MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 6

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 6

1,209 từ · ~7 phút đọc

Mặc dù đã ký hợp đồng riêng với Phó Diên, nhưng Khương Nguyệt hiểu rõ quy tắc của anh. Phó Diên là một kẻ tôn thờ sự công bằng cực đoan trong nghệ thuật. Bản hợp đồng tối qua chỉ là tấm vé thông hành; để thực sự thuyết phục được các nhà đầu tư và những cố vấn chuyên môn kỳ cựu, cô vẫn phải bước vào buổi thử vai tập trung tại một rạp hát cũ ở trung tâm thành phố.

Khi Khương Nguyệt xuất hiện, không gian bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Sự kiện cô đánh Trình Vy và rời khỏi đoàn phim cũ đã bị Lâm Hạo bóp méo thành: "Diễn viên trẻ kiêu ngạo, hành hung đồng nghiệp rồi bị đuổi".

"Nhìn kìa, là cô ta đấy. Da mặt cũng thật dày, bị đuổi khỏi đoàn của đạo diễn Vương mà còn dám đến đây thử vai của Phó Diên?" "Nghe nói cô ta cướp dây chuyền của em gái mình rồi bỏ nhà đi. Thật là loại người không ra gì."

Những tiếng xì xào như bầy ong vỡ tổ bám theo bước chân cô. Khương Nguyệt thản nhiên đi thẳng đến hàng ghế chờ. Cô hôm nay không trang điểm, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản và quần jeans bạc màu. Sự giản dị đến mức tinh khiết ấy lại vô tình tạo nên một khí chất tách biệt hoàn toàn với dàn diễn viên đang ăn vận lộng lẫy xung quanh.

"Chị Nguyệt, chị cũng đến đây sao?"

Một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn vang lên. Trình Vy xuất hiện với bộ váy đỏ rực rỡ, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng để che đi vết sưng đỏ từ cái tát hôm trước. Đi bên cạnh cô ta là Lâm Hạo, hắn nhìn Khương Nguyệt bằng ánh mắt đầy đắc ý.

"Vy Vy là ứng cử viên sáng giá nhất do nhà đầu tư đề cử." Lâm Hạo hất hàm. "Khương Nguyệt, tốt nhất là cô nên tự rời đi trước khi bị bảo vệ mời ra ngoài. Ở đây không có chỗ cho những kẻ không có công ty quản lý."

Khương Nguyệt khẽ liếc nhìn hắn, đôi môi nhếch lên một tia mỉa mai: "Chỗ của tôi ở đâu, không đến lượt một con chó giữ cửa như anh quyết định."

"Cô...!" Lâm Hạo định quát lớn thì cửa phòng sân khấu mở ra.

"Thí sinh tiếp theo: Trình Vy và Khương Nguyệt. Diễn chung một phân cảnh."

Cả phòng chờ sững sờ. Thông thường, mỗi người sẽ thử vai riêng, việc bắt hai người đang có mâu thuẫn "nóng" nhất showbiz hiện nay diễn chung là một sự sắp xếp đầy ác ý... hoặc đầy tính toán của người cầm trịch.

Trên ghế giám khảo, Phó Diên ngồi chính giữa, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt anh, chỉ thấy ánh sáng từ ngọn đèn chiếu xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau.

"Phân cảnh: Hai chị em ruột đối diện với cái chết của người cha trong một cuộc chiến tranh." Phó Diên cất giọng lạnh lùng. "Trình Vy vai người em yếu đuối. Khương Nguyệt vai người chị mang tâm thế phục thù. Bắt đầu."

Trình Vy lập tức nhập vai. Cô ta quỳ thụp xuống sàn, nước mắt lã chã rơi, tiếng khóc nấc nghẹn ngào: "Cha... sao cha lại bỏ chị em con? Chúng ta phải làm sao đây chị ơi?" Diễn xuất của cô ta rất đúng chuẩn mực, rất đáng thương, khiến các giám khảo khác gật đầu tán thưởng.

