũng sẽ làm. Nơi đó chưa bao giờ là nhà của tôi."
"Và điều kiện cuối cùng..." Phó Diên hơi rướn người về phía trước, hơi thở của anh mang theo mùi sương đêm lạnh lẽo, "Đừng yêu tôi. Tôi là một đạo diễn tồi tệ, tôi sẽ vắt kiệt cảm xúc của cô, hành hạ linh hồn cô trên phim trường cho đến khi cô đạt đến đỉnh cao. Tôi không muốn sự ủy mị làm hỏng ống kính của mình."
Khương Nguyệt sững sờ mất một giây, rồi cô bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh lặng của quán nhỏ. Cô cầm cây bút máy, dứt khoát ký tên mình vào dòng chữ "Diễn viên chính".
"Đạo diễn Phó, anh lo xa quá rồi." Cô đẩy bản hợp đồng lại phía anh, ánh mắt kiên định, "Trái tim tôi đã chết một lần trong vũng máu rồi. Bây giờ, nó chỉ đập vì vinh quang và sự báo thù thôi. Tình yêu... là thứ xa xỉ mà tôi không có ý định mua lại."
Phó Diên nhìn chữ ký rồng bay phượng múa của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Anh đã gặp hàng trăm diễn viên, nhưng Khương Nguyệt là người duy nhất nhìn anh mà không có sự sợ hãi, cũng không có sự thèm khát danh lợi thường thấy. Cô giống như một thanh kiếm cổ, vừa sắc bén vừa mang theo hơi lạnh của thời gian.
"Tốt." Anh thu bản hợp đồng lại, đứng dậy. "Ngày mai, một chiếc xe sẽ đợi cô ở đầu hẻm lúc 5 giờ sáng. Chúng ta sẽ lên đoàn phim ở vùng núi phía Bắc. Đừng mang theo gì ngoài sự căm hận của cô."
Khi Phó Diên rời đi, Khương Nguyệt vẫn ngồi lại trong quán. Cô siết chặt sợi dây chuyền của mẹ trong tay.
Kiếp trước, vào ngày này, cô đang quỳ dưới sàn nhà để xin lỗi Trình Vy vì một lỗi lầm không phải do mình gây ra. Kiếp này, cô đã có trong tay chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến ngai vàng của chính mình.
Mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng trong lòng Khương Nguyệt, một ngọn lửa đã bắt đầu nhen nhóm. Cô biết, từ khoảnh khắc này, Khương Nguyệt của quá khứ đã thực sự biến mất. Thay vào đó là một nữ nhân không còn gì để mất, và vì thế, cô trở nên vô địch.