MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Nữ Chính Của Đời AnhChương 8

Em Là Nữ Chính Của Đời Anh

Chương 8

967 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, không khí ở phim trường vùng cao còn lạnh hơn cả sương muối. Khương Nguyệt tỉnh dậy trên chiếc giường gỗ, tay đã được băng bó cẩn thận bằng loại gạc y tế cao cấp, thoang thoảng mùi hương trầm đặc trưng trên người Phó Diên. Cô ngồi dậy, cảm giác kiệt sức hôm qua đã vơi bớt, nhưng sự lạnh lẽo trong ánh mắt thì vẫn vẹn nguyên.

Bên ngoài lán, tiếng quát tháo của một người đàn ông lạ mặt phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng.

"Phó Diên! Cậu đừng có điên nữa! Đây là yêu cầu trực tiếp từ hội đồng quản trị tập đoàn Trình Thị. Khương Nguyệt có tai tiếng quá lớn, cô ta sẽ kéo sập cả bộ phim này trước khi nó kịp ra rạp!"

Khương Nguyệt bước ra khỏi lán. Qua màn sương mỏng, cô thấy một người đàn ông trung niên béo mạp — đại diện nhà đầu tư — đang đứng chống nạnh, mặt đỏ gay gắt trước mặt Phó Diên.

Phó Diên vẫn ngồi thản nhiên trên chiếc ghế xếp, tay cầm một tách trà gừng nóng. Anh thậm chí không thèm nhìn vị đại diện kia, chỉ hững hờ đáp:

"Ông nói xong chưa? Nếu xong rồi thì mời về cho. Đường núi trơn, xe gầm thấp của ông không trụ được lâu đâu."

"Cậu...! Cậu có biết nếu Trình Thị rút vốn, bộ phim này sẽ chết yểu không? Trình Vy mới là người có lượng fan lớn, cô ấy mới là bảo chứng phòng vé!"

Đúng lúc này, Khương Nguyệt chậm rãi tiến lại gần. Cô không còn dáng vẻ tiều tụy của nhân vật Lâm Yên đêm qua. Dù mặc bộ đồ bảo hộ lao động rộng thùng thình, khí chất của một "Ảnh hậu" kiếp trước vẫn khiến cô trông như một vị thần vừa bước ra từ bóng tối.

"Bảo chứng phòng vé sao?" Khương Nguyệt khẽ mỉm cười, giọng nói trong vắt nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. "Một diễn viên không thể rơi một giọt nước mắt thật nếu không có thuốc nhỏ mắt, một người chỉ biết diễn vai 'nàng thơ' trong mọi kịch bản... liệu có thể gánh vác được chiều sâu của 'Máu và Hoa'?"

Vị đại diện nhà đầu tư quay lại, nhìn thấy Khương Nguyệt thì hừ lạnh một tiếng: "Cô thì biết cái gì? Nghệ thuật không mài ra tiền được! Chúng tôi cần lợi nhuận!"

Phó Diên lúc này mới từ từ đứng dậy. Anh bước đến cạnh Khương Nguyệt, chiều cao của hai người tạo nên một sự áp chế tuyệt đối. Anh đặt tách trà xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB, ném thẳng vào người vị đại diện.

"Trong đó là đoạn phim thô quay cảnh Khương Nguyệt diễn tối qua. Ông cầm về cho hội đồng quản trị của ông xem. Nếu xem xong mà họ vẫn muốn rút vốn, thì bảo họ cứ việc." Phó Diên lạnh lùng nói tiếp. "Nhưng hãy nhắn với Trình Thị: Một khi họ rút vốn, tôi sẽ mang bộ phim này sang tập đoàn đối thủ của họ. Tôi tin chắc tập đoàn họ Vạn sẽ rất vui lòng chi gấp đôi để tát vào mặt nhà họ Trình đấy."

Vị đại diện tái mặt. Ai cũng biết Phó Diên tuy là đạo diễn nhưng lại có bối cảnh gia tộc rất bí ẩn, quan hệ của anh rộng đến mức không ai dám đắc tội hoàn toàn.

"Cậu... cậu được lắm! Đợi đấy!" Lão ta cầm lấy USB, hậm hực lên xe rời đi.

Không gian trở lại tĩnh lặng. Khương Nguyệt nhìn theo chiếc xe dần mất hút, rồi quay sang Phó Diên: "Anh thực sự sẽ mang phim sang họ Vạn sao?"

Phó Diên quay lại nhìn cô, ánh mắt anh sâu hoắm, dường như có một tia cười thoáng qua: "Không. Tôi vừa lừa lão ta đấy. Tôi đã dùng tiền túi của mình để mua lại 30% cổ phần của dự án này từ sáng sớm nay rồi. Bây giờ, tôi mới chính là nhà đầu tư lớn nhất."

Khương Nguyệt sững sờ. Cô biết anh giàu, nhưng không ngờ anh lại vì một bộ phim — hay vì cô — mà xuống tay mạnh mẽ đến thế.

"Tại sao?" Cô hỏi, giọng hơi run.

Phó Diên tiến lại gần, ngón tay anh lướt nhẹ qua vết băng bó trên tay cô, giọng nói thấp xuống đầy nguy hiểm: "Vì tôi đã nói rồi, tôi là một kẻ điên. Và kẻ điên thì chỉ thích chơi với những thứ xứng tầm. Khương Nguyệt, cô đừng có làm tôi lỗ vốn. Nếu bộ phim này không đạt giải quốc tế, tôi sẽ nhốt cô ở phim trường này cả đời để trả nợ."

Khương Nguyệt nhìn sâu vào mắt anh, không thấy sự đùa cợt, chỉ thấy một sự chiếm hữu nghệ thuật đến cực đoan. Cô bỗng cảm thấy trái tim vốn đã nguội lạnh của mình đập lên một nhịp lạ lẫm.

"Được. Nếu tôi không thắng, tôi sẽ đền cho anh cả đời này."

Dưới bầu trời xám xịt của vùng cao nguyên, lời hứa đó nghe giống như một bản khế ước linh hồn hơn là một lời cam kết công việc. Khương Nguyệt biết, cô không còn đường lui. Phía trước cô là đỉnh cao danh vọng, và bên cạnh cô là một "kẻ điên" sẵn sàng đốt cháy cả thế giới để đưa cô lên đó.

Cùng lúc đó, tại văn phòng xa hoa của Trình Thị, Trình Vy đang đập nát bộ đồ trang điểm khi nghe tin Phó Diên đã thâu tóm cổ phần. Cô ta nghiến răng: "Khương Nguyệt, mày định dùng Phó Diên làm chỗ dựa sao? Đừng nằm mơ, kịch bản hay nhất vẫn chưa bắt đầu đâu!"