Trong khi đó, Khương Nguyệt vẫn đứng im. Cô nhìn xuống Trình Vy đang ôm chân mình khóc lóc, ánh mắt không có lấy một giọt lệ. Sự im lặng của cô kéo dài đến mức đạo diễn casting định lên tiếng nhắc nhở.

Đột ngột, Khương Nguyệt cúi xuống, một tay túm lấy cổ áo Trình Vy, kéo mạnh cô ta đứng dậy. Hành động bất ngờ và thô bạo khiến Trình Vy quên cả khóc, đôi mắt trợn trừng vì kinh ngạc.

"Khóc à?" Giọng Khương Nguyệt thấp, khàn và chứa đựng một sự áp chế đáng sợ. "Nước mắt của cô có rửa sạch được máu trên tay kẻ thù không?"

Khương Nguyệt không nhìn vào "người cha" giả định trên sàn, cô nhìn thẳng vào hư không, nhưng trong đôi mắt ấy lại hiện lên hình ảnh của một biển lửa. Cô không diễn sự đau thương, cô diễn sự hóa đá của trái tim.

"Nhìn cho kỹ đi." Khương Nguyệt siết chặt bả vai Trình Vy, khiến cô ta đau đến mức mặt mũi nhăn nhó. "Kể từ hôm nay, chúng ta không còn cha, cũng không còn nhà. Chỉ còn lại nợ máu. Cô muốn khóc để cầu xin sự thương hại, hay muốn cầm kiếm để chúng phải quỳ xuống?"

Một luồng áp lực vô hình lan tỏa khắp khán phòng. Trình Vy hoàn toàn bị lép vế, cô ta vốn định dùng nước mắt để lấn át chị mình, nhưng trước sự lạnh lẽo như băng giá của Khương Nguyệt, mọi chiêu trò "trà xanh" của cô ta đều trở nên kệch cỡm và nông cạn. Trình Vy lắp bắp không ra lời, kịch bản trong đầu hoàn toàn bay sạch.

"Cắt."

Phó Diên lên tiếng. Anh đứng dậy, chậm rãi bước xuống sân khấu. Ánh đèn chiếu rọi lên vóc dáng cao lớn và gương mặt sắc sảo của anh. Anh đi lướt qua Trình Vy như lướt qua một món đồ trang trí, dừng lại trước mặt Khương Nguyệt.

"Cô không diễn theo kịch bản." Phó Diên nói, giọng nói không rõ là khen hay chê.

"Kịch bản nói người chị phải đau khổ." Khương Nguyệt nhìn thẳng vào anh, hơi thở vẫn còn chút dồn dập của nhân vật. "Nhưng tôi nghĩ, khi nỗi đau vượt quá giới hạn, nó sẽ biến thành sự tàn nhẫn."

Phó Diên nhìn cô hồi lâu, rồi đột ngột quay sang phía các nhà đầu tư đang ngồi ngơ ngác:

"Nữ chính đã có chủ. Những người còn lại có thể về."

Lâm Hạo đứng bật dậy từ hàng ghế khán giả: "Đạo diễn Phó! Chuyện này không đúng quy trình! Trình Vy có sự ủng hộ của tập đoàn Trình Thị, còn Khương Nguyệt chỉ là một kẻ lang thang..."

Phó Diên hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một vật thể chết: "Tôi làm phim bằng ống kính, không làm phim bằng tiền của Trình Thị. Nếu các người muốn dùng tiền để mua vai, hãy đi tìm đạo diễn Vương. Ở đây, tôi là luật."

Khương Nguyệt đứng giữa sân khấu, ánh đèn chiếu thẳng vào người cô, tạo thành một bóng dài đổ trên mặt sàn. Cô thấy Trình Vy đang run rẩy vì nhục nhã, thấy Lâm Hạo đang phát điên vì bất lực.

Và cô thấy Phó Diên, người đang nhìn cô với một ánh mắt rực cháy — không phải vì tình yêu, mà vì anh đã tìm thấy "vũ khí" sắc bén nhất cho kiệt tác của mình.

Ván cờ này, Khương Nguyệt không chỉ giành lại được vai diễn, mà còn chính thức tuyên chiến với tất cả những kẻ đã từng dẫm đạp lên cô ở kiếp trước.