MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 7

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 7

1,030 từ · ~6 phút đọc

Đoàn làm phim “Máu và Hoa” không khởi công bằng những buổi lễ linh đình hay tiếng nổ của sâm panh. Thay vào đó, Phó Diên đưa toàn bộ ê-kíp lên một vùng cao nguyên hẻo lánh, nơi những vách đá dựng đứng và mây mù bao phủ quanh năm. Khung cảnh hoang sơ và lạnh lẽo đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy phổi mình đau nhói.

Khương Nguyệt bị ném vào một căn lán gỗ tồi tàn. Không có trợ lý, không có nước nóng, và tuyệt nhiên không có sự cung phụng.

"Trong vòng một tuần tới, cô phải sống như nhân vật 'Lâm Yên'." Phó Diên đứng trước cửa lán, đôi giày cao cổ của anh lấm lem bùn đất. "Không được dùng điện thoại, không được soi gương. Mỗi ngày cô chỉ có một bát cháo trắng và hai lít nước. Nếu tôi thấy cô lén lút tẩy trang hay ăn đồ ngọt, hợp đồng sẽ bị hủy ngay lập tức."

Khương Nguyệt nhìn bát cháo loãng trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt không chút hơi ấm của người đàn ông trước mặt. Cô chỉ hỏi một câu: "Còn anh?"

"Tôi sẽ quan sát cô qua ống kính. Đừng diễn cho tôi xem, hãy sống cho tôi thấy." Phó Diên quay lưng đi, để lại bóng dáng cao ngạo khuất dần trong màn sương.

Những ngày đầu tiên là một sự tra tấn thực sự. Cơn đói cào xé dạ dày, và cái lạnh vùng cao khiến những khớp xương của Khương Nguyệt đau nhức. Cô bắt đầu có những giấc mơ hỗn loạn về kiếp trước — về tiếng còi xe cấp cứu, về nụ cười của Trình Vy và sự lạnh lùng của Lâm Hạo.

Đến ngày thứ năm, Khương Nguyệt không còn phân biệt được mình là ai. Khi cô nhìn vào bóng mình dưới làn nước suối lạnh lẽo, cô không thấy một ảnh hậu Khương Nguyệt lộng lẫy, mà chỉ thấy một Lâm Yên tiều tụy, đôi mắt hằn lên những tia máu và sự căm phẫn âm ỉ.

Đêm đó, Phó Diên bất ngờ xuất hiện. Anh mang theo một chiếc máy quay cầm tay, không có đèn flash, không có nhân viên hỗ trợ.

"Cảnh 45: Lâm Yên phát hiện ra sự thật về cái chết của gia đình." Phó Diên ra lệnh, giọng nói trầm đục vang lên trong căn lán tối tăm.

Khương Nguyệt ngồi bệt dưới sàn đất, đôi bàn tay cô đầy những vết xước do việc gùi củi ban ngày. Cô không cần kịch bản. Cô cầm lấy một bức thư cũ (đạo cụ đã được chuẩn bị sẵn), đôi tay run rẩy kịch liệt.

Nỗi đau từ kiếp trước hòa quyện vào nỗi đau của nhân vật. Khương Nguyệt không khóc thành tiếng. Cô cười. Một điệu cười điên dại, méo mó, rồi đột ngột cô vồ lấy bát sứ trên bàn, đập mạnh xuống đất. Mảnh sứ găm vào lòng bàn tay, máu tươi chảy ra, đỏ rực trên nền đất xám xịt.

Nhưng Khương Nguyệt như không cảm thấy đau. Cô dùng bàn tay đầy máu ấy bôi lên mặt, lên bức thư, hơi thở dồn dập như một con thú bị dồn vào đường cùng.

"Hóa ra... tất cả đều là giả..." Cô thào thào, giọng nói khàn đặc vì nhiều ngày không được uống đủ nước. "Các người muốn tôi chết... vậy thì chúng ta cùng chết!"

Ánh mắt cô lúc đó, qua ống kính của Phó Diên, mang theo một sức mạnh hủy diệt khủng khiếp. Nó không còn là diễn xuất, nó là sự giải tỏa của một linh hồn bị kìm nén qua hai kiếp người.

"Cắt!"

Tiếng của Phó Diên vang lên, nhưng Khương Nguyệt vẫn ngồi thẫn thờ, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Cô đã lún quá sâu vào nhân vật, hoặc đúng hơn, cô đã để bóng ma của quá khứ nuốt chửng mình.

Phó Diên buông máy quay, anh bước tới, quỳ một chân xuống trước mặt cô. Anh thô bạo nắm lấy bàn tay đang chảy máu của Khương Nguyệt, dùng khăn tay của mình siết chặt vết thương.

"Khương Nguyệt! Tỉnh lại đi!" Anh gắt lên, bàn tay kia bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn vào mắt mình.

Tiêu cự trong mắt Khương Nguyệt dần tụ lại. Cô nhìn thấy gương mặt lo lắng hiếm hoi của Phó Diên. Sự ấm áp từ bàn tay anh truyền qua da thịt khiến cô giật mình. Cô run rẩy, cả người đổ sụp vào lồng ngực anh, nước mắt lúc này mới tuôn rơi lã chã.

Phó Diên khựng lại. Anh vốn là kẻ ghét sự tiếp xúc thân thể, nhưng khi cảm nhận được cơ thể gầy yếu đang run rẩy của cô, anh lại không đẩy ra. Anh đưa tay lên, định vỗ về lưng cô nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng, chỉ để mặc cho cô khóc ướt một mảng áo mình.

"Đừng để nhân vật giết chết cô." Phó Diên nói khẽ, giọng điệu mang theo một chút dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra. "Cô phải sống, thì mới thấy được lúc chúng nó tàn đời."

Khương Nguyệt nấc nghẹn, cô siết chặt áo anh, lầm bầm: "Tôi hận bọn họ... Phó Diên, tôi thực sự rất hận..."

"Tôi biết." Phó Diên nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của cô.

Đêm đó, ranh giới giữa Khương Nguyệt và Lâm Yên đã bị phá vỡ. Và ranh giới giữa vị đạo diễn máu lạnh với nữ diễn viên "điên" của mình, dường như cũng đã xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Ở một nơi nào đó dưới chân núi, sóng điện thoại yếu ớt vừa kịp truyền đến một tin nhắn cho Phó Diên từ trợ lý: "Trình Vy đã dùng quan hệ để tác động đến nhà đầu tư chính. Họ yêu cầu anh phải thay đổi nữ chính ngay lập tức, nếu không sẽ rút toàn bộ vốn."

Phó Diên nhìn cô gái đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức trong lòng mình, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Thay đổi? Để xem ai mới là người có quyền thay đổi cuộc chơi này